Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 65
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:31:22
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đừng ba ngoài 60 tuổi, nhưng hễ cứ nhắc đến Vệ Thần là thể khép nép.
Ở trướng lâu như , nhắc đến vị cấp trực tiếp , ba của vẫn còn vài phần sợ hãi.”
Chương 101 Điệu nhảy của Vệ Hạo và Văn Thanh
Vả Vệ Hạo từ nhỏ đến lớn là một kẻ bất cần đời, mà vui thì ai cũng dám đ-ánh.
Lữ Vệ Quân dám xáp gần, thực sự thể ăn một trận đòn nhừ t.ử ngay giữa thanh thiên bạch nhật .
Đ-ánh xong, cũng chẳng ai dám nửa chữ hài lòng với Vệ Hạo.
Văn Thanh cuối cùng cũng chờ cứu tinh của , cô cùng Vệ Hạo vui vẻ nhảy múa.
Vệ Hạo nhận chân cô quả thực chút thoải mái, ôm lấy vòng eo thon của Văn Thanh, ghé sát tai cô khẽ:
“Nhảy xong bản chúng thôi!
Em yên tâm, ở cái khu tập thể quân đội , ai bắt nạt em cũng tự cân nhắc .
Lúc nãy tiễn cô, nếu thì đ-ấm cho tên đó một trận !
Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, cái loại gì ?
Em đừng để ý đến , ch-ết tổng cộng hai đời vợ .
Dám đ-ánh chủ ý lên đầu em, vặn đầu xuống!"
Văn Thanh :
“Biết chỉ đơn thuần nhảy với em một bản thì ?
Anh đừng nghĩ nhiều, cũng cần tức giận!
Muốn cưới em , cũng xem em chịu gả chứ!"
Vệ Hạo ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Văn Thanh, xoay thêm hai vòng nữa mới cảm thấy cơn bực bội trong lòng tan biến bớt.
Anh bảo Văn Thanh:
“Hắn mà còn quấy rầy em thì cứ bảo !
Em đừng học cái thói ngắn, chúng gả cho một đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất hãy tính chuyện chồng con!"
Văn Thanh cố ý trêu , ghé tai hỏi nhỏ:
“Vậy em mới tìm đấng nam nhi đó đây?"
Vệ Hạo thở của cô thổi tai cho chút tự nhiên, đột nhiên trở nên im lặng.
Tuy tay vẫn đang dắt Văn Thanh xoay vòng, nhưng trong lòng thấy vui.
Tại cứ nghĩ đến chuyện gả cô gái trong tay cho ai đó, thấy khó chịu thế nhỉ?
Vệ Hạo nhảy , dù đang vẻ mặt trầm tư nhưng bước nhảy hề loạn nhịp chút nào, Văn Thanh dẫn dắt nhảy như bay mà hề xảy sai sót.
Đừng là dẫm chân, ngay cả nhịp điệu cũng hề sai một li!
Lữ Vệ Quân Vệ Hạo ôm eo Văn Thanh, tự ý bay lượn trong sàn nhảy, trong lòng đầy vẻ cam tâm.
suy nghĩ hồi lâu vẫn dám gần.
Một khúc nhạc kết thúc, Vệ Hạo nắm tay Văn Thanh trực tiếp rời .
Mọi trong buổi khiêu vũ đều thu hết cảnh tượng mắt, ai cũng Văn Thanh vẫn luôn sống ở nhà cô của Vệ Hạo.
Không ai ngờ rằng mối quan hệ của cô và Vệ Hạo đến .
Dẫu Vệ Hạo cũng nổi tiếng là kẻ kiêu ngạo bất kham, là phụ nữ thì đừng mong chạm .
Thân thiết với con gái giữa chốn đông như thế , Văn Thanh e là đầu tiên!
Văn Thanh vốn tưởng rằng chuyện cứ thế kết thúc.
Công việc đó của cô quá bận rộn.
Đầu tiên là đài phát thanh bảo cô thu âm cả ba bài hát một lượt, lâu ngay cả Vệ Hồng Kỳ cũng gọi điện thấy bài hát của cô .
Đoàn văn công các nơi cũng tới tấp gọi điện hy vọng Văn Thanh xuống hướng dẫn diễn viên của đoàn bọn họ hát bài , đặc biệt là khi thêm phần hợp xướng thì cảm thấy càng thêm hào hùng khí thế.
Hy vọng Văn Thanh đến chỉ bảo, Vệ Thục Trân nỡ bên trọng bên khinh, Văn Thanh cũng đành công tác khắp nơi.
Trước Tết, Văn Thanh cuối cùng cũng trở về thủ đô.
Công việc tập luyện cho bài hát thứ tư của cô sắp bắt đầu, chuẩn tham gia buổi biểu diễn của đoàn văn công dịp Tết Nguyên Đán.
Khác với Quốc khánh, vì lý do thời tiết, các buổi biểu diễn văn nghệ đón năm mới đều do mỗi đơn vị tự tổ chức.
Không tiết mục của đoàn văn công địa phương về thủ đô biểu diễn giao lưu, đến xem cũng đều là quân nhân và nhà trong khu quân đội.
Văn Thanh đặc biệt chọn một bài hát nhiều lời chúc tụng để tăng thêm khí lễ hội.
Vệ Thục Trân thấy bản nhạc cô gửi về, cách một cái điện thoại ôm chầm lấy cô .
Tôn Khiết Tết Quốc khánh sinh một đứa con gái, nhưng ruột ép đến mức mắc chứng trầm cảm sinh.
Nếu Giáo sư Thích đến thăm phát hiện điều bất thường, ước chừng cô tự sát .
Thu-ốc ngủ để sẵn gối, bản Tôn Khiết cũng hiểu tại sinh con gái, bố chồng, chồng, chồng thậm chí là ông ngoại của chồng đều gì?
Mẹ ruột của ngược ép đến mức sắp nghẹt thở!
Mẹ của Tôn Khiết ban đầu đến để chăm sóc Tôn Khiết.
Bà luôn cằn nhằn, cảm thấy con gái nhất định sinh con trai mới giữ trái tim của Vương Thành Tài, mới nhận sự yêu mến của Vệ Thục Trân và Vương Tương Quân.
Đáng tiếc ý trời trêu , Tôn Khiết sinh là một bé gái.
Nói thật lòng, Vệ Thục Trân vui đến mức tích cực chạy đến tỉnh miền Nam, bế cháu nội mà hận thể lập tức đưa về thủ đô mở tiệc linh đình chúc mừng cháu!
Vệ Hồng Kỳ và Quách Thông đưa Giáo sư Thích ở khu quân đội mười mấy ngày, bế đứa trẻ hớn hở.
Vương Tương Quân vui buồn lộ mặt, nhưng là đang vui.
Vương Thành Tài đương nhiên hề tỏ thái độ với Tôn Khiết, chỉ là ai dám đặt em bé đầy tháng tay !
Dẫu đầu cha nên tay chân nặng nhẹ.
Vì lý do công việc, Vệ Hạo và Vệ Thần đều chỉ gửi quà đến.
Văn Thanh cũng đặc biệt lấy từ trong gian mười cân bông mới, coi như quà gửi cho Tôn Khiết.
Vốn dĩ là một gia đình hòa thuận vui vẻ.
Ba ông cụ Vệ Hồng Kỳ cũng thể ở khu quân đội lâu, xem cháu chắt đủ là trực tiếp về quê luôn, Vệ Thục Trân cũng giúp gì, bà còn rời sớm hơn cả ba ông cụ.
Vương Tương Quân bận rộn đến mức vốn dĩ hiếm khi về nhà, công việc của Vương Thành Tài cũng nhẹ nhàng.
Thời gian hai cha con ở nhà vốn đặc biệt nhiều, đây thường xuyên mười ngày nửa tháng về nhà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-65.html.]
Sợ vợ vất vả, Vương Thành Tài còn đặc biệt thuê thêm một giúp việc.
Mẹ của Tôn Khiết đồng ý, cảm thấy mới bốn năm mươi tuổi, vẫn việc nhà.
Kết quả Tôn Khiết còn hết ở cữ ruột chèn ép bắt xuống đất việc.
Lý do là sinh con gái thì lấy tư cách gì mà ở cữ?
Tôn Khiết cảm thấy ruột biến thành chồng độc ác, chút giống với cảnh tượng bà nội dày vò ruột khi cô còn nhỏ.
Mẹ của Tôn Khiết những bắt Tôn Khiết xuống đất việc nhà, mà còn luôn phàn nàn cái bụng của con gái tranh khí.
Khổ mệnh giống bà, vì Tôn Khiết sinh ba đứa con gái mới sinh một đứa con trai!
Cho nên Tôn Khiết những chăm sóc trong tháng ở cữ, ruột còn đem hết đồ bổ dưỡng để cô ở cữ gửi về nhà cho em trai.
Còn luôn dày vò Tôn Khiết về mặt tinh thần, dẫn đến sữa của cô đủ nuôi con, cả c-ơ th-ể và tinh thần đều gặp vấn đề.
Giáo sư Thích một bác sĩ của bệnh viện quân y tỉnh miền Nam mời đến hội chẩn.
Sẵn tiện mang đậu phộng tươi mua ở quê đến cho Tôn Khiết tẩm bổ c-ơ th-ể.
Kết quả ông phát hiện Tôn Khiết tinh thần hoảng hốt, c-ơ th-ể g-ầy sọp nhiều!
Bắt mạch càng phát hiện cô thiếu m-áu và suy dinh dưỡng, đứa trẻ cũng nuôi dưỡng .
Trong mắt Giáo sư Thích thể chứa hạt cát nào, lập tức nổi trận lôi đình ngay tại chỗ.
Vương Tương Quân và Vương Thành Tài ông gọi về nhà mắng cho một trận, Tôn Khiết nỡ để chồng và bố chồng liên lụy vô tội, nhịn mà lóc t.h.ả.m thiết.
Mọi mới của cô chăm sóc Tôn Khiết như thế nào?
Vương Thành Tài lúc mới vợ suýt chút nữa tự sát, gối một lọ thu-ốc ngủ.
Giáo sư Thích mắng Tôn Khiết một trận, bắt bà xách hành lý về quê.
Tự đưa Tôn Khiết và đứa trẻ cùng về quê, Hứa Kiến Hồng một chăm sóc hai đứa trẻ, đương nhiên cũng thể giúp trông con gái của Tôn Khiết.
Chương 102 Văn Thanh cũng đào hoa thối
Cứ ngỡ chuyện đến đó là xong, ai ngờ Tôn Khiết về đến nhà chút cam lòng.
Không lâu đưa cả nhà lên tỉnh, loạn cổng bệnh viện quân y.
Mẹ Tôn Khiết cảm thấy sai, lòng đến chăm sóc con gái ở cữ, trông cháu.
Cuối cùng còn cô đuổi về quê, Tôn Khiết quá bất hiếu.
Đặc biệt là vốn dĩ mỗi tháng Tôn Khiết đều gửi về mười đồng tiền lương, giờ gửi nữa.
Tôn Khiết vất vả lắm mới hồi phục, mới gặp ruột đến gây sự.
Bản cô vốn tính cách khéo léo ăn , vả cô cảm thấy chuyện trong nhà nên vạch áo cho xem lưng.
Cho nên cuối cùng cô và cả nhà ép đến mức leo lên tầng năm cao nhất của bệnh viện.
Nếu vì đồng nghiệp kịp thời bế đứa trẻ cô đặt trong phòng trẻ sơ sinh , ước chừng Tôn Khiết ch-ết cũng tàn phế.
Vương Thành Tài vốn dự định qua năm sẽ điều về thủ đô, nay đành thỉnh cầu điều Tôn Khiết về thủ đô .
Vừa vặn đoàn văn công một y tá lấy chồng, đơn xin nghỉ việc đang đặt bàn việc của Vệ Thục Trân.
Điều Tôn Khiết thủ đô là dùng quyền mưu lợi riêng, điều ai mà chẳng là đến việc?
Cấp bậc của Vương Thành Tài đủ để vợ điều động theo !
Sau khi Tôn Khiết thủ đô, Vệ Thục Trân còn đặc biệt đưa cô kiểm tra sức khỏe.
Còn đặc biệt mời học trò của Giáo sư Thích là Trương Nghị bốc cho cô một tháng thu-ốc đông y để điều dưỡng c-ơ th-ể.
Văn Thanh vốn dự định Tết sẽ dọn , giờ thì còn cách nào khác, đành ngoan ngoãn ở nhà Vệ Thục Trân, sẵn tiện khuyên nhủ cô bạn Tôn Khiết của .
Dẫu Tôn Khiết mới thủ đô, bạn bè gì.
Công việc của Vệ Thục Trân bận rộn, giúp việc việc nhà, còn giúp trông trẻ.
Tình hình của Tôn Khiết chút , Văn Thanh chẳng dùng chút kiến thức tâm lý học nông cạn của để giúp đỡ Tôn Khiết ?
Ít nhất là trong thời gian nghỉ giữa giờ tập luyện ở đoàn văn công, Văn Thanh thể đưa Tôn Khiết quen với môi trường, kết giao thêm vài bạn.
Chuyện của Tôn Khiết chỉ thể từ từ thôi, nhưng Văn Thanh nhanh ch.óng giải quyết tên Lữ Vệ Quân cứ bắt đầu xoay quanh khi về thủ đô.
Con ch.ó lai giống như thấy một miếng thịt, cứ bám theo Văn Thanh rời như âm hồn bất tán.
Chỉ cần cô về nhà một là sẽ xuất hiện.
Văn Thanh đều nghi ngờ bên cạnh giám sát .
Cô đành cố ý tan sớm, hoặc dứt khoát trực tiếp về nhà, lén lút bán đồ trong gian chợ đen mới đường vòng về.
khi Lữ Vệ Quân phát hiện theo dõi Văn Thanh, tung chiêu độc.
Hắn rêu rao khắp nơi rằng Văn Thanh đồng ý cùng đối tượng, còn tìm một đến cầu hôn Văn Thanh.
Người đó là nhân viên quản lý hậu cần trong đoàn văn công, nổi tiếng là xía chuyện của khác.
Có một ngày bà đặc biệt đến tìm Văn Thanh cầu hôn, rằng:
“Lữ Vệ Quân là một trung đoàn trưởng, mới bốn mươi tuổi là trung đoàn trưởng .
Tiền đồ xán lạn, cháu cùng tuyệt đối gì là xứng đôi!
Cái gọi là trai tài gái sắc, đàn ông mà!
Tiền đồ sự nghiệp mới là quan trọng nhất!
Vả điều kiện gia đình !
Trước đây sinh con gái, cháu bước chân cửa mà sinh một đứa con trai, nhà họ thể cung phụng cháu lên tận trời!"
Văn Thanh chút mất kiên nhẫn trả lời lấy lệ:
“Cháu mới mười bảy tuổi, cần lấy chồng!
Vả còn là kế cho , cháu nghĩ quẩn đến mức nào mới tự tìm cho một ông bố?
Lại còn là đàn ông ba đứa con?
Bà trán cháu chữ 'ngốc' ?
Cháu thiếu tâm nhãn?
Có cần cháu hỏi ý kiến của đoàn trưởng ?"
Người phụ nữ quản lý hậu cần một vố bẽ mặt, cũng sợ Văn Thanh thực sự mách Vệ Thục Trân, đành xám xịt bỏ .
Lữ Vệ Quân nhận câu trả lời vui liền chặn Văn Thanh ở cửa nhà, cố gắng kéo tay Văn Thanh rời , nhất định đòi cùng cô bàn luận về lý tưởng nhân sinh!