Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:31:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Văn Thanh trông mong dùng những cái cây để gì, chỉ là thấy thì vui thôi.”
Giống như cô trồng mười mấy cây hồng tùng, chỉ hy vọng sớm ngày kết quả để ăn hạt thông mà thôi.
Vệ Hạo đang ngủ mơ màng thì dường như ngửi thấy một mùi thơm, đột nhiên cảm thấy bụng đói cồn cào.
Lúc Vệ Hạo xuống, Văn Thanh sững một lát.
Cô ngờ còn gọi ăn cơm mà xuống .
Vệ Hạo bàn ăn, Văn Thanh bận rộn bưng ba món mặn và một món canh.
Anh đột nhiên một cảm giác giống như chồng bên bàn ăn đợi vợ bưng thức ăn , hai cùng ăn cơm.
Cảm giác khá , một chút ấm áp, còn một chút vui vẻ kỳ lạ.
Vệ Hạo còn kịp nghĩ tại cảm xúc ?
Văn Thanh múc cho một bát canh gà, đặt mặt :
“Em hầm canh gà, uống một chút nhé!
Ở đây cho nước tương !
Hành gừng cũng dám bỏ , nhưng ngược tanh .
Không tin nếm thử xem!"
Tay nghề của Văn Thanh luôn khiến Vệ Hạo cảm thấy , canh gà đương nhiên cũng hợp khẩu vị của .
Điều duy nhất là các món ăn bàn đều khá thanh đạm, bỏ nước tương, xì dầu và hành tỏi ớt.
Vẻ ngoài của món ăn trông vẻ nhạt nhẽo, nhưng khi ăn Vệ Hạo phát hiện hương vị vô cùng tươi ngon.
Anh khỏi cảm thán, tay nghề của Văn Thanh vẫn như đây.
Văn Thanh múc canh gà cho Vệ Hạo, cũng xuống ăn cơm.
Vệ Hạo uống canh gà, ăn bạch quả và hạt dẻ trong canh gà.
Còn cùng Văn Thanh trò chuyện một chút về tình hình phía ông nội :
“Anh mới nhận thư của họ hai hôm , em gửi cho họ ít đồ.
Lúc vùng Đông Bắc cũng quên gửi cho họ nấm và một ít đặc sản núi rừng.
Bác Quách còn đem hạt dẻ Đông Bắc em gửi so sánh với hạt dẻ miền Nam.
Nói Đông Bắc cao to nên đồ đạc cũng lớn hơn miền Nam.
Hạt dẻ rừng miền Nam nhỏ, ăn thì lượng nước nhiều một chút.
Hạt dẻ phương Bắc lớn, ăn thì bột hơn, khô hơn.
Ông nội em về kinh tham gia biểu diễn Quốc khánh, còn với tiếp đãi em cho đấy!"
Văn Thanh chút buồn ngẩng đầu :
“Trước khi về em gửi đồ cho họ .
Họ gọi điện thoại cho em ở chỗ chú Vương, là chuyện đều !
Sẽ về kinh thành xem em biểu diễn .
Còn bảo em ở kinh thành nuôi cho b-éo lên một chút, đợi đến tết họ về xem em g-ầy ?"
Vệ Hạo theo bản năng đ-ánh giá Văn Thanh một lượt:
“Đừng mấy tháng gặp em quả thực b-éo lên ít, nhưng như mới giống một thiếu nữ !"
Văn Thanh chút bất lực :
“Em lớn , đương nhiên là thiếu nữ !
Sao trong mắt các em vẫn là một đứa trẻ nhỉ?"
Vệ Hạo chút buồn :
“Em chẳng là trẻ con ?
Ngay cả cũng lớn hơn em gần mười tuổi đấy!"
Văn Thanh trợn trắng mắt, cúi đầu chút tức giận tiếp tục ăn cơm của .
Vệ Hạo chút buồn Văn Thanh đầy vẻ trẻ con, cũng cúi đầu ăn cơm trong bát .
Chương 92 Văn Thanh là một tiên nữ
Trần Cường đến lúc họ ăn xong, đang chuẩn dọn bàn.
Trần Cường đến để đưa một đồ dùng sinh hoạt cho Vệ Hạo.
Tuy là Vệ Hạo đây thường xuyên ở đây, nhưng quân phục các thứ vẫn để ở ký túc xá của .
Trần Cường khi báo cáo tình hình của xong, đặc biệt thu xếp một quần áo và giày dép thường xuyên mặc đem đến đây.
Vào nhà thấy Văn Thanh đang dọn bàn, trực tiếp lên tiếng:
“Còn cái gì ăn ?"
Văn Thanh chút kinh ngạc đầu:
“Giờ hơn một giờ , vẫn ăn cơm ?"
Trần Cường gãi đầu :
“Ăn thì ăn một chút , ngửi thấy mùi thơm thức ăn cô , hầm canh gà ?"
Vệ Hạo chút buồn :
“Cái mũi ch.ó của , đúng là còn canh gà!
Văn Thanh em múc cho ít canh gà ?
Bàn cũng đừng dọn, để tự dọn.
Ăn xong tự dọn dẹp sạch sẽ, bát đũa quy cho rửa!"
Trần Cường đặt đồ của Vệ Hạo xuống, chút do dự lao thẳng bếp múc canh.
Văn Thanh chút buồn đặt bát đũa tay xuống, với Trần Cường đang bưng canh gà một câu:
“Đồ đạc tự dọn nhé, là cơm canh hôm nay bỏ nước tương, xì dầu và hành gừng tỏi ớt .
Trước khi mặt lão đại của các kh-ỏi h-ẳn, việc ăn uống của đều như thế !
Bác sĩ là để phòng vết sẹo mặt Vệ để , những thứ đều ăn.
Anh cũng chú ý, đừng để ăn những thứ .
lát nữa kê ít thu-ốc cao trị sẹo, ở đây tiệm thu-ốc đông y ?"
Trần Cường đang húp những ngụm canh gà lớn, thấy lời Văn Thanh, ngẩng đầu lầm bầm một câu:
“Tiệm thu-ốc đông y ?
Muốn lấy thu-ốc đông y đến bệnh viện quân khu bốc, còn chứng minh gì đó phiền phức lắm!
Cô cứ những vị thu-ốc cần dùng , trực tiếp đến nhà thu-ốc bệnh viện bốc, đỡ cho họ hỏi cô thẻ công tác nọ?
Còn thẩm vấn nửa ngày như thẩm vấn phạm nhân !"
Văn Thanh gật đầu :
“Vậy lát nữa đưa đơn thu-ốc cần dùng cho .
Giờ lên tầng đây, cứ thong thả ăn!"
Vệ Hạo xua tay, để Văn Thanh tự lên.
Đợi cô mới hỏi Trần Cường:
“Chuyện gì , đến nữa?"
Trần Cường uống với Vệ Hạo:
“ đặc biệt với họ là chăm sóc mấy ngày?
Ở đây cũng thể giúp chắn bớt đào hoa.
Anh Phương Minh Minh kết hôn mà vẫn từ bỏ ý định?
Cái cô Tào Lộ Tô doanh trưởng mà vẫn ý nhòm ngó !
Đào hoa của mà vượng thế ?
thể gác cổng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-59.html.]
Nếu chẳng sẽ đè xuống luôn ?"
Vệ Hạo vỗ đầu Trần Cường một cái:
“Sao Tào Lộ tâm sự gì với thế?
Đừng nhảm!
Lời mà truyền đến tai Tô doanh trưởng, còn tưởng chuẩn cướp vị hôn thê của đấy!
Cậu chuyện thể động não một chút ?
Đặc biệt là mặt Văn nha đầu, còn là một cô bé đấy!
Cậu ở đó nhảm một cách nghiêm túc, dắt con bé ngõ cụt mất.
Tào Lộ là vị hôn thê của Tô doanh trưởng, ý định gì với !
Cậu đừng lung tung, hiểu ?
Văn Thanh hỏi chuyện , cứ như !"
Trần Cường chút ngại ngùng :
“ cũng chỉ với thôi, chỉ là ngờ Văn Thanh tuổi còn nhỏ nên hiểu những chuyện .
đừng với là Tào Lộ tâm ý gì với , còn rõ ?
Chỉ dựa cái mặt của , phụ nữ nào mà mê ?
nếu tìm đối tượng thì tìm nào mê cái mặt của .
Văn Thanh ngược mê cái mặt của , đáng tiếc là tuổi còn nhỏ quá.
nếu cưới cô , cảm giác là trâu già gặm cỏ non ?"
Vệ Hạo tát một cái vai Trần Cường:
“Da mặt dày đến mức nào mà cưới Văn Thanh?
Cậu dựa cái gì mà cưới cô ?
Đẹp trai là chức vụ cao?
Tuổi cô còn nhỏ, đừng đến mặt cô lung tung!"
Trần Cường bĩu môi:
“Còn nhỏ ?
Không nhỏ !
Mẹ nhà mười bảy mười tám tuổi sinh .
cũng dám cưới Văn nha đầu , giỏi giang quá.
Cảm giác đó cứ như tiên nữ hạ phàm .
Anh xem cô y thuật cũng , giáo sư Thích còn khen ngợi cô kìa.
Biết lái xe, còn b-ắn s-úng, gan là lớn bình thường , chọc cô giận, nửa đêm một phát nổ s-úng vỡ đầu là chuyện bình thường!
Bẩm sinh nấu ăn còn ngon, thơ, nhạc, còn hát nữa!
Lần biểu diễn văn nghệ , kiểu gì cũng xem biểu hiện của cô , xem cô hát đến mức nào!
Đừng là bài hát tự cô , hát đúng là thật!
So với mấy bài hát mềm nhũn của mấy đạo nhái họ đây hơn bao nhiêu !
vẫn là tự nhận thức về , gì tư cách cưới một tiên nữ!"
Trần Cường Vệ Hạo cũng cảm thấy, giờ xem Văn Thanh quả thực mỹ.
Không giống thường lắm, đúng thật là tiểu tiên nữ hạ phàm.
Sau Văn Thanh tìm một như thế nào mới xứng với cô?
nghĩ đến việc Văn Thanh lấy chồng, Vệ Hạo liền cảm thấy trong lòng chút thoải mái.
Còn kịp nghĩ kỹ, Trần Cường một chút chuyện công việc, di dời sự chú ý của Vệ Hạo.
Vệ Hạo và Trần Cường khen ngợi những lời đó, Văn Thanh một câu cũng thấy.
Cô về phòng , khóa cửa đó gian.
Sau khi ngoại công qua đời, di vật của ông chuyển đến nhà Văn Thanh.
Sau Văn Thanh gian, liền chuyển hết sách vở và các vật dụng khác trong nhà gian.
Trong sách y học gia truyền của ngoại công một phương thu-ốc bí truyền, thu-ốc trị sẹo hiệu quả .
Huống hồ, Văn Thanh quyết định cho thêm một giọt nước gian đó, hiệu quả chắc chắn sẽ tăng gấp bội.
Nhìn thấy gương mặt mỹ chút tì vết của Vệ Hạo một vết sẹo, Văn Thanh cảm thấy trong lòng mà khó chịu thế?
Cứ như là một bức danh họa một vết bẩn , Văn Thanh cảm thấy chứng bệnh sạch sẽ cưỡng chế của sắp bộc phát .
Văn Thanh xong đơn thu-ốc, cho thêm đó mấy vị thu-ốc cần dùng tới.
Chủ yếu là để phòng đạo nhái phương thu-ốc bí truyền của , đây là kiến thức thường thức mà ngoại công bảo cô.
Nếu bốc thu-ốc ở một nơi lạ lẫm, nhất định cho thêm đơn thu-ốc mấy vị thu-ốc xung đột.
Để phòng khác sử dụng hoặc chép phương thu-ốc bí truyền của .
Xuống tầng, Văn Thanh đưa đơn thu-ốc cho Trần Cường.
Vệ Hạo tiện tay nhận lấy đơn thu-ốc, thấy những nét chữ khải tú lệ đó thì chút sững sờ.
Anh ngờ, nét chữ của Văn Thanh như .
Giống như luyện tập từ lâu lắm .
ngoài mặt một lời, chỉ xé đơn thu-ốc dài thành ba phần.
Sau đó bảo Trần Cường ba bệnh viện để bốc thu-ốc.
Trần Cường chút khó hiểu, Vệ Hạo hiếm khi kiên nhẫn giải thích, phương thu-ốc nhà Văn Thanh chắc chắn là độc nhất vô nhị.
Làm là để phòng đạo nhái phương thu-ốc bí truyền của cô.
Giáo sư Thích đây từng , bốc thu-ốc nếu ở tiệm thu-ốc tin tưởng thì chia đơn thu-ốc .
Để phòng khác đạo nhái bí phương, còn một thấy đơn thu-ốc tinh diệu, tự ý lấy về sử dụng, bệnh nhân qua chẩn đoán, ngược dễ xảy vấn đề.
Văn Thanh ngờ, Vệ Hạo những điều đều hiểu.
cô cũng tiện trong đơn thu-ốc cho thêm những vị thu-ốc khác, bình thường là .
Dù kết quả như là , Văn Thanh cảm thấy cần thiết chi tiết như .
Chương 93 Tìm một chỗ dựa lớn
Trần Cường ăn cơm xong bốc thu-ốc .
Vệ Hạo do dự hồi lâu, vẫn lên tầng gõ cửa phòng Văn Thanh.
Văn Thanh mở cửa, Vệ Hạo chút thôi ở cửa mà trêu chọc:
“Anh là gặp khó khăn gì ?
Hay là gặp cô gái nào em giúp mai cho?
Nói là em giỏi cái đó nhé!"
Vệ Hạo khổ một tiếng :
“Anh chút chuyện với em, thể cho ?"
Văn Thanh đương nhiên để trực tiếp .
Vệ Hạo bên bàn trong phòng Văn Thanh, dường như suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng:
“Em nhớ những lọ thu-ốc bột cầm m-áu em đưa cho ?"
Văn Thanh gật đầu trả lời:
“Em nhớ lúc chúng chia tay, em đưa cho mấy lọ thu-ốc bột cầm m-áu.
Sao thế?
Hết ?
Để em đưa thêm cho ít nữa nhé?"