Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:23:02
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Văn Thanh và Văn Diệu đều học hết trung học cơ sở, điểm khác biệt là Văn Thanh vốn học.
Sau đó chú thím trong đơn vị bàn tán rằng họ thực tâm nuôi nấng Văn Thanh, nếu thì bọn trẻ đều học, chỉ Văn Thanh là .
Chú thím vì giữ thể diện, trực tiếp đưa cô học cùng lớp với chị họ Văn Diệu.
Văn Thanh lớp một lớp hai đều học, trực tiếp lên lớp ba mà vẫn tụt phía .
Thím vì chuyện mà đắc ý, bà tiết kiệm hai năm tiền học phí.”
Cô Văn Hà Hoa thì chỉ học hết tiểu học.
Em họ hiện tại đang học tiểu học, họ lưu ban hai năm, học xong trung học cơ sở cùng các em thì học lên trung học phổ thông.
nỡ bỏ mất tiền sinh hoạt và tiền tiêu vặt.
Thế là nảy một ý tồi, Văn Thanh vặn nghiệp trung học cơ sở ở nhà việc nhà, chi bằng giúp học, tiền sinh hoạt và tiền tiêu vặt đều thuộc về .
Anh họ mỗi ngày bắt Văn Thanh đeo cặp sách giúp , lý do là quá nặng.
Anh họ củi núi trường nhiều, bảo Văn Thanh mỗi ngày lên núi đốn củi.
Người trong nhà quá đông, sổ than cung cấp phiếu than đủ dùng.
Thím còn khen ngợi con trai lớn của quan tâm đến gia đình.
Văn Thanh giúp họ học trung học phổ thông, thành tích thi cử .
Còn thường xuyên biểu dương, thầy cô cũng tình cảnh đặc biệt của cô.
Vở, b.út chì, b.út máy khen thưởng đều đưa cho cô, còn giấy khen thì đều tên họ.
Cả nhà đều tưởng họ thành tích , tiếc là thể thi đại học.
Hai năm trung học phổ thông, Văn Thanh thảy đều chỉ cầm một cái bánh bao ngô từ nhà bữa sáng và bữa trưa.
Bất kể nắng mưa tuyết rơi đều xuất phát sớm từ sáng để đốn một gánh củi cho gia đình.
Buổi chiều tan học gánh về nhà giao nộp.
Anh họ cầm tiền sinh hoạt và tiền tiêu vặt buổi trưa chơi bời bên ngoài đến chiều tan học.
Vốn dĩ trường học loạn, thầy cô trong trường cũng sống khổ cực.
Đối với việc của Văn Thanh và họ, họ đều chọn cách nhắm mắt ngơ, học kỳ cuối cùng cũng nghiệp , chỉ là bằng nghiệp phát hai bản, Văn Thanh cũng một bản bằng nghiệp trung học phổ thông của riêng .
Nguyên chủ trân trọng thu dọn hết những thứ chuẩn mang .
Anh họ xuống nông thôn, Văn Thanh xuống đó.
Văn Diệu đắc ý bước Văn Thanh đang giường với vẻ mặt chán đời.
Chị chút đắc ý chải chải phần tóc mái của , chải :
“Mày sắp xuống nông thôn ?
Nghe là ở trong núi đấy?
Mày xem sói ?
Mày đủ cho sói ăn ?”
Văn Thanh thở dài :
“Chị họ!
Sau sống nhé!
Chị em một nhà chị đừng quên em!
Sau khi xuất giá lời chồng đấy!”
Văn Diệu ngơ ngác hỏi:
“Xuất giá cái gì?
Tao mới thèm xuất giá!
Tao cũng coi như là công nhân thời vụ, tìm nào công nhân chính thức mới gả!”
Văn Thanh thở dài :
“Dĩ nhiên sẽ là công nhân chính thức, gả cho chắc là ăn uống tệ !
Ít nhất là thịt ăn nhỉ?”
Văn Diệu đang định hỏi cho rõ ràng thì bà nội Văn sa sầm mặt bước .
Văn Diệu sợ hãi vội vàng chạy ngoài, chị còn việc xong.
Đi đến nhà bếp một lúc, Văn Diệu cam tâm lén chạy trở .
Chị lén lút tiến gần qua khe cửa trong, liền thấy Văn Thanh tựa đầu vai bà nội :
“Bà nội!
Tên thanh niên tri thức báo lên ạ?
Có chị Văn Diệu sắp gả cho công nhân lò mổ đó bà?
Chị Văn Diệu từ đó về thường xuyên ăn thịt ?
Con vẫn cảm ơn bà!
Nếu con xuất giá, gã đồ tể đó đ-ánh vợ, vợ gã đ-ánh ch-ết !
Con vẫn thấy ông bà nội thực vẫn thương con nhất!
Chờ con bà giữ gìn sức khỏe!
Những thứ con lúc giao cho ông bà thì ông bà cất kỹ đấy!
Đó là bảo đảm khi ông bà già đấy!
Chú thím cũng dám đuổi ông bà !”
Từ góc độ của Văn Diệu thấy biểu cảm của bà nội Văn, nhưng bà dường như đang gật đầu lóc.
Chị dường như thấy vận mệnh của , hèn gì Văn Thanh tình nguyện xuống nông thôn thanh niên tri thức .
Giấy tờ nhà trong nhà chắc là ở ông bà nội, định dùng để phòng lúc già.
Xem ông bà nội và cha cũng cùng một giuộc, chính đều mấy năm nay cha tại công nuôi nấng Văn Thanh?
Văn Diệu nghĩ thầm thể gả cho đồ tể , nghĩ cách thôi!
Văn Diệu vội vội vàng vàng chạy ngoài.
Văn Thanh nhanh ch.óng đưa một con ma-nơ-canh nhựa trong gian.
Bà nội Văn liền lấy một thứ vội vã ngay.
Bà bận buôn chuyện với đám bà cụ khác chứ chẳng thèm ở nhà !
Văn Thanh liền lấy một con ma-nơ-canh mặc quần áo của bà nội bên giường.
Văn Diệu dám xem, khe cửa nhỏ đến đáng thương.
Chị nghi ngờ gì liền bỏ , họ lúc Văn Diệu khỏi cửa thì về.
Vào phòng Văn Thanh lục lọi lung tung giường bà nội, lúc tìm gì mới dường như thấy Văn Thanh đang giường.
Anh họ Văn Lương chẳng chỗ nào trút giận, chỉ tay Văn Thanh :
“Ngủ cái đách gì!
Mày sắp xuống nông thôn !
Có tiền ?
Tiền trợ cấp thanh niên tri thức ?”
Văn Thanh nhớ đúng là một trăm hai mươi lăm tệ tiền trợ cấp, nhưng tiền đang ở trong túi thím.
Văn Lương hôm nay đ-ánh bài thua tiền, buổi tối cùng bọn họ ngoài chơi.
Không tiền thì ?
Thế là hằm hằm hỏi Văn Thanh:
“Có tiền ?
Của bà nội của em gái mày đều !”
Văn Thanh nghĩ thầm hình như Văn Diệu để tiền trong vỏ gối.
Văn Lương mừng rỡ vớ lấy vỏ gối của cô em gái ở tầng bắt đầu tìm.
Văn Thanh thở dài :
“Lần em giúp thoát cảnh xuống nông thôn, nhưng thì tính ?
Ban thanh niên tri thức một năm giục một , công việc thì họ vẫn xuống nông thôn thôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-5.html.]
Giá mà chú nghỉ hưu sớm thì quá!
Nếu lên vị trí thì thể tiêu tiền lương của nữa!
Cô em Xuân Hoa nhà bên cạnh cũng sẽ cô chê công việc nữa.
Chị Xuân Hoa đúng là xinh thật đấy, vóc dáng đó thật sự , phía như đặt hai quả cam lớn, phía như nhét hai cái bánh bao.
Anh , nếu công việc , thể cưới chị ?”
Khuôn mặt Văn Lương lúc đầu là tươi , còn định khen em họ tinh mắt đấy?
Anh chẳng cưới Xuân Hoa ?
Tiếc là cô đúng là chê công việc thật!
lời của Văn Thanh thức tỉnh , đúng !
Chỉ cần cha nhường công việc cho , Xuân Hoa còn lý do gì mà gả Xuân Hoa cho chứ!
Tiền lương của cha năm mươi lăm tệ một tháng lận đấy!
Văn Thanh còn đang :
“Tiếc quá!
Mẹ Cốc T.ử ở sân nghỉ hưu sớm .
Không Cốc T.ử cưới chị Xuân Hoa ?
Vận may của chị đúng là tệ!”
Chương 8 Khuấy đục vũng nước nhà họ Văn
Văn Lương tức giận đến mức quên cả việc lùng sục tiền, trực tiếp xông ngoài.
Anh chuyện , hiện tại hỏi cho rõ ngay.
Anh thể để Cốc T.ử nhanh chân đến , Xuân Hoa thể gả cho khác!
Văn Thanh cẩn thận tới lui, xác định trong nhà còn ai mới chạy tới phòng của chú thím.
Đây là phòng ngủ cũ của cha nuôi, trong tay Văn Thanh luôn giấu một chiếc chìa khóa.
Văn Thanh khóa c.h.ặ.t cửa phòng từ bên trong, bò cạnh giường lớn.
Ở cạnh giường đó một tấm ván là tấm ván rời, Văn Thanh mở tấm ván , bên trong một ngăn ngầm.
Văn Thanh nhanh ch.óng lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ, trực tiếp cho gian.
Nhanh ch.óng khôi phục tấm ván, Văn Thanh vội vàng trở về giường nhỏ của xuống.
Trong chiếc hộp nhỏ là giấy tờ nhà, còn một bản thỏa thuận công việc.
Vì nguyên chủ còn, những thứ Văn Thanh để rẻ cho đám cặn bã nhà họ Văn.
Văn Thanh ngủ , thím Lưu Phấn là về sớm nhất.
Bà công nhân thời vụ ở xưởng của ủy ban đường phố.
Gần nhà, lương thấp, tan về nhà tự nhiên nhanh.
Bà bước nhà bếp tuần tra một vòng phát hiện Văn Thanh Văn Diệu chẳng lấy một cơm.
Lưu Phấn trực tiếp xông phòng Văn Thanh định trút giận, nhưng Văn Thanh khuôn mặt đỏ bừng giường, dường như dọa sợ, co trốn trong chăn.
Lưu Phấn chỉ đành ngoài, một lát .
Bà nội Văn thì tìm thấy , đang buôn chuyện với một đám bà cụ.
Bà chẳng dám mắng , đám bà cụ đó dễ chọc .
Lưu Phấn tìm thấy con gái Văn Diệu, đành tự bắt đầu hục hặc cơm.
Chú Văn nhà họ Văn – Văn Cường cùng con trai nhỏ và cha cùng trở về.
Ông cụ Văn phụ trách trông cổng công viên, là công nhân thời vụ.
Văn Diệu coi như hưởng sái của cha, phục vụ ở nhà ăn của đơn vị ông, cũng là công nhân thời vụ.
Chị hôm nay ca sáng, trưa xong bữa trưa là tan .
Văn Lương thì thuộc kiểu ăn quen , công nhân thời vụ.
Bà nội Văn đây một ngày còn dán hộp diêm cơ!
Năm ngoái khi gả cô con gái út mới nghỉ.
Không lấy một ai đến gọi Văn Thanh ăn cơm, dường như thảy đều quên mất bệnh .
Vốn dĩ Văn Thanh khỏe , chỉ là dậy việc nhà, ôm một cái túi chườm nóng ủ thêm một lúc.
Thế chẳng mặt đỏ bừng, giống như phát sốt .
Thím đưa bệnh viện, cũng chẳng mua thu-ốc cho cô.
Lôi mấy gói Tiểu Sài Hồ ném cho Văn Thanh là xong.
Hoàn nguyên chủ sốt ch-ết , Văn Thanh đến.
Lúc Văn Thanh tỉnh táo bà nội Văn ép uống một viên thu-ốc hạ sốt Văn Diệu phát sốt để từ năm nào.
Lại cho cô uống hai gói Tiểu Sài Hồ, mặc kệ cô.
Văn Thanh xuyên qua đó cả c-ơ th-ể đều mát lạnh, tự nhiên cơn sốt lui.
Trên bàn ăn bữa tối, Văn Lương đề đạt với cha chuyện ông nghỉ hưu sớm.
Văn Cường thể đồng ý?
Ông vất vả lắm mới thừa kế công việc từ chỗ trai, khó khăn lắm mới coi như vững chân .
Bảo ông nhường vị trí, còn khó chịu hơn cả g-iết ông.
Huống hồ ông còn đầy bốn mươi tuổi, phía còn một đứa con trai nhỏ.
Cha con hai đều chịu nhường một bước, sắp đ-ánh nh-au đến nơi .
Văn Lương thấy uất ức:
“Cha nghỉ hưu, con chẳng công việc!
Nhà con gái nào chịu gả cho con chứ?
Con sắp hai mươi , đến lúc lấy vợ ?
Năm cha mười bảy tuổi cửa đấy thôi!”
Văn Cường cũng lý do:
“Cha tốn bao công sức tìm cho con mấy nơi kỳ thi tuyển công nhân, bảo con thi lấy một suất công nhân chính thức.
Uổng công con là học sinh trung học phổ thông, kết quả đến một kỳ thi tuyển công nhân cũng qua nổi!
Cha , nhường công việc cho con thì tiền lương của cha con lấy .
Năm mươi lăm tệ sẽ biến thành hai mươi mốt tệ đấy!
Con định để cả nhà húp gió tây bắc !
Cha còn đến các loại phiếu .
Riêng phiếu thịt mỗi tháng ít hai lạng !
Con tính toán ?”
Văn Lương còn định tranh cãi với cha, ông nội Văn đ-ập bàn một cái :
“Thôi !
Ăn cơm!
Công việc của Văn Lương tìm chỗ khác!
Nghe ở nhà máy hóa chất bán, cha đang định ngóng đây!
Sáng mai nghỉ, ba đàn ông chúng cùng hỏi xem!
Lão nhị vẫn là xem trong nhà bao nhiêu tiền !
Nghe đòi sáu trăm tệ đấy, cứ xem thử tính!”
Văn Thanh dĩ nhiên thấy cuộc đối thoại trong phòng khách, cô cũng ngờ hiệu quả đến .
Trong ký ức của nguyên chủ, Cốc T.ử ở sân và Xuân Hoa sớm là một đôi , nhưng Xuân Hoa là bướng bỉnh, nhất định tìm rể công việc chính thức mới chịu.
Văn Lương thầm mến Xuân Hoa, cũng chính là trúng khuôn mặt của .
Xuân Hoa thấy Văn Lương là tránh , cũng chẳng thể nào trúng .
Văn Thanh những lời đó với Văn Lương chính là để dồn thế bí, vũng nước trong cái nhà mới thể đục lên .