Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:31:03
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Thanh cụ thể là chuyện gì?

 

Tiêu Thắng Nam cũng thông báo cho trong làng.

 

Với những thanh niên tri thức cũ chung sống mấy năm trời cô cũng hề chào hỏi lấy một câu.

 

Huống chi mấy thanh niên tri thức mới đến một năm như bọn họ, Tiêu Thắng Nam càng thèm lấy một lời mà trực tiếp dọn luôn.”

 

Thanh niên tri thức cũ thực cũng chẳng còn bao nhiêu, Bành Bác khi bọn họ về nhận thư giới thiệu của công nông binh.

 

Hiện tại lên thủ đô học tập , khả năng làng là lớn.

 

Lỗ Sa Sa vì t.a.i n.ạ.n đó dẫn đến đầu thương nghiêm trọng, vì bệnh tật nên cũng về quê hương của .

 

Chương 73 Cô chú và em họ của Vệ Hạo

 

Hứa Trường Xuân dù cam lòng đến mấy cũng tất bật thủ tục cho Lỗ Sa Sa để đưa cô về nhà.

 

Hai dân làng , đồng chí cảnh sát tìm thấy vết m-áu cái cuốc của một trong họ.

 

Thế là đó chính thức tù.

 

Người còn nhốt vài tháng để rõ sự việc mới thả , cũng ngoan ngoãn hơn nhiều.

 

Sự rời của Vương Diễm Hồng càng khiến Văn Thanh vui mừng.

 

Trong điểm thanh niên tri thức ít nhất cũng bớt một kẻ lời mỉa mai, lúc nào cũng nâng cao quan điểm.

 

Văn Thanh cảm thấy tai thanh tịnh ít.

 

Văn Thanh học tập ở huyện một tháng, Giáo sư Thích cái ông già trái quan hệ với dân làng.

 

Vị bác sĩ Giáo sư Hồng nhốt trong chuồng bò quen với Giáo sư Thích, hai vốn dĩ còn là bạn .

 

Giáo sư Thích cũng dám để Giáo sư Hồng ở trong nhà , nhưng cùng ông xem bệnh cho Văn Thanh thì vẫn .

 

Về phần Vệ Hồng Kỳ, đến đây là cùng với Quách Thông như bước công viên giải trí .

 

Hai ông già rảnh rỗi lên núi lấy danh nghĩa c.h.ặ.t củi là bắt một con thỏ rừng hoặc gà rừng mang về ăn.

 

Cộng thêm gà hun khói, thịt hun khói vốn trong nhà Văn Thanh, họ thực hiện tự do ăn thịt hàng ngày là thành vấn đề .

 

Cho đến khi lên huyện một chuyến, Văn Thanh mới sực nhớ lúc chào hỏi lấy một câu với lão đại họ Dương.

 

Cũng mấy tháng giao dịch với lão đại họ Dương.

 

Thực lúc cô giao dịch với khác ở thủ đô là ý thức .

 

Chỉ là lúc đó để tâm mà thôi.

 

Tranh thủ một ngày rảnh rỗi, Văn Thanh nối liên lạc với lão đại họ Dương.

 

Lão đại họ Dương còn tưởng Thần Tài của biến mất , ngờ lúc giáp hạt , Thần Tài cuối cùng cũng xuất hiện.

 

Lúc ông vui mừng khôn xiết cũng dám hỏi tại Văn Thanh mấy tháng đến?

 

Văn Thanh bảo ông kẹt ở phương Bắc vì tuyết lớn đóng cửa rừng.

 

Lão đại họ Dương chỉ thể cảm thán phạm vi nghiệp vụ của bọn Văn Thanh thật rộng lớn, cũng chẳng dám gì khác.

 

Lần Văn Thanh trực tiếp đưa cho ông lượng lương thực trị giá hơn hai vạn tệ, đồ điện gia dụng và xe đạp, máy khâu các thứ cũng đưa ít.

 

Lần , lão đại họ Dương đưa một đồng tiền mặt nào, bộ đều đưa là vàng thỏi, và đồ cổ châu báu ngọc ngà các thứ.

 

Ông với Văn Thanh, trong dịp Tết những món đồ cổ đều chủ sở hữu mang đổi lấy lương thực.

 

Ông thu mua một đống vàng thỏi ở một thành phố khác từ tay một kẻ buôn lậu.

 

Ông đưa cho 1000 cân lương thực là đổi một chiếc rương nhỏ đầy vàng thỏi.

 

Thứ chắc chắn là nguồn gốc chính đáng, nhưng lão đại họ Dương quan tâm.

 

Văn Thanh càng quan tâm, dù một ngày lão đại họ Dương bắt khai thì ông cũng chẳng họ gì tên chi?

 

Trông như thế nào?

 

Đến tang vật còn chẳng cách nào tìm thấy , thì ai mà chạy gian mà lấy đồ chứ?

 

Văn Thanh hài lòng thu nhận chiếc rương nhỏ đựng vàng thỏi, đồ cổ ngọc ngà các thứ đều thu gian.

 

hẹn với lão đại họ Dương, tuyệt đối cho ông leo cây, tháng đưa cho ông lương thực trị giá hai vạn tệ và các thứ khác trị giá hai vạn tệ nữa.

 

Lần ông bảo ở phương Bắc thu mua ít nhân sâm , lão đại họ Dương ông sẽ tìm mua , tháng tìm Văn Thanh lấy hàng.

 

Văn Thanh đồng ý, vụ mua bán Văn Thanh thấy tinh thần sảng khoái.

 

Nhìn tiền trong gian ngày càng nhiều, vàng bạc đồ cổ các thứ cũng ngày càng nhiều.

 

Văn Thanh vẫn vui mừng, lúc học xong ở huyện về làng, Văn Thanh đặc biệt mang theo hai chiếc túi lớn.

 

Nói là lúc về xách nổi, là gửi đến cho.

 

Dân làng đương nhiên hề nghi ngờ Văn Thanh, dù thì cô cũng từ thủ đô về quê mà chẳng mang theo đồ đạc gì.

 

Cách giải thích của Văn Thanh với Hứa Trường Xuân là đây là phần thưởng khi cô nhiệm vụ ở ngoài.

 

Hứa Trường Xuân cũng mặc nhận cách giải thích , dù thì phần thưởng cũng chẳng đến tay ông .

 

Tuy nhiên ông vẫn vui mừng, đưa cho Văn Thanh trợ cấp mấy tháng nay.

 

Ông kiếm khoản chênh lệch mấy tháng đấy!

 

Hơn nữa vì Văn Thanh về đúng hạn, hiện tại ngay cả sổ sách đó ông cũng tính toán thỏa .

 

Chuyện coi như lấp l-iếm qua .

 

Văn Thanh mang đến cho ông hai vị Phật lớn, hiện tại Hứa Trường Xuân cảm thấy Huyện trưởng mặt cũng gật đầu khom lưng .

 

Lúc chia lương thực mùa đông, Văn Thanh ở đó.

 

Hứa Trường Xuân tự ý quyết định, giúp Văn Thanh quy đổi bộ điểm công thành lương thực hoặc quy đổi thành tiền.

 

Năm ngoái coi như là một năm bội thu, thu hoạch nửa năm đầu khá , thu hoạch nửa năm còn hơn.

 

Điểm công của Văn Thanh cộng thêm điểm công do Trần Cường và Tất Thắng Lợi phiên lao động giúp cô nếu quy đổi hết thành lương thực thì đủ cho một Văn Thanh ăn trong một năm .

 

Hứa Trường Xuân ước chừng Văn Thanh chắc cần nhiều lương thực như .

 

Nếu đổi hết thành tiền thì đại đội nhiều tiền mặt đến thế.

 

Vệ Hạo khi Văn Thanh kết thúc khóa đào tạo, khi cô về là còn ở đây nữa .

 

Để Trần Cường ở chăm sóc ba cụ già.

 

Văn Thanh về lâu, một ngày Vệ Hạo cùng Tất Thắng Lợi lái xe tải trở về.

 

Đợi xe tải đến sân căn nhà họ đang ở hiện tại, Văn Thanh mới phát hiện ngoài xe tải , phía còn một chiếc xe Jeep quân sự.

 

Cấp hiệu của bước xuống từ xe Văn Thanh còn rõ, chỉ thấy chức quan khá lớn.

 

Đi theo ông xuống xe còn một thiếu niên trông vài phần giống Vệ Hạo.

 

Nói là thiếu niên nhưng cũng tầm 20 tuổi .

 

Chỉ là trông hăng hái hơn so với một Vệ Hạo trầm , trông cảm giác thiếu niên hơn thôi.

 

Người đàn ông trung niên chức quan khá lớn xuống xe liền ôm chầm lấy Vệ Hồng Kỳ thấy tiếng xe liền xem:

 

“Bố!

 

Con vui khi gặp bố!

 

Lần bố ốm, con về .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-47.html.]

bố đấy con thể dễ dàng rời khỏi doanh trại .

 

Vốn dĩ định sai đứa cháu ngoại của bố về, hiềm nỗi Thành Tài lúc đó vặn nhiệm vụ.

 

mặt ở doanh trại, cũng tiện liên lạc.

 

Con lo sốt vó mà cũng chẳng !

 

Nghe bố , còn đến đây nữa.

 

Con mừng lắm!

 

Bố !

 

Đại nạn ch-ết, tất hậu phúc!

 

Hay là bố theo con về doanh trại mà ở ?

 

Cái nơi khỉ ho cò gáy thích hợp để bố dưỡng già ?"

 

Vệ Hồng Kỳ lúc đầu còn khá cảm động, thấy câu liền đẩy con rể :

 

“Đừng bậy bạ, Vương Tương Quân!

 

Bố ở đây thấy , khỉ ho cò gáy gì chứ?

 

Đây là vùng đất nông thôn rộng lớn đấy!

 

Anh quan lớn thế mà còn ăn ?

 

Bố đến doanh trại của các gì?

 

Bố là một cán bộ hưu trí chạy đến doanh trại của các là để đ-ánh trận ?

 

Hay là thể hiến kế cho các hả?

 

Bố ở đây thấy , ăn một bữa cơm do con bé Văn ngay.

 

Tay nghề của con bé khá đấy!

 

Hơn nữa bố và chú Quách của hàng ngày đều lên núi, trong đó còn ít đồ .

 

Chỉ là chúng dám rừng sâu thôi, và Vệ Hạo mấy đứa rừng sâu một chuyến ?

 

Săn cho chúng một con lợn rừng về, bố cũng mời bà con chòm xóm ăn một bữa cơm tân gia?"

 

Vương Tương Quân thấy câu liền ngay:

 

“Con ngay đây!"

 

Cậu thiếu niên bên cạnh kéo bố một cái:

 

“Bố , bố chỉ thể ở đến buổi chiều là về doanh trại , nếu trời tối mất.

 

Ông ngoại, con ở cùng họ lên núi!

 

Chiều nay bố về !"

 

Chương 74 Măng trúc và món ngon

 

Vương Tương Quân thở dài:

 

“Con hạn chế !"

 

Vệ Hạo :

 

“Hiện tại cũng là chuyện chẳng đặng đừng, phòng bệnh hơn chữa bệnh mà!

 

Lần con Tây Bắc cũng chẳng yên gì, cô chú chú vẫn nên lung tung thì hơn!

 

Đợi ông nội khỏe hơn một chút, con sẽ để ông đến chỗ chú ở một thời gian.

 

Nghe cô mùa xuân cô sẽ xuống đây lưu diễn.

 

Đợi cô đến, cả gia đình cùng tụ họp một bữa!"

 

Vương Tương Quân sẵn lòng giao lưu với lớp trẻ, hề tư tưởng trọng nam khinh nữ gì cả.

 

Vệ Hồng Kỳ cũng con rể hiện tại bất do kỷ.

 

Thế là kéo Vương Tương Quân và cháu ngoại Vương Thành Tài nhà.

 

Giáo sư Thích thích xen chuyện của họ, chào hỏi Vương Tương Quân và Vương Thành Tài một tiếng đến trạm xá.

 

Quách Thông cũng chỉ trò chuyện với họ vài câu chạy sân phơi thóc ở đầu làng đ-ánh bài với một đám ông già bà lão.

 

Những ông già bà lão sân phơi thóc hầu hết đều là những việc gì nhiều, hoặc một bệnh mãn tính.

 

Không việc gì họ cứ ở sân phơi thóc đầu làng trò chuyện với , đ-ánh bài.

 

Quách Thông và Vệ Hồng Kỳ đều thích những trò chơi như , thường xuyên chơi đùa khá vui vẻ với họ.

 

Giáo sư Thích và bạn là Giáo sư Hồng hai đều thích trong trạm xá đ-ánh cờ.

 

Văn Thanh ở nhà Vệ Hạo và Trần Cường, Tất Thắng Lợi, Vương Thành Tài bốn bắt đầu dọn đồ.

 

Khuân hết đồ đạc trong xe tải ngoài.

 

Vệ Hạo chuẩn đầy đủ, than đ-á, lương thực, thịt thà các thứ đều khá nhiều.

 

Bọn ông Vệ Hồng Kỳ mới đến phương Nam vẫn thích hợp lắm với cái tiết trời âm u lạnh lẽo ở đây.

 

Chiếc lò sưởi bằng sắt trong phòng Cốc Vũ Vệ Hạo mượn về để sưởi ấm cho họ.

 

Lần dứt khoát mua thêm hai chiếc lò sưởi nữa nối đường ống thoát khói thông gió , lập tức trong nhà ấm hẳn lên.

 

Vệ Hạo mua ít sườn, còn một cái đầu lợn to tướng.

 

Văn Thanh đem cái đầu lợn kho hết, mấy món đồ nhắm.

 

Vệ Hồng Kỳ vui vẻ đòi uống mấy chén r-ượu với Vương Tương Quân.

 

Giáo sư Thích và Giáo sư Hồng, Quách Thông, họ cũng đều cùng uống mấy chén.

 

Ngoại trừ Vương Tương Quân là Văn Thanh hiểu rõ , còn những khác đều cô hạn chế lượng r-ượu uống.

 

Hơn nữa Văn Thanh còn phát hiện một dụng cụ uống r-ượu , chén r-ượu bàn ăn ở phương Nam chỉ bé tẹo.

 

Tức là lượng r-ượu mà bọn ông Vệ Hồng Kỳ nhấp một ngụm là hết, hai lượng r-ượu là rót rót mấy mới xong.

 

Mặc dù bọn ông Vệ Hồng Kỳ kêu gào uống r-ượu bằng chén bé thế chẳng đời tí nào, hiềm nỗi Văn Thanh dễ dàng suông .

 

Văn Thanh trực tiếp bảo họ, uống thì tùy, uống thì chỉ bấy nhiêu thôi!

 

Mỗi năm chén r-ượu!

 

Bọn ông Vệ Hồng Kỳ căn bản chẳng Văn Thanh, chỉ đành cô rót r-ượu cái chén tí xíu của , mà còn uống từ từ.

 

Ai bảo tay nghề của Văn Thanh chứ?

 

Đắc tội với đầu bếp chẳng sẽ bỏ đói ?

 

Hứa Trường Xuân Văn Thanh gọi đến bầu bạn với các cụ già uống r-ượu, khi thấy cấp hiệu của Vương Tương Quân suýt nữa thì nên lời.

 

Huống chi ông còn uống một bữa r-ượu với một vị quan lớn như !

 

Hứa Trường Xuân cảm thấy mộ tổ nhà dạo chắc đang bốc khói xanh !

 

Cái cô thanh niên tri thức Văn đúng là một ngôi may mắn, đối xử với cô mới .

 

Vương Tương Quân uống r-ượu xong, ăn cơm xong, vỗ vai Văn Thanh bảo tay nghề của cô miễn bàn.

 

Vệ Hạo liền gạt tay cô chú , bảo tay lực của ông lớn quá, Văn Thanh là một cô bé chắc chịu nổi một cái vỗ của ông .

 

 

Loading...