Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:31:01
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ cô là biên tập viên của tòa soạn báo , khả năng vặn phụ trách việc xử lý bản thảo ?
Bố cô coi như là một nghệ sĩ piano nửa mùa, gượng ép chắc cũng thể phổ nhạc .
Vậy thì vấn đề đặt là, cô dựa hai bài hát để đoàn văn công của các cô, nên mới về nông thôn xuống đội.”
Nếu thì hai chị em nhà họ chắc chắn sẽ một xuống đội, chị cô là trụ cột của đoàn cô .
Còn chỉ cô xuống đội thôi, nhưng thực tế đó cô dựa hai bài hát để trở thành diễn viên đơn ca của đoàn các cô.
Kết quả là cô cũng xuống đội nữa.
vấn đề bây giờ là bài hát Văn Thanh rõ ràng mới là bản đúng, ?
Vậy thì vấn đề ở đây chẳng quá rõ ràng ?"
Người phụ nữ khổ :
“Lúc đó cô mà, cô bé đó chẳng thể hiện gì cả.
Đột nhiên đưa lời bài hát như , cứ như thần trợ giúp .
Cô còn thấy lạ, cô cứ khăng khăng là do con gái sáng tác, cô cũng truy cứu sâu.
Ai mà ngờ , gửi bản thảo đến tay bà , kết quả bà lấy dùng cho con gái luôn.
Bây giờ cũng may là tác giả còn giữ một chiêu!
Cô xem xem hai con nhà sẽ chối cãi thế nào đây?
Loại như mà còn cứ nhắm cháu suốt?
Cô cũng cái cô con gái nhà họ là gả nữa?"
Vệ Hạo lắc đầu :
“Cô , cô đừng lung tung ?
Cảm giác cứ như cháu đang đả kích báo thù họ .
Chuyện thật sự là tình cờ thôi, thực hai ngày chắc cô cũng gặp nhà văn đó .
Chính là cô gái theo Giáo sư Thích để chăm sóc ông nội cháu đấy.
Hôm cô đến thăm ông nội cô gặp cô mà."
Chương 70 Đối chất trực tiếp một chút
Người phụ nữ trung niên mỉm :
“Cô , chính là cô bé mà chú Thích coi như cháu gái đó.
Lúc đó đông quá, cô còn chuyện với cô , chỉ thấy cô trông xinh xắn.
Một cô bé như mà những ca khúc khí thế hào hùng thật đấy.
Được !
Chuyện cô sẽ xử lý ngay, cháu về nhà đợi tin nhé!"
Vệ Hạo dậy chuẩn rời , Vệ Thục Trân :
“ !
Trong nhà một bao bột mì trắng họ gửi đến, cháu cô giỏi việc nhà cho lắm.
Bình thường cũng ăn ở nhà ăn là chính.
Cô chú cháu thì càng khỏi , còn chẳng về nhà .
Cháu vác bao bột mì về cho ông nội !
Bảo ông nội là mấy ngày nữa cô sang thăm ông!"
Vệ Hạo :
“Nhanh lên nhé cô!
Văn Thanh về .
Nhân tiện cháu định sắp xếp cho ba ông cụ về quê nơi Văn Thanh xuống đội ở một thời gian."
Người phụ nữ trung niên, cũng chính là cô của Vệ Hạo - Vệ Thục Trân do dự cháu trai hỏi:
“Tại đưa ba ông cụ về nông thôn?"
Vệ Hạo :
“Thủ đô an cho lắm, hiện tại vẫn tìm kẻ chủ mưu hạ độc.
Một bảo mẫu dám hại ông nội cháu chứ?
Huống hồ bà việc ở nhà cháu bao nhiêu năm như , ông nội cháu từng đối xử tệ với bà .
Theo lý mà , bà nên tâm tư oán hận gì với ông nội cháu cả.
Thế nên hiện tại tra kẻ chủ mưu, chi bằng lùi một bước.
Ông nội Thích cũng thích hợp cư trú lâu dài ở thủ đô.
Cháu tìm nhà cho họ ở quê , nơi đó gần với quân khu mà cô chú đang đóng quân.
Vừa cũng thể để cô chú chiếu cố thêm."
Vệ Thục Trân xong nghiêm túc gật đầu :
“Ừm, đây cũng là chuyện chẳng đặng đừng!
Được!
Cháu cứ để họ !
Vừa em họ cháu cũng ở bên đó, để nó qua chăm sóc ông ngoại nhiều hơn chắc cũng vấn đề gì lớn ."
Vệ Hạo gật đầu :
“Vâng, cũng chỉ thể như thôi.
Công việc của cháu đặc thù quá, thường xuyên cách nào chăm lo cho gia đình .
Ông nội Thích coi Văn Thanh như cháu gái, với cháu chỉ một là nhận Văn Thanh cháu gái nuôi.
Chỉ là hiện tại phận địa vị của ông chút , gây tổn thương ảnh hưởng gì cho Văn Thanh cả?
Chuyện nhà rõ với là ạ.
Cô cũng với cô chú một tiếng, đừng phô trương quá."
Vệ Thục Trân gật đầu:
“Cô còn cần thằng nhóc thối nhà cháu dạy bảo ?
Mau !
Vác bao bột mì !
Bây giờ cô đến đoàn họp, chuyện cho ngô khoai.
Cháu bảo cô bé đó chuẩn một chút, sẵn sàng đối chất bất cứ lúc nào!"
Vệ Hạo cô liên tục gọi mấy cuộc điện thoại, mới từ trong bếp vác một bao bột mì .
Nhân tiện lấy luôn miếng thịt lợn treo thớt .
Dù cô cũng chẳng ăn mấy thứ , thà để Văn Thanh gói ít sủi cảo, đến lúc đó gửi qua cho cô một ít.
Văn Thanh Vệ Hạo đưa đoàn văn công mà vẫn còn ngơ ngác.
Vệ Hạo với cô rằng cô thể sẽ đối chất với kẻ chiếm đoạt bất cứ lúc nào, nhưng cô bao giờ nghĩ việc đối chất diễn ở đoàn văn công.
Cô cứ tưởng sẽ đến đồn cảnh sát cơ!
Trong phòng họp mà hai họ bước đầy ắp , phần lớn đều đang cầm giấy b.út để ghi chép.
Ba ở cuối bàn rõ ràng là một gia đình.
Ngoài còn một cô gái, trông vẻ lúng túng cách họ xa.
Thấy Vệ Hạo bước , mắt cô hề chớp lấy một cái mà cứ chằm chằm .
Xem là một đóa hoa đào mà Vệ Hạo thu hút , đóa hoa trông cũng phết!
Sau khi , họ ở phía ngoài.
Vệ Thục Trân tuyên bố cuộc họp bắt đầu, phụ nữ trung niên ở cuối bàn bắt đầu phát biểu:
“ , lời bài hát là do con gái , chỉ bản nhạc là do chồng phổ.
Sau đó là phó đoàn trưởng của đoàn văn công các chị sửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-45.html.]
Bây giờ các chị chiếm đoạt, còn lấy bản thảo của khác.
Loại chuyện chứng cứ, ba tờ giấy và dấu bưu điện các chị đưa cho xem, công nhận.
Cái phong bì đó thể chứng minh bức thư và phong bì là một bộ ?
Chữ ký ở thể là ?
Cái gọi là đồng tác giả là cháu của Đoàn trưởng Vệ?
Hay là cô bé lưng ?"
Vệ Thục Trân mỉm :
“ thật sự cũng phục cái sự cứng đầu của chị đấy.
Cả chị thối nát hết , chắc cũng chỉ còn mỗi cái mồm thôi!
dù thế nào chị cũng thể phủ nhận bản nhạc ba tờ giấy chị đang cầm trong tay hiện tại nó phù hợp với lời bài hát hơn ?
cũng gì khác, con gái chị tự rõ ?
Cả đoàn chúng ai nấy đều công nhận , bản nhạc và lời bài hát phối hợp với hơn!
Chồng chị là một nghệ sĩ biểu diễn piano, ông chẳng lẽ ?
Cũng may là đứa trẻ còn giữ một chiêu, đưa bản nhạc lên, nếu thì thật đúng là tình ngay lý gian !
cũng chẳng chị nghĩ gì nữa?
Họ tìm thấy bản thảo lời bài hát thứ ba từ nhà chị .
Mặc dù hai bản lời bài hát đó khi chị chép hủy .
bản lời bài hát cuối cùng chị giữ .
Chữ đó giống hệt với chữ bức thư , chị còn gì để bào chữa nữa ?
Cứ để tìm tác giả gốc đến đối chất với chị mới đúng , bây giờ đưa tác giả gốc đến đây, chị còn gì để giải thích nữa ?"
Người phụ nữ trung niên Văn Thanh trông vẫn còn non nớt mà ngơ ngác.
Bà mở miệng hỏi :
“Cô là tác giả gốc ?"
Văn Thanh tiến lên một bước, Vệ Thục Trân ngắt lời phụ nữ trung niên :
“Cô bé đừng sợ, nào, cháu hãy tự giới thiệu , kể bộ đầu đuôi sự việc là ."
Văn Thanh suy nghĩ một chút :
“Cháu là thanh niên tri thức xuống nông thôn, cháu vô tình thấy thông báo trưng cầu ca khúc yêu nước một tờ báo.
Cháu một bức thư gửi theo địa chỉ đó, trong đó để ba bản lời bài hát và nhạc phổ, còn chú thích rõ ở khi nào thì dùng nhạc cụ gì để diễn tấu.
Thế nhưng khi nhân viên bưu điện đóng dấu xong, cháu bắt đầu thấy hối hận.
Thế là cháu với là cháu nhầm đồ, một câu quan trọng .
Nhân viên bưu điện lấy cho cháu, đó cháu chép lời bài hát một nữa, dùng phong bì và tem mới để gửi một bức thư dự thi khác.
Lần để nhạc phổ, cũng thời gian dùng nhạc cụ diễn tấu.
Kết quả cháu ngờ là nó bặt vô âm tín, cháu còn tưởng lời bài hát chọn.
Thế là cháu cất bức thư nhạc phổ ban đầu .
Thế nhưng cháu vô tình thấy hai bài hát radio, lời bài hát giống hệt của cháu, nhưng điệu nhạc khớp.
Cháu cảm thấy kỳ lạ!"
Văn Thanh dừng ở đây, thực cô cũng thế nào nữa?
Nếu vì bản nhạc và lời bài hát cực kỳ ăn nhập, cô còn tưởng gặp đồng hương xuyên .
Dù thì bài hát cũng do cô .
Sự im lặng đột ngột của Văn Thanh khiến đều tưởng cô đang sợ hãi.
Vệ Hạo lắc đầu, chính :
“Phần còn để nhé, hỏi cô tại khi thấy bài hát lộ biểu cảm kỳ lạ như ?
Sau đó cô kể cho sự thật.
cầm bức thư tìm Đoàn trưởng Vệ, và đó đều đấy!"
Vệ Thục Trân :
“Được , đều thấy cả , bây giờ cần thiết đối chất gì nữa ?"
Chương 71 Lại thêm một lỗ hổng lớn
Người phụ nữ trung niên giận dữ bật dậy:
“Chị lời bài hát do con gái .
Cô bé rõ ràng còn nhỏ hơn con gái mấy tuổi.
Làm cô thể những bài hát như chứ?
Các chị đều chiếm đoạt, chứng cứ !
Tất cả đều là do các chị chỉnh chúng , đều là chứng cứ giả cả!
thừa nhận bài hát cuối cùng thể là của cô , nhưng hai bài hát đầu tiên chứng minh là của cô chứ?"
Văn Thanh ở điểm thì hề sợ hãi:
“ ý bà là gì, tức là bản nhạc thể là do .
lời bài hát là của con gái bà, đúng ?
Thế nhưng trong lời bài hát một lỗ hổng, bà phát hiện ?
Bà là dựa theo lời bài hát của mà chép , cho nên nó đúng.
Trong đó một câu 'niểu niểu xuy yên, tiểu tiểu thôn lạc' (khói bếp vấn vương, xóm nhỏ bình yên), sai chữ, chữ 'niểu' thành chữ 'nhiễu', mặc dù âm chút tương tự, nhưng chẳng lẽ thấy kỳ quái ?
Các căn bản hề chú ý, lời bài hát nộp lên hề sửa một chữ nào! 'Niểu niểu xuy yên' và 'nhiễu nhiễu xuy yên' khác biệt chứ?"
Cô gái cũng bắt đầu cãi chày cãi cối:
“Thế cũng thể là chúng sai chữ mà, liên quan gì đến cô?"
Vệ Thục Trân :
“Được !
Đừng cãi bướng nữa!
Chuyện chẳng lẽ còn đủ rõ ràng ?
cử đến bưu điện kiểm tra , trong thời gian đó 342 bức thư gửi đến tòa soạn báo, nhưng cuối cùng thư từ còn tòa soạn báo chỉnh lý chỉ 341 bức.
Trong đó một phần là thư dự thi, một phần là thư của quần chúng.
Phần thư dự thi đáng lẽ là 302 bản.
Kết quả chị chỉ báo cáo 301 bản, còn một bức thư nữa ?
Chị cũng giải thích rõ đúng ?
cũng nhiều với các nữa.
Toàn Linh Linh, cô dậy cho , bây giờ cô cho , bài hát là do cô sáng tác gốc.
Là do cô !
Cho dù hiện tại cô vẫn là thành viên của đoàn văn công , với tư cách là một quân nhân, cô hãy dùng quân hàm của để thề !"
Cô gái tên Toàn Linh Linh đó cúi gầm mặt xuống, nửa ngày trời cũng nổi một chữ.
Mẹ cô sốt ruột, định lên tiếng thì Vệ Thục Trân chỉ tay bà :
“Chị cần nữa, cách nào tin tưởng quần chúng như chị !
Với tư cách là biên tập viên của một tòa soạn báo, chị mà vì để con gái xuống nông thôn mà che giấu thành quả lao động của khác.
Đây thuộc về hành vi trộm cắp biến tướng!
Chúng đầy đủ bằng chứng!
Các lãnh đạo của tòa soạn báo cũng đều ở đây cả.
Vốn dĩ cần thiết để chị cãi bướng thêm nữa, còn gọi Văn Thanh đến đối chất!
Bây giờ còn nghi vấn gì ?