Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:31:00
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vệ Hạo :
“ thế!
Nếu chỉ đơn giản là cần một bảo mẫu thì điều Văn Thanh đến đây cũng chẳng gì để .
Thế nhưng một khi định tính Văn Thanh là bảo mẫu thì việc cô bệnh viện sẽ khó khăn.
Hơn nữa, điều cô bệnh viện cũng dễ.
Cô chỉ cái bằng y tá nông thôn, ông định điều cô bệnh viện thủ đô bác sĩ ?
Ông tưởng bệnh viện là do cháu mở ?
Hay là do ông mở?"
Giáo sư Thích tức giận chỉ tay Vệ Hạo :
“Không thì thôi!
Hôm nay ăn thu-ốc pháo mà cứ đối đầu với thế hả?"
Vệ Hạo :
“Chủ yếu là do ông quá đáng tin đấy, ông nội Thích!..."
Vệ Hồng Kỳ mỉm cháu trai và bạn già cãi vã ầm ĩ, lâu lắm ông tìm cảm giác .
Bạn già ép rời thủ đô Tây Bắc, công việc của cháu trai bận rộn.
Hơn nửa tháng nay cũng nhờ Văn Thanh ở bên cạnh bầu bạn.
Sau khi ông khỏe , Vệ Hạo bận rộn báo cáo công việc, cũng hiếm khi mặt ở nhà.
Việc rời khỏi thủ đô, Vệ Hồng Kỳ cũng những cân nhắc của riêng .
Người năm đó ép Giáo sư Thích rời khỏi thủ đô hiện vẫn đang ở vị trí cao.
Rõ ràng, việc Giáo sư Thích thủ đô bầu bạn với ông lúc là thực tế.
Đã thể đối mặt thì chỉ thể dùng đường vòng.
Điều Vệ Hồng Kỳ nghĩ tới là chính sẽ đưa Giáo sư Thích cùng, Tây Bắc thì rõ ràng thực tế.
Ở đó tuy con trai che chở nhưng điều kiện gian khổ.
Vệ Hạo thì gần như là nơi nương tựa cố định, nay đây mai đó để thành nhiệm vụ.
Cháu trai cũng đáng tin, ông cũng thể ảnh hưởng đến sự nghiệp của .
Hơn nửa tháng chung sống với Văn Thanh, Vệ Hồng Kỳ cảm thấy cô gái , tỉ mỉ, gan .
Hơn nữa cô hề dò hỏi quá nhiều về phận của ông.
Đứa trẻ tâm tính , cộng thêm y thuật cao minh.
Nếu theo Văn Thanh về phương Nam, cả hai bọn họ đều thể chăm sóc .
Hơn nữa cũng sẽ vì nào việc gì mà gặp biến cố nữa.
Dù chính ông cũng vì sức khỏe nên mới trốn đến nơi xa xôi như , chắc cũng ai đuổi theo nhỉ?
Mà đuổi đến cũng chẳng sợ, ở đó là địa bàn của con rể ông!
Một khi Vệ Hồng Kỳ quyết định theo Văn Thanh, Vệ Hạo cũng thấy ý kiến gì.
Nhà Giáo sư Thích từ lâu chẳng còn ai, ông cũng đồ đạc gì cần mang theo.
Vệ Thần sẽ đóng gói những thứ ông để Tây Bắc gửi về thủ đô.
Những thứ dùng đến thì cứ để ở nhà họ Vệ là .
Về phần Vệ Hồng Kỳ, ông một quản gia cùng lớn lên từ nhỏ.
Thực nên coi là của gia đình họ, nhưng đó hai cùng tham gia cách mạng, sinh t.ử.
Đáng lẽ cách mạng thắng lợi , hiềm nỗi tên Quách Thông hỏng một mắt trong chiến đấu.
Ông cũng lập gia đình mà luôn ở bên cạnh Vệ Hồng Kỳ.
Trong nhà ngoài bảo mẫu , việc khác đều do một tay ông sắp xếp.
Thời gian khi Vệ Hồng Kỳ ngất xỉu, Quách Thông lo lắng đến mức huyết áp tăng cao.
Cô của Vệ Hạo đón ông về nhà để dưỡng bệnh.
Bây giờ Vệ Hạo thể đón ông về .
Quách Thông trở về, ba bọn họ bao nhiêu chuyện để .
Văn Thanh cũng ngờ , thủ đô một chuyến chẳng gì, mà dắt theo ba ông lão trở về điểm thanh niên tri thức.
Cô cảm thấy phiền muộn.
Vệ Hạo Văn Thanh hiếm khi ngoài nên đề nghị đưa cô dạo loanh quanh.
Văn Thanh từ chối sự tháp tùng của tất cả , tự đến bách hóa tổng hợp thủ đô.
Cô tìm một món ngon đặc sản để mang về làng.
Trước khi xuất phát, Vệ Hồng Kỳ và Thích Thành Âm đều đưa cho cô một xấp tiền và phiếu, bảo cô mua thêm quần áo, giày dép nọ!
Con gái mà, ăn diện cho xinh chứ.
Thế nhưng Văn Thanh ở bách hóa tổng hợp chỉ cưỡi ngựa xem hoa một vòng chứ mua gì cả.
Cô cải trang tìm đến một chợ đen, thành công xuất một lượng lớn hàng trong gian gồm các bộ đồ màu xanh lục quân đội và một ít đồ ăn vặt, sữa bột, lương thực, trứng gà, mạch nha.
Cộng thêm lương thực và trứng gà đang bán chạy, cô bán một khoản tiền lớn, giá đắt gấp đôi so với bán trong thành phố, cộng thêm tivi, radio, máy khâu và xe đạp, cuối cùng cô nâng tiền tiết kiệm của lên mười vạn.
Điểm thiện duy nhất là cô mua căn nhà tứ hợp viện như mong .
Lúc về đến nhà họ Vệ thì trời tối hẳn, Văn Thanh thuận miệng xem phim.
Không ai nghi ngờ cô cả, vì dù cô cũng mang về ít váy liền với xăng đan nọ.
Đã quyết định thì đương nhiên càng sớm càng .
Sức khỏe của Vệ Hồng Kỳ và Giáo sư Thích đều định, tạm thời chắc vấn đề gì.
Vệ Hạo cho vẫn cần vài ngày nữa.
Có một việc cần xử lý xong mới đưa họ đến tỉnh Nam .
Hôm đó khi Vệ Hạo trở về, vặn thấy Văn Thanh đang cùng Giáo sư Thích và Vệ Hồng Kỳ mở radio kể chuyện .
Vệ Hồng Kỳ đùa:
“ thích kịch, cứ y y a a suốt.
Cái lão già họ Thích thì thích , còn nhịp tay ừ ừ hát theo nữa."
Ông chỉ Quách Thông :
“Ông cũng thích .
Còn thì thích kể chuyện dân gian, thích tấu .
Mấy bài hát phát radio chẳng chút sức sống nào, lời bài hát thì đầy nhiệt huyết đấy.
bài hát cứ thấy kỳ lạ đó, cảm giác mềm yếu vô lực."
Văn Thanh :
“Đó là vì lời và nhạc do cùng một .
Căn bản bản gốc!
Thế nên cảm giác mới kỳ quái như !"
Vệ Hồng Kỳ đang định tò mò hỏi thì Vệ Hạo cũng thấy câu .
Trên radio đang phát đúng bài hát trong buổi biểu diễn văn nghệ , Vệ Hạo cũng chút tò mò:
“Lúc đó khi em thấy bài hát , sắc mặt đúng !
Anh vốn định hỏi đấy, nhưng lúc đó việc quên mất!
Bây giờ nhắc , rốt cuộc em bài hát bản gốc?"
Chương 69 Bài hát là do cô
Văn Thanh bất đắc dĩ :
“Bài hát là ca khúc yêu nước em gửi cho tòa soạn báo, tổng cộng ba bài.
Lúc gửi , em để một đường lui, đó là giữ bản nhạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-44.html.]
Chỉ chép lời bài hát gửi thôi.
Em bài hát ai hát , nhưng bài và bản nhạc rõ ràng cảm giác mà em .
Thế nhưng bây giờ em cũng cách nào giải thích rõ ràng !
Cho dù lời bài hát giống hệt như em nhưng bản nhạc khác.
Em cũng thể với rằng bài hát là của em !"
Vệ Hạo :
“Em chắc chắn đây là bản thảo em gửi chứ?"
Văn Thanh thở dài, về phòng .
Từ trong gian lấy một chiếc phong bì, đưa cho Vệ Hạo và :
“Trong chính là bản thảo đầu tiên, bản nhạc và lời bài hát, vốn dĩ em định dùng bản để gửi .
đó em đổi ý định, lúc ở bưu điện tạm thời chép một bản lời bài hát khác để gửi .
Bản nhạc vẫn luôn ở trong tay em.
Em cứ hiểu nổi?
Tại bản thảo của em bặt vô âm tín?
Mà lời bài hát hát ?
Đã thế còn phổ nhạc khác nữa, vấn đề là bản nhạc và lời bài hát chẳng ăn nhập gì với cả.
Anh cảm nhận xem, một bài hát đầy khí thế hào hùng hát cái cảm giác mềm yếu vô lực.
Thế nên đây mới là điều khiến em bực bội, sớm em gửi cả lời lẫn nhạc .
Thà rằng chiếm đoạt còn hơn là hát đến mức biến dạng như thế !"
Vệ Hồng Kỳ và Vệ Hạo một cái, Vệ Hạo lấy từ trong phong bì ba tờ giấy cả bản nhạc và lời bài hát đan xen.
Vệ Hạo càng càng thấy đau đầu, am hiểu nhạc lý cho lắm, đây cũng là một bài toán khó đối với .
cũng may chuyên nghiệp thể giúp đỡ, bây giờ tìm cô thôi.
Vệ Hạo nghiêm túc với Văn Thanh:
“Em tin ?
Anh tìm một chuyên nghiệp để thẩm định xem !
Nếu xác định chiếm đoạt thành quả của em, sẽ giúp em đòi công bằng!"
Văn Thanh uể oải xua xua tay:
“Anh cứ cầm !
Nếu thật sự thì đưa luôn bản nhạc cho tác giả đó !
Dù cũng hơn là hát cái kiểu như hiện tại, em cái bản nhạc khớp mà cảm thấy chứng rối loạn cưỡng chế của sắp phát tác .
Với hát thể chọn giọng nữ cao , ở đoàn văn công đó còn hát hơn radio đấy!"
Vệ Hạo cầm bức thư ngoài, đến nhà của một .
Người phụ nữ trung niên đó mở cửa, ngạc nhiên Vệ Hạo:
“Sao cháu đến đây?
Có ông nội cháu chuyện gì ?
Không gọi điện thoại ?"
Vệ Hạo lắc đầu :
“Ông nội chuyện gì ạ, cháu đến ?"
Người phụ nữ trung niên yên tâm mỉm :
“Sao cháu đến?
Chỉ là cô thấy lạ thôi, cháu lâu lắm đến nhà cô!"
Vệ Hạo cũng khách sáo với cô, trực tiếp rút ba tờ giấy trong phong bì đưa cho cô:
“Cô xem cái hãy với cháu nhé?"
Người phụ nữ cầm bản nhạc xem một chút, lập tức xuống đàn piano bắt đầu đàn, đàn hát.
Hình như cô tìm thấy cảm giác, cảm xúc bắt đầu chút kích động.
Vệ Hạo cảm thấy bản nhạc và lời bài hát cũ mới là một đôi, dù cho chẳng hiểu gì về âm nhạc.
Sau khi đàn xong cả ba bài hát, phụ nữ hỏi Vệ Hạo:
“Cái ở thế?"
Vệ Hạo bất đắc dĩ :
“Để cháu cho cô nhé!
Không các cô đăng báo trưng cầu ca khúc yêu nước ?
Cô thấy lời bài hát quen mắt ?"
Người phụ nữ gật đầu một cách tự nhiên:
“Tất nhiên là quen , đây là ca khúc của một ca sĩ sáng tác tự do mà chúng tuyển chọn lúc đó.
Bản nhạc cũng là do cô .
Một phó đoàn trưởng của đoàn chúng cảm thấy ăn nhập với lời bài hát nên sửa .
Chúng đều cảm thấy lời bài hát hào hùng, nhưng bản nhạc thì theo kịp nhịp điệu.
Còn tưởng là do lời nhưng về phần bản nhạc thì khiếu?
bây giờ bản nhạc cháu mang đến và lời bài hát cực kỳ ăn khớp, hát lên cái cảm giác yêu nước đầy nhiệt huyết đó.
Chuyện là ?"
Vệ Hạo :
“Cháu cũng chuyện thế nào nữa?
Cụ thể dựa cô điều tra !"
Người phụ nữ chỉ bản nhạc giá đàn :
“Cháu cứ xem xảy chuyện gì ?
Bản nhạc từ mà ?"
Vệ Hạo chỉ đành :
“Lần nhiệm vụ cháu đưa về một cô gái.
Cô thấy khác hát bài hát radio.
Thế là cô với cháu rằng lời bài hát giống hệt bài cô nhưng bản nhạc thì đúng.
Lúc đó cô bản thảo cả lời và nhạc chung với , chính là cái cô đang cầm tay đấy.
khi gửi bài, cô đổi ý định, chỉ chép lời bài hát chứ chép bản nhạc.
Sau đó thì bặt vô âm tín, cô còn tưởng lời bài hát của chọn.
Vì thế cũng quan tâm đến phương diện nữa.
Sau đó cô chỉ thấy hát bài trong buổi biểu diễn văn nghệ nên bắt đầu nghi ngờ, mà còn thấy radio nữa, cô thấy kỳ lạ.
Nếu bài hát của cô chọn, tại ai thông báo cho cô ?
Nếu chọn, thì bài hát đang phát hiện tại từ mà ?
Cô chú ý đến lời bài hát ?
Không hề sửa đổi một chữ nào, giống hệt .
Cô chiếc phong bì đó , dấu bưu điện, ban đầu cô định gửi .
Sau đó thu hồi , thế nên bức thư đó dấu bưu điện đóng lúc bấy giờ.
Cuối thư cô còn đặc biệt một đoạn văn, giải thích rõ chỗ nào cần dùng nhạc cụ gì để diễn tấu?
Cô kỹ ngày tháng ký tên , vấn đề bây giờ là ca sĩ sáng tác tự do đó, cô và cháu đều .
Cô bản lĩnh lớn như ?