Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:30:55
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Văn Thanh nước xốt thịt chào đón như , cô tổng cộng chỉ lấy năm hũ, một hũ đưa cho Triệu Lệ Hoa tới thăm , một hũ đưa cho Trần Cường, hai hũ đưa cho Giáo sư Thích.
Còn một hũ đặt bệ bếp của để màu.”
Vệ Thần vốn dĩ định đợi Vệ Hạo về sẽ tìm cô bé đòi ít nước xốt thịt.
ngờ Trần Cường vội vàng chạy tới văn phòng của Vệ Thần tìm giải cứu Văn Thanh.
Thì Văn Thanh đưa cho Trần Cường và Vệ Hạo mỗi một hũ thu-ốc cầm m-áu do tự .
Lần Trần Cường lên núi săn b-ắn gặp sói rừng, mấy thương chảy m-áu ngừng.
Thu-ốc cầm m-áu bọn họ mang theo tác dụng gì, Trần Cường liền lấy thu-ốc mang theo .
lúc đưa thương tới bệnh viện thì một vị Phó viện trưởng thấy.
Biết Văn Thanh chỉ là một tiểu trí thức trẻ, xác định thu-ốc Văn Thanh đưa hiệu quả .
Ông hai lời liền dắt theo đội vệ binh của bệnh viện xông nơi ở tạm thời của Văn Thanh.
Nhất quyết chụp cái mũ lớn lên Văn Thanh, bắt cô giao bí phương thu-ốc cầm m-áu, rằng đây là việc lợi cho quốc gia cho nhân dân.
Văn Thanh thể vì bảo tồn bí phương gia truyền đời đời kiếp kiếp mà cho bọn họ thành phần của thu-ốc cầm m-áu.
Vừa Giáo sư Thích trong lòng đang vui vì Vệ Thần cướp mất nước xốt thịt, chuẩn tới tìm Văn Thanh đòi thêm mấy hũ.
Thấy những chuyện , Giáo sư Thích liền nổi trận lôi đình, ông mắng cho vị Phó viện trưởng một trận xối xả.
Nói ông hổ, cưỡng đoạt bí phương gia truyền của một cô bé nhà !
Phó viện trưởng mắng đến mức đầu óc mụ mị, trực tiếp cho bắt Văn Thanh phòng tối của bệnh viện giam .
Giáo sư Thích trong lúc nóng vội liền ngất xỉu.
Đợi đồng đội tới tìm Trần Cường kể cho chuyện , Trần Cường trong chốc lát tìm thấy Vệ Hạo, chỉ đành tới tìm Vệ Thần cứu mạng!
Văn Thanh đều phòng tối bằng cách nào?
Vấn đề là cô chút bí mật thể giao bí phương .
Thu-ốc cầm m-áu đưa cho hai bọn họ cô thêm một giọt nước giếng trong gian, mặc dù lúc đó cô một đống lớn, hơn năm mươi hũ.
hiệu quả so với những hũ thêm nước gian đều hơn nhiều!
Chuyện giao bí phương lớn, một câu thì loại phương thu-ốc trong gian của cô cả vò.
Dù bất kể là sách y của ông ngoại là sách y của cha đều ở trong gian cả!
Bản Văn Thanh còn tải xuống ít tư liệu, thu-ốc cầm m-áu loại là nhất, mà là các vị thu-ốc trong loại khá thường gặp!
Vấn đề là nước gian thì hiệu quả sẽ kinh diễm đến !
Trời mới Văn Thanh chứng sợ gian hẹp, phòng tối đóng cửa , cô sắp suy sụp , vội vàng lấy đèn pin từ trong gian .
Thấy phòng tối vốn dĩ hẳn là một gian phòng chứa đồ lặt vặt, Văn Thanh vội vàng chui một chiếc tủ cũ.
Ngay lập tức tiến gian của , chỉ bấy nhiêu thôi mà cô đổ một身 mồ hôi.
Vệ Thần khi dẫn Trần Cường tới bệnh viện gọi mấy cuộc điện thoại, Vệ Hạo lúc lái xe ô tô trong sân.
Anh vốn dĩ tới tìm cha tan cùng tìm Văn Thanh.
Nghe Văn Thanh bắt giam , lập tức dắt theo cha và Trần Cường lao thẳng tới bệnh viện.
Cảnh vệ viên của Vệ Thần lái hai ba chiếc xe theo xe của bọn họ.
Phó viện trưởng bệnh viện đón nhận khoảnh khắc tỏa sáng nhất trong cuộc đời .
Trong vòng một ngày ông thấy Quân trưởng, con trai của Quân trưởng, Viện trưởng, Đại đội trưởng phụ trách an ninh của căn cứ, gần như tất cả cán bộ trung tầng trong bệnh viện, và một bộ phận cán bộ trung tầng của căn cứ.
Vệ Hạo thấy ông liền bóp c.h.ặ.t lấy cổ ông ép hỏi Văn Thanh ở ?
Phó viện trưởng cảm thấy sắp mất mạng , sợ đến mức tè quần, lồm cồm bò dậy dẫn Vệ Hạo tìm thấy phòng tối.
Thực chính là một gian phòng chứa đồ lặt vặt, đèn bên trong hỏng kịp sửa chữa mà thôi.
Vệ Hạo thậm chí đợi nổi Phó viện trưởng run rẩy lấy chìa khóa từ trong túi , một cước đ-á văng cửa.
Bọn họ tìm một vòng đều tìm thấy Văn Thanh, Vệ Hạo cảm thấy lúc gọi tên Văn Thanh giọng đều đang run rẩy.
Phòng gần như lật tung lên , Vệ Hạo mới tìm thấy Văn Thanh đang “hôn mê bất tỉnh" trong tủ quần áo.
Không còn cách nào khác, Văn Thanh ở trong gian thấy động tĩnh lúc ngoài cũng dám tùy tiện thưa.
Sau đó phát hiện là Vệ Hạo thì dám , chuyện dễ giải thích.
Thế là Văn Thanh lấy kim tự châm cho một nhát, trực tiếp cho ngất xỉu.
Chương 61 Giúp cô bé chuyển nhà
Văn Thanh hôn mê bất tỉnh, Giáo sư Thích tức đến mức giường bệnh.
Cơn thịnh nộ lôi đình của Vệ Thần khiến Phó viện trưởng chút quỳ xuống .
Các cán bộ trung tầng trong bệnh viện đều hiểu hành vi của Phó viện trưởng?
Làm khó một cô bé thì bản lĩnh gì chứ?
Huống hồ học y đều bí phương tổ tông truyền là bảo vật gia truyền của mỗi nhà.
Những năm nay vì những chuyện như thế , bao nhiêu lão lương y thà chịu hạ phóng, hoặc là thà ch-ết cũng sẽ giao bí phương gia truyền!
Giáo sư Thích chính là ép quá c.h.ặ.t mới Vệ Thần đưa ngoài.
Phó viện trưởng đây là đang thách thức tất cả học trò học cháu của Giáo sư Thích a!
Vệ Thần càng thêm tức giận:
“ đều ông quan uy lớn như đấy!
còn dám tùy tiện điều động thuộc hạ của !
Vậy mà ông dắt theo tất cả của khoa bảo vệ bệnh viện xông tới ký túc xá của !
To gan thật đấy!
Khoa trưởng khoa bảo vệ dậy cho !
Anh huấn luyện kiểu gì ?
Là ai cũng thể điều động thuộc hạ của ?
Còn bắt ?
Ai cho các cái quyền đó?
Đừng con bé còn là của bệnh viện các , cho dù là bác sĩ y tá trong bệnh viện thì thể tùy tiện bắt bớ ?
Con bé là một cô bé dũng cảm, mới mười lăm mười sáu tuổi đầu lặn lội đường xá xa xôi hộ tống chuyên gia của chúng tới đây việc!
Trên đường gặp bao nhiêu chuyện trong lòng một cán bộ hẳn là rõ!
Con bé thế trong sạch, cũng coi là con em của chiến hữu chúng !
Cha của con bé là một cựu chiến binh giải ngũ!
Cho dù ông qua đời nhiều năm, Văn Thanh cũng coi là con của chiến hữu chúng !
Các hãy động não cho kỹ , chỉ là một phương thu-ốc cầm m-áu thôi mà, đến mức huy động lực lượng lớn như ?
Hay là các quá vô dụng ?
Thu-ốc cầm m-áu các bào chế đều bằng bí phương gia truyền của Văn Thanh ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-39.html.]
đều thế nào nữa!
Các tuy là bác sĩ, nhưng về bản chất là quân nhân!
Đều lấy của quần chúng một cây kim sợi chỉ, mà ông cưỡng đoạt dân nữ !
Con bé là một cô bé, ông bắt bệnh viện giam là định gì?
đều dám tin đây là việc mà cán bộ giáo d.ụ.c và bồi dưỡng nhiều năm của chúng ?"
Tất cả những mặt đều chút trầm mặc, Vệ Quân trưởng cũng sai, ông là Phó viện trưởng mà bắt một cô gái giam phòng tối là định gì?
Làm cho sợ đến mức ngất xỉu , chắc chắn là lời gì đe dọa !
Sự việc đều tưởng tượng đến mức hỗn loạn cả lên, may mà thời gian quá ngắn, nếu khi bọn họ còn biên tình tiết Phó viện trưởng cưỡng đoạt dân nữ, chuẩn chuyện đồi bại gì đó!
Văn Thanh vốn dĩ là chính châm một nhát cho ngất , tự nhiên là một khắc đồng hồ liền tỉnh.
Vệ Hạo luôn túc trực bên giường bệnh rời nửa bước, đuổi Trần Cường dự thính nội dung cuộc họp.
Còn bảo chú ý đừng để xổng mất tên Phó viện trưởng , dám động mà Vệ Hạo mang tới thì đúng là chán sống !
Vệ Hạo thấy Văn Thanh tỉnh liền vội vàng ngoài tìm bác sĩ, bọn họ kiểm tra một chút xác định cô bé chỉ là dọa sợ thôi.
Văn Thanh ngại, nhưng còn giả khổ:
“Sau khi cha cháu qua đời, cháu tái hôn.
Ông bà nội cháu thuận mắt liền nhốt cháu tủ quần áo lớn!
Cháu sợ bóng tối, cho nên bọn họ bắt cháu gì cháu cũng ?
Cháu đưa bí phương, đừng nhốt cháu ?"
Vệ Hạo Văn Thanh nước mắt lưng tròng, trong chốc lát chút lửa giận bốc ngút trời.
Anh đều g-iết ch-ết tên Phó viện trưởng , lão đây là dọa cô bé đến mức nào ?
Bác sĩ y tá đều lời kể khổ của cô bé đến mức chút nhẫn tâm, trong y tá còn ít .
Vệ Hạo nắm lấy tay Văn Thanh trong tay , trấn an :
“Không ai đòi bí phương của cháu cả!
Cũng ai dám nhốt cháu nữa!
Cha chú đang họp, chú nhất định sẽ xử lý nghiêm khắc kẻ nhốt cháu !
Ngoan!
Đừng sợ!"
Văn Thanh cũng cô bé thực thụ, giọng đầy từ tính của Vệ Hạo dỗ dành, bàn tay nhỏ còn trong vòng vây của bàn tay lớn nhà .
Cô chút thất thần, gần đàn ông dường như trai hơn !
Bình thường nghiêm túc biểu cảm gì, lúc mặt hiện lên đều là sự dịu dàng.
Văn Thanh cảm thấy chút tim đ-ập nhanh, mặt đều cảm thấy đang phát nóng.
Khác với cảm giác của Văn Thanh, Vệ Hạo bây giờ càng thêm tức giận, mà dọa một cô bé tràn đầy sức sống đến mức lời nào ?
Anh chỉ thể an ủi nữa:
“Yên tâm !
về thì ai dám bắt nạt cháu nữa !
Ngoan!
Ngủ thêm một lát !"
Văn Thanh giống như thôi miên, im lặng trong chăn, một lát cảm giác mệt mỏi ập đến cô quả thực ngủ .
Lúc Trần Cường tới liền thấy đại ca đang dịu dàng Văn Thanh giường bệnh, còn nắm lấy tay cô.
Tiếng động Trần Cường xông phòng bệnh kinh động tới Vệ Hạo, nhíu nhíu mày một thủ thế hiệu cho Trần Cường đợi ở bên ngoài .
Trần Cường lùi thấy đại ca của nhẹ nhàng cẩn thận buông tay , đặt tay của Văn Thanh trong chăn mới nhẹ nhàng lùi ngoài.
Trần Cường tới là để báo cho Vệ Hạo kết quả, Phó viện trưởng đình chỉ công tác đưa ban bảo vệ của căn cứ để thẩm lý.
Mọi đều cảm thấy ông chút đúng, dường như vội vàng cầu thành quá.
Hiệu quả của thu-ốc cầm m-áu kinh thì sai, nhưng Phó viện trưởng rõ ràng chút quá nôn nóng !
Dường như phương thu-ốc đối với ông quan trọng?
Bởi vì tìm cho phương thu-ốc, nơi Văn Thanh cư trú hiện tại lục tung đến mức hình thù gì nữa.
Vệ Hạo quả quyết bảo Trần Cường giúp Văn Thanh chuyển nhà tới căn lầu nhỏ mà cha ở.
Ở đó cha và ở, còn một cảnh vệ viên thường trú dọn dẹp vệ sinh các loại!
Để , Vệ Hạo bảo Trần Cường chuyển cả đồ đạc của Giáo sư Thích tới nhà .
Như Văn Thanh coi như là tới để chăm sóc Giáo sư Thích, dù ông cũng già , tức đến phát bệnh.
Văn Thanh tỉnh táo liền đề nghị xuất viện, đó liền tới nhà Vệ Hạo.
Trong một căn lầu nhỏ ở đại viện quân khu.
Vệ Thần ở tầng hai, phòng của Vệ Hạo cũng ở đó.
Giáo sư Thích dọn tầng một, còn phòng của cảnh vệ viên.
Trần Cường ở gian phòng vốn thiết kế cho bảo mẫu ở tầng một, tuy nhiên đây ở trong doanh trại.
Văn Thanh một ở tầng ba, nhà vệ sinh riêng, vì lắp đặt lò sưởi nên phòng của cô là chiếc giường bình thường.
Thời gian đủ, phòng cũng trang trí gì.
so với ký túc xá của bệnh viện thì rộng rãi sáng sủa hơn nhiều, dù cũng ở lâu dài.
Văn Thanh vẫn hài lòng.
Lúc Vệ Hạo lên chút ngại ngùng:
“Ký túc xá của cháu lục tung rối tung lên , đám đó ngay cả giường lò của cháu cũng hỏng .
Ở đó cách nào ở nữa.
mà thức ăn cháu chuẩn dường như quá nhiều đấy?
Trần Cường bọn họ ba chuyển một xe tải, cháu chôn bao nhiêu đồ trong tuyết ?"
Văn Thanh lúc mới nhớ sủi cảo bánh bao hoa cuộn xíu mại các loại cô gói, còn kịp chia nữa!
Bây giờ đều chuyển tới sân nhỏ , Trần Cường đang dắt theo hai tiến hành phân loại bày biện đây !
Cộng với dưa muối các thứ, cảm giác thức ăn Văn Thanh chuẩn nhiều.
Văn Thanh ngại ngùng :
“Nhà chú gửi ba mươi cân bột, Giáo sư Thích cũng gửi ba mươi cân, cháu cũng việc gì nên gói hết cả , tự còn hợp tác xã dùng phiếu lương thực tháng của đổi ba mươi cân bột nữa.
Cháu cũng ngờ gói xong thấy nhiều!
Còn định là gửi cho các chú một ít đấy!
Kết quả là xảy chuyện như thế !"