Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:30:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thời tiết ở đây quá lạnh, con mồi cũng cần muối.

 

Mấy thanh niên dùng xô nước và nước sạch chỉ đông lạnh một đêm, cho Văn Thanh mấy chiếc tủ lạnh nhỏ tự nhiên.

 

Trần Cường còn cho Văn Thanh , hợp tác xã bên cạnh nhà ăn ít hoa quả.

 

Văn Thanh thể mua một ít hồng đông lạnh, lê đông lạnh, táo đông lạnh, kem que gì đó!”

 

Hoa quả trong gian của Văn Thanh thiếu, đều bán .

 

Văn Thanh ít mứt hoa quả, r-ượu hoa quả, mứt khô, hoa quả sấy các loại.

 

Cô từ nhỏ sống ở miền Nam, thích ăn hoa quả đông lạnh cho lắm.

 

để màu, cô vẫn mua một ít.

 

Còn về kem que, chủng loại trong hợp tác xã quá ít.

 

Ngoại trừ vị đường trắng, đậu xanh thì ngay cả vị sữa cũng .

 

Văn Thanh chỉ mua một ít bắp cải, đậu phụ, rong biển, miến gì đó, dáng vẻ tự nhóm lửa nấu cơm.

 

Chương 59 Làm trợ lý cho Giáo sư Thích

 

Ngày hôm Văn Thanh lấy ít hộp sữa uống hết mà luôn xử lý thế nào.

 

Cô tự tay dùng nước ép hoa quả thêm đường để kem que.

 

Những thứ để bên ngoài chỉ vị lê, táo, sơn tra, bột cam.

 

Tự các vị đậu đỏ, đậu xanh, sữa, cà phê, sữa, dâu tây, xoài vân vân.

 

Còn đặc biệt đông lạnh ít sầu riêng đông lạnh, ngoại trừ vị đậu xanh và đậu đỏ sữa , những vị khác đều chỉ xong là cất gian lén lút tự ăn.

 

Văn Thanh đặc biệt tới nhà ăn ăn cơm .

 

Điều kiện gian khổ, hương vị của những thức ăn đó khiến cô chút chịu đựng nổi.

 

Huống hồ một miền Nam như cô mà ngày nào cũng bắt cô ăn món từ bột mì.

 

Văn Thanh cảm thấy vẫn chút tiếp nhận nổi.

 

Một ngày nhiều nhất là nhắm mắt nhắm mũi ăn một bữa.

 

Hơn nữa bột mì dùng ở nhà ăn cũng là bột mì trắng tinh, về cơ bản đều pha trộn các loại bột khác.

 

Tình trạng c-ơ th-ể Văn Thanh , khả năng tiêu hóa của dày cũng bình thường.

 

Đối với những chiếc màn thầu, bánh ngô sàng sạch cả vỏ ngô , cô thực sự là khó mà nuốt trôi.

 

Văn Thanh bắt đầu mỗi ngày đều tới bệnh viện điểm danh, chăm sóc Vệ Hạo.

 

Thế nhưng Vệ Hạo dường như cũng thể giường quá lâu.

 

Không lâu khi Trần Cường bọn họ về, Vệ Hạo xe lăn rời cùng .

 

Văn Thanh dám hỏi bọn họ ?

 

Những việc những hẳn là bí mật quân sự nhỉ?

 

Bản Giáo sư Thích ép buộc đây, nếu ông ở kinh thành thì sớm hạ phóng .

 

Cha của Vệ Hạo dường như là chỉ huy cao nhất ở đây, Giáo sư Thích bóng gió cha của Vệ Hạo là Vệ Thần áp giải đây.

 

Thực Văn Thanh thể sự cảm kích của Giáo sư Thích đối với nhà họ Vệ.

 

Văn Thanh cũng năm đó Giáo sư Thích chỉ là bác sĩ chăm sóc sức khỏe riêng cho ông nội của Vệ Hạo mà thôi.

 

Vệ Thần và Vệ Hạo đều coi là những đứa trẻ lớn lên tay ông.

 

Tình cảm của hai cha con đối với Giáo sư Thích cũng khác gì tình cảm đối với nhà .

 

Giáo sư Thích phê bình ở kinh thành, Vệ Thần lấy cớ Tây Bắc cần ông tới lao động cải tạo, trực tiếp áp giải Giáo sư Thích lên xe lửa.

 

Tới đây lấy cớ bác sĩ trong bệnh viện y thuật lắm, trực tiếp nhét Giáo sư Thích bệnh viện.

 

Như so với những giáo sư chuyên gia như Chu Kỳ đưa tới nông thôn mà , Giáo sư Thích coi như chịu khổ chịu nạn.

 

Ông vốn dĩ con cái, cho nên cũng nhà liên lụy.

 

Y thuật của Giáo sư Thích cao minh, hơn nữa thích dạy bảo khác.

 

Đa trong bệnh viện đều là học trò của ông, học trò của học trò, học trò của học trò của học trò.

 

Tóm một câu, vị Giáo sư Thích chỉ học trò khắp thiên hạ, mà vai vế trong bệnh viện cũng vô cùng cao.

 

Trong bệnh viện một bộ phận khá lớn vô cùng kính trọng Giáo sư Thích.

 

Đừng ông đối với học trò mắng mở miệng mỉa mai, nhưng thực tế ông truyền thụ nhiều kiến thức cho những .

 

Bác sĩ ở đây ít nhiều đều từng bài giảng của ông, nhận sự chỉ dẫn của ông.

 

Cho nên Giáo sư Thích ở bên cũng coi là đức cao trọng vọng.

 

Văn Thanh đến từ một thời khác ở hậu thế, thời đại mà Tây y và Đông y đều vô cùng tiên tiến.

 

Lúc Giáo sư Thích thảo luận vấn đề với cô, ngay cả khi cô cố gắng giấu giếm , vẫn ở một điểm nào đó khiến Giáo sư Thích cảm thấy sáng mắt .

 

Đặc biệt là khi Giáo sư Thích dắt cô phòng phẫu thuật mấy , ông Văn Thanh đến mức hai mắt phát sáng.

 

Nếu cảnh của , Giáo sư Thích hận thể lập tức nhận cô gái mắt cháu gái, đem y thuật gia truyền của dốc túi truyền thụ hết.

 

Giáo sư Thích trực tiếp tới văn phòng lãnh đạo bệnh viện, cuối cùng Văn Thanh trở thành trợ lý của Giáo sư Thích.

 

Mỗi ngày Giáo sư Thích đều dắt cô .

 

Tuy nhiên Giáo sư Thích dù tuổi tác cũng lớn, tinh lực hạn.

 

Mỗi tuần ông chỉ ba ngày, những bệnh nhân chuyển tới tay ông đa đều là những vô cùng quan trọng như Giáo sư Chu Kỳ.

 

Hoặc là những bệnh nhân bệnh nặng mà các bác sĩ khác chút nắm chắc.

 

Thế là mỗi tuần Văn Thanh đều chỉ cần tới bệnh viện ba ngày.

 

Thời gian còn cô đều ở nhà món ngon, đa là cất gian để dự phòng, dù cơm canh cô tích trữ lúc cũng ăn gần hết .

 

Hơn nữa đa vẫn là cơm trắng ăn kèm với thức ăn, lúc Văn Thanh ăn đều chú ý, ở đây ai thể ăn mấy bữa cơm gạo trắng !

 

Cái giường lò tuy tiện lợi, nhưng sẽ khiến da dẻ trở nên khô ráp, mất cân bằng dầu nước.

 

Lúc rảnh rỗi Văn Thanh hái hết hoa trong gian, thong thả tự cho ít mặt nạ, nước tinh chất, kem dưỡng da các loại!

 

Trong môi trường gian khổ, lòng yêu cái của con gái thể !

 

Đừng điều kiện, điều kiện cũng tạo điều kiện.

 

Làm là sự nghiệp cả đời của phụ nữ!

 

Vệ Hạo lúc tuyết rơi trắng trời đầu tiên, dắt theo Trần Cường tới ký túc xá tập thể của Văn Thanh.

 

Văn Thanh đang gói sủi cảo, vốn dĩ định để một phần gian, nhưng cuối cùng thành quả vất vả của cô đều chui hết bụng Vệ Hạo.

 

Lúc còn mặt dày mày dạn lấy sạch sủi cảo, bánh bao, xíu mại và bánh bao nhỏ mà Văn Thanh vốn đông lạnh trong tủ lạnh tự nhiên, để cho Văn Thanh một cái nào.

 

Trần Cường cũng thuận tay lấy ít kem que của Văn Thanh, còn hương vị giống với trong hợp tác xã.

 

Phải mang cho những đồng đội khác cùng chi-a s-ẻ, bảo Văn Thanh tiếp tục , đừng quá keo kiệt!

 

Văn Thanh tức giận, nhưng cũng chẳng .

 

Vệ Hạo bọn họ quen với cô , còn khách sáo như lúc nữa.

 

Tay nghề của Văn Thanh quá , đến mức Trần Cường và Vệ Hạo đường về còn cảm thán:

 

“Văn t.ử đảm đang như , sẽ hời cho tên ngốc nhà nào đây!

 

Tay nghề đúng là tuyệt đỉnh!"

 

Vệ Hạo thấy lời , đột nhiên cảm thấy trong lòng chua xót khó chịu.

 

Anh nghiêm túc giáo huấn Trần Cường:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-38.html.]

 

“Đừng lung tung!

 

Con bé còn nhỏ như !

 

Cậu còn chút đức hạnh nào hả!

 

Tuyệt đối đừng ở đây hươu vượn!

 

Con bé vẫn còn là một đứa trẻ thôi!"

 

Trần Cường gật gật đầu :

 

, chỉ là với một chút thôi mà.

 

cũng sắp , gả cho cha cũng mới mười lăm mười sáu tuổi thôi!"

 

Vệ Hạo thấy lời chút thoải mái, nhưng nơi ở của cha sắp tới .

 

Vệ Hạo sâu cảm giác nữa.

 

Vệ Thần về ăn một bữa sủi cảo do Vệ Hạo nấu, bữa ăn ôm bụng :

 

“Thật là ngon!

 

Ngày mai sắp xếp thuộc hạ của con theo đội săn b-ắn của bọn họ lên núi !

 

Gửi cho cô bé nhiều con mồi một chút, cha cũng sẽ tranh thủ thời gian tới ăn một bữa!

 

Đồ ăn ở nhà ăn quả thực ngon!"

 

Vệ Hạo nghĩ nghĩ :

 

“Con thấy là mời cô tới nhà !

 

Là cha tự chuốc lấy đấy!

 

Cấp cho cha bảo mẫu thì cha cần!

 

Chọn cảnh vệ viên thì công phu bình thường nấu cơm!

 

Ăn cơm nhà ăn cha cho phép đặc biệt!

 

Con hỏi Văn Thanh xem, bảo cô lúc rảnh rỗi cho cha nhiều sủi cảo bánh bao một chút!

 

Bảo cảnh vệ viên của cha luộc hoặc hấp cho cha ăn!

 

Hay là cha tìm một tay nghề khá một chút !

 

Ly hôn với ở kinh thành !

 

Lần tìm g-iết con, hẳn là coi như bà phạm sai lầm , lẽ sẽ ai lợi dụng chuyện để công kích cha nữa chứ?"

 

Vệ Thần thở dài :

 

“Nào dễ dàng như chứ!

 

Những kẻ tìm rắc rối cho cha đều đang chằm chằm cha đấy!

 

Động bằng tĩnh, những việc của đàn bà đó trong lòng cha tính toán cả, ông nội con đều gọi điện thoại tới , bảo cha và con hãy nhẫn nhịn thêm chút nữa!

 

Chi bằng con cưới một cô vợ tay nghề khá một chút về đây?

 

Cha điều hai đứa tới đây, nhà chúng liền nấu cơm ?"

 

Chương 60 Bí mật của phương thu-ốc cầm m-áu

 

Trái tim Vệ Hạo khẽ động, nhưng miệng điều gì khác:

 

“Nào dễ tìm như ?

 

đang chằm chằm con đấy!

 

Nếu con tìm một cô vợ còn khả năng đối phó với đàn bà ở nhà , mệt mỏi bao nhiêu!

 

Hơn nữa đàn bà đó sẽ để con thuận lợi cưới một phụ nữ , bà còn tìm của gả cho con nữa kìa!

 

Con thể để vợ chịu cơn giận của bà !

 

Hơn nữa con rời khỏi kinh thành thì ông nội ?"

 

Vệ Thần thở dài :

 

“Không ngờ năm đó cha chọn tới chọn lui tự tìm cho một tai họa.

 

Cuối cùng còn hại đến con..."

 

Buổi tối Vệ Hạo giường thế nào cũng ngủ , cũng nữa?

 

Cứ mãi nghĩ tới cô bé Văn Thanh , xem vẫn là việc nhiều, rảnh rỗi quá nên nghĩ ngợi lung tung .

 

Đối với Vệ Hạo mà , mặc dù nhớ nhung một cô gái là đầu tiên, cũng nghĩ theo phương diện đó, dù trong lòng Văn Thanh vẫn là một cô bé con lớn hẳn.

 

Sáng sớm hôm lúc Vệ Hạo thu dọn quần áo của , đều đang ảo não ăn nhiều sủi cảo thịt dê quá nên nhiệt ?

 

Nằm mơ thấy cư nhiên ôm ôm ấp ấp với Văn Thanh!

 

Chuyện hả!

 

Bởi vì ngại đối diện với Văn Thanh, Vệ Hạo bảo Trần Cường gửi cho Văn Thanh ba mươi cân bột mì và một miếng thịt ba chỉ, coi như là bồi thường cho đống sủi cảo bánh bao mà lấy.

 

Sau đó Trần Cường và đội săn b-ắn lên đại sơn, Vệ Hạo tiếp tục tìm nội gián hoặc những điểm kẻ địch giám sát.

 

Văn Thanh thực dùng gian để gian lận, trong gian máy xay thịt, máy bánh mì, máy cán bột vân vân.

 

Văn Thanh thể dễ dàng các món bột như bánh bao, sủi cảo, mì sợi, cho nên lúc rảnh rỗi cô một đống lớn.

 

Một phần để gian, một phần gửi tới chỗ Giáo sư Thích.

 

Ngoài việc để cho ông một túi, những thứ khác đều nhờ ông chuyển giao cho Vệ Thần.

 

Vệ Thần quá thích ăn , đang cảm thấy đủ lắm.

 

Nhận đồ do Giáo sư Thích gửi tới, trong lòng vui mừng miệng còn :

 

“Chuyện mà ngại quá!

 

Thích thúc thúc giữ cho đấy?

 

Hay là chia cho ông một ít?"

 

Giáo sư Thích hào phóng :

 

“Con bé gửi cho mấy !

 

cũng ăn ít !

 

Lần gửi cho một túi lớn, vẫn còn ăn hết đây !

 

Nhà chỉ một , ăn nhanh bằng con bé gửi!

 

đều đem bột mì phát gửi tới nhà con bé , mì sợi thủ công con bé cán còn dai hơn!

 

Tiếc là thể quá nhiều!

 

Ông ăn nước xốt thịt con bé , trộn mì sợi thì đúng là tuyệt đỉnh!"

 

Vệ Thần thừa cơ lấn tới, đẩy Giáo sư Thích ngoài:

 

“Tới nhà ông!

 

giúp ông tiêu thụ nốt chỗ hàng tồn, mì nước xốt thịt còn ?

 

Hay là lấy một hũ nước xốt thịt cho mì ăn ?"

 

Giáo sư Thích vốn dĩ là khoe khoang Văn Thanh đối xử với , nhưng ngờ ngược Vệ Thần trấn lột một bữa mì thủ công, còn lấy mất một hũ nước xốt thịt khui trong hai hũ duy nhất.

 

Giáo sư Thích đau lòng đến mức bao giờ khoe khoang tay nghề của Văn Thanh mặt hai cha con nhà họ Vệ nữa.

 

Thực sự là chịu nổi thương tổn mà!

 

 

Loading...