Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:27:50
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Thanh lắc đầu biểu thị quen , Vệ Hạo giơ v.ũ k.h.í nhắm tới.

 

Trần Cường hiệu đoàn xe tạm dừng, bản cũng lấy v.ũ k.h.í nhắm tới.

 

Ngay cả Chu Kỳ cũng thò đầu khỏi cabin xe để .”

 

Văn Thanh im lặng đợi đang vẫy tay kích động đó chạy đến mặt xa.

 

Vẫn nghĩ là ai?

 

Làn da đen nhẻm, tay mặt đều là những vết tích của bệnh nứt nẻ vì lạnh.

 

Mái tóc lâu ngày cắt che kín cả khuôn mặt, rõ mặt.

 

Vệ Hạo cầm v.ũ k.h.í bảo tới dừng việc tiếp cận, liếc Văn Thanh đang mờ mịt.

 

Cô chỉ cảm thấy giọng quen thuộc, nhưng cứ nhớ là ai?

 

Người đó thở hồng hộc, khi bình tĩnh bèn chống tay đầu gối cúi :

 

cuối cùng cũng thấy cô , Văn Thanh cô hại thê t.h.ả.m quá, báo danh cho xuống nông thôn ?”

 

Văn Thanh từ cái giọng điệu quen thuộc , cuối cùng cũng tìm thấy một chút cảm giác.

 

chút do dự nhưng vẫn nghi hoặc hỏi:

 

“Anh là Văn Lương?”

 

Văn Lương dường như tức giận lớn:

 

“Cô nhận ?

 

họ của cô!

 

cô hãm hại đến nơi , những ngày qua nghĩ nghĩ trong nhà ai dám báo danh cho xuống nông thôn cả!

 

Ngoại trừ cái đồ ăn cháo đ-á bát là cô , nhà nuôi cô bao nhiêu năm nay, cô báo đáp nhà chúng như thế ?

 

Cô bán nhà , bán luôn cả công việc của cha , đó giúp báo danh xuống nông thôn.

 

hôm nhận thư ở nhà ?

 

Cha đều vì chuyện mà ly hôn !

 

Cha dẫn theo ông bà nội và Văn Đống về quê !

 

Mẹ thì tự tái giá với một chủ nhiệm phân xưởng ở lò mổ.

 

Đều là cái đồ ăn cháo đ-á bát như cô hại trong nhà chúng !

 

Rốt cuộc nhà chúng chỗ nào với cô?

 

đối xử với chúng như , cho dù chúng quan hệ huyết thống với cô thì cũng nuôi dưỡng cô một trận mà!”

 

Văn Thanh dường như vẫn đang kiểm chứng xem mặt Văn Lương , khi lải nhải một tràng xong mới xác định thực sự là Văn Lương.

 

Không ngờ lúc giúp báo danh xuống nông thôn, thế mà vặn ở đây!

 

Chỉ là ngờ, mới hơn nửa năm mà Văn Lương biến thành thế .

 

Thiếu niên đây lười biếng ham chơi, ngoài ăn mặc bảnh bao, tóc tai chải chuốt bóng mượt bây giờ trông như một kẻ ăn xin.

 

Văn Lương Văn Thanh với vẻ mặt giễu cợt đang đ-ánh giá thì chút đỏ mặt.

 

từ nhỏ từng việc đồng áng gì, với tư cách là nam đinh duy nhất trong hàng hậu bối khi em trai Văn Đống đời, cũng coi như nuông chiều mà lớn lên.

 

Sống mười tám mười chín năm, Văn Lương từng tự tay giặt quần áo.

 

Huống hồ nguồn nước ở đây khan hiếm, tắm rửa gội đầu giặt giũ nấu cơm đều gánh nước.

 

Quãng đường về xa, Văn Lương xong việc đồng áng giao mỗi ngày thấy khó lắm !

 

Còn gánh nước tắm rửa giặt giũ nấu cơm?

 

Hình tượng hiện tại của đúng là !

 

Thế là hắng giọng một cái thật to, cắt đứt cái đ-ánh giá của Văn Thanh.

 

Văn Thanh phản ứng :

 

giúp báo danh xuống nông thôn đấy!

 

Tại tự ?

 

Dựa cái gì mà mới mười lăm tuổi xuống nông thôn?

 

Nếu thì gả cho cái gọi là chủ nhiệm phân xưởng lò mổ mà bây giờ tái giá đấy!

 

Con gái ông còn lớn hơn hai tuổi!

 

còn tại trở thành vợ của một chả kém cha bao nhiêu tuổi?

 

Anh tại em gái là Văn Diệu bỏ trốn ?

 

Bởi vì nếu xuống nông thôn , thì Văn Diệu gả cho đó, vợ của ông ông đ-ánh ch-ết đấy!

 

Bây giờ hiểu tại báo danh cho xuống nông thôn, bán căn nhà bán công việc ?

 

Những thứ đó vốn là cha nuôi để cho , nuôi vì để các ngược đãi nên đặc biệt lén để sổ đỏ cho .

 

Vốn dĩ công việc của cha là của cha .

 

Chúng , cha đợi trưởng thành thì công việc trả cho .

 

cha những trả cho , còn đem đổi thành tiền.

 

sống ở nhà như thế nào suốt những năm qua?

 

Bản ?

 

Cấp ba học là học hộ , tiền cơm trưa đều nhét sạch túi.

 

nhịn đói để học, bài tập thi cử hộ .

 

Đồ dùng học tập đều báo giá, lấy tiền nhưng từng mua cho lấy một món.

 

Đồ dùng học tập của đều là các thầy cô thương tình tặng cho .

 

Khó khăn lắm mới nghiệp cấp ba, vốn tưởng cuối cùng cũng thể thoát khỏi các .

 

ngờ cha xa như , mới 15 tuổi mà gả .

 

Sau đó bắt buộc xuống nông thôn, họ thông qua sự đồng ý của mà trực tiếp báo danh cho , thế xuống nông thôn.

 

Anh như mà còn thấy ăn cháo đ-á bát?

 

sống ở nhà bấy nhiêu năm, việc nhà đều là .

 

và Văn Diệu thức dậy là bữa sáng, giặt quần áo, quét dọn vệ sinh, đó mới học.

 

Sau Văn Diệu nghiệp cấp hai , gần như tất cả việc nhà đều là !

 

Anh xem hiện tại chẳng giống một cô bé 15 tuổi, thấy còn cảm kích nhà chắc?

 

Ở trong căn nhà cha để , tiêu tiền kiếm từ công việc của cha !

 

Cuối cùng còn trâu ngựa hầu hạ cả nhà !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-35.html.]

 

còn tính sổ với các đấy!”

 

Văn Lương ngờ lời buộc tội Văn Thanh của căn bản là vững .

 

Anh cũng cách nào phản bác, đúng là gia đình nuôi Văn Thanh ở nhà chỉ để một công cụ, để chứng minh cho khác thấy gia đình ở nhà bác cả và nuôi dưỡng con gái của bác cả.

 

Sau khi bác gái cả , ông bà nội đều coi Văn Thanh là cháu gái của , hở là gọi một tiếng “đồ nợ đời".

 

Chương 55 Rốt cuộc là vì ai?

 

Chỉ là tất cả nhà họ Văn đều ngờ, Văn Thanh vốn nhút nhát yếu đuối khi ép đến đường cùng dám như !

 

Sau khi xuống nông thôn, những chuyện xảy ở nhà đó.

 

Hôm Văn Lương nhận lá thư nhà từ mấy tháng mới cha vì chuyện mà ly hôn.

 

Sau khi căn nhà của bác cả bán , trong nhà đều mất việc.

 

Văn Diệu chạy mất, cha thể dẫn theo ông bà nội và Văn Đống về quê cũ.

 

Mẹ trực tiếp tái giá với chủ nhiệm phân xưởng lò mổ , Văn Lương từ nhỏ đến lớn từng chịu khổ, luôn lười biếng ham chơi.

 

Đến nông trường , những việc như kế toán giáo viên, cái mớ kiến thức nửa mùa của căn bản kham nổi!

 

Văn Lương chỉ thể cầm cuốc xuống ruộng, nhưng cái gió Tây Bắc lạnh hanh.

 

Mới đến tháng mười mà tay chân và mặt, cộng thêm tai của đều nứt nẻ vì lạnh.

 

Vết nứt loét lành, lành loét.

 

Văn Lương hiện tại cảm thấy ngứa ngáy, tâm trí việc đồng áng.

 

Điểm công vốn lấy ít, nhưng việc thì ít.

 

Vì phương pháp đúng nên chậm hơn khác.

 

Hơn nữa vì là miền Nam, đồ bột ở đây Văn Lương đều ăn nổi.

 

Điều đối với Văn Lương – từ nhỏ thiếu ăn thiếu mặc chẳng khác nào họa vô đơn chí.

 

Hàng ngày trải qua trong sự đau khổ dằn vặt, hôm nay đường lao động, Văn Lương đột nhiên thấy Văn Thanh đang giữa một đám đàn ông.

 

Ban đầu còn tin mắt .

 

đó kỹ hồi lâu, xác nhận đúng là em họ Văn Thanh.

 

Văn Lương mới đuổi theo suốt dọc đường và hét lớn, ngờ lời buộc tội mà vốn tưởng là đầy đủ lý lẽ căn bản vững .

 

Anh cũng cách nào phản bác, từng ngược đãi Văn Thanh?

 

sự thật là Văn Thanh học hộ hai năm cấp ba, quả thực buổi trưa từng ăn một bữa cơm nóng nào.

 

Tiền cơm trưa cũng , tiền văn cụ cũng , tiền tiêu vặt cũng , ít xin cha , nhưng bao giờ đưa cho Văn Thanh một đồng nào, mỗi ngày đến giờ tan học Văn Thanh còn bài tập hộ .

 

Thấy Văn Lương phản ứng gì, Văn Thanh tiếp:

 

“Nói thật lòng, nếu lúc chú trả công việc cho , lẽ cũng nhất định nỡ bán công việc đó .

 

Mặc dù cũng ghét , nhưng vẫn cảm ơn để lén lút tiếp tục học.

 

chú cũng chẳng định đưa công việc đó cho – đứa con trai ruột , thì đương nhiên sẽ trả công việc cho – đứa cháu gái hờ .

 

Vậy thì tại nương tay với ông chứ?

 

Văn Lương, gọi bao nhiêu năm nay vẫn tình cảm.

 

Thật nếu chú đưa công việc cho , lẽ căn bản sẽ bán công việc, cùng lắm là bán nhà thôi.

 

Lúc đó cũng cần xuống nông thôn, cũng cần chịu khổ, nhất định thể cưới một cô vợ xinh .

 

đơn vị cũng sẽ phân ký túc xá, cũng lo nhà để ở.

 

Bây giờ tất cả những chuyện là do cha gây , đừng đổ hết vấn đề lên đầu .

 

bảo Văn Diệu chạy trốn hôn ước ?

 

cho việc xuống nông thôn ?

 

chỉ cho thời gian xuống nông thôn sớm hơn một chút thôi!

 

Không , vẫn chẳng là con một, đến sang năm chẳng lẽ xuống nông thôn ?

 

Cho dù chú đưa công việc cho , ông sớm bỏ tiền mua công việc cho cũng mà!

 

Anh nghĩ về chị Xuân Hoa , Văn Lương, nghĩ xem thấy vẫn là hại ?”

 

Văn Lương chút ngẩn , vốn là đầu óc nhảy cho lắm.

 

Nếu cũng chẳng đám bạn dỗ dành tiêu xài lung tung .

 

Những ngày tháng lười biếng ham chơi hề dùng não, cho nên hiện tại thấy Văn Thanh dường như quả thực lý.

 

Gốc rễ của vấn đề dường như đều là vì cha truyền công việc cho .

 

Hoặc là sớm mua công việc cho chẳng là xong ?

 

Còn nữa, nếu gả Văn Diệu thể lấy tiền sính lễ, gả sớm ?

 

Nếu ông sớm bỏ tâm sức mua công việc cho , chẳng lẽ cần để Văn Thanh xuống nông thôn ?

 

Văn Diệu chẳng lẽ cũng sẽ vì ông bán cho tên đồ tể lớn tuổi vợ mà bỏ chạy ?

 

Chẳng lẽ còn thể dùng Văn Thanh thế Văn Diệu gả cho tên đồ tể ?

 

Lại để Văn Diệu gả đổi lấy một khoản tiền cho lấy vợ?

 

Cha hai họ cũng sẽ ly hôn, gia đình cũng cần chuyển về quê cũ ?

 

Nhân lúc Văn Lương đang ngẩn ngơ, Văn Thanh dấu, Vệ Hạo lập tức xe, hai chiếc xe tải ngay lập tức khởi động, nhanh ch.óng rời khỏi nông trường.

 

Văn Lương ngẩn hồi lâu, vẫn là tiểu đội trưởng lao động của vặn tai mới tỉnh .

 

Không còn thấy bóng dáng chiếc xe nữa, ảo não thật ngốc, dù thế nào cũng lấy chút lợi lộc Văn Thanh chứ!

 

mặc một chiếc áo đại quân màu xanh lục mới tinh, chân còn ủng quân đội cơ mà!

 

Chỉ là sống đến !

 

Văn Lương ngóng một chút lai lịch của Văn Thanh, kết quả của nông trường lấy lý do ngóng cơ mật cách mạng mà nhốt phòng tối mấy ngày.

 

Văn Lương nhốt trong phòng tối mấy ngày cuối cùng cũng nhận Văn Thanh hiện tại ở cái tầm mà cố mấy cũng theo kịp .

 

Anh cũng còn ý định tìm Văn Thanh nữa.

 

Văn Thanh đãi ngộ của Văn Lương, cô hiện tại cùng Vệ Hạo xe tải lắc lư, may mà cô say xe, nếu nôn thốc nôn tháo .

 

Con đường đúng là lái xe mà như thuyền , Văn Thanh đều ngã xuống .

 

Văn Thanh đương nhiên ngã, Chu Kỳ thì chịu nổi nữa .

 

Vệ Hạo thể dẫn theo Văn Thanh trong thùng của một chiếc xe khác.

 

Trần Cường bảo dừng xe chuyển Chu Kỳ trong thùng xe, Vệ Hạo và Văn Thanh cũng lên thùng xe.

 

Xe tải tiếp tục hướng về đích đến mà chạy, cũng dám nán quá lâu.

 

 

Loading...