Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:27:48
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn Thanh bản năng nhặt v.ũ k.h.í lên, trong lòng nghĩ:

 

“Tay run đến mức , còn bảo nhắm chuẩn thì mới là lạ đấy.”

 

Kiếp cô thích b-ắn s-úng cũng chỉ là trải nghiệm một lúc huấn luyện quân sự.

 

Những lúc khác đều là s-úng mô phỏng giả để chơi thôi.

 

Lần ở bệnh viện thuần túy là chỉ lo kích động nên quên mất sợ hãi.

 

Tuy rằng độ chuẩn xác gì để chê, nhưng b-ắn b-ia với b-ắn là một khái niệm!

 

Văn Thanh hôm nay thể kích động nổi!

 

Kia là bao nhiêu chứ?

 

Bây giờ ở trong bao nhiêu nữa, bọn chúng chắc hẳn là đ-ánh cho nhóm Vệ Hạo kịp trở tay.

 

Số mang tới ít, vốn định đ-ánh nhanh thắng nhanh.

 

Không ngờ phản ứng của Vệ Hạo nhanh đến , Trần Cường và đến đón họ đều quân nhân bình thường.

 

Bên ngoài thêm đến, kẻ địch trúng đòn bắt đầu dấu hiệu rút lui.

 

Vệ Hạo và đón họ chạy xe, Trần Cường chạy đến vị trí ở, cùng Văn Thanh chia hai nơi nổ s-úng chặn đ-ánh để ngăn kẻ địch đuổi theo Vệ Hạo.

 

Sự chú ý của Trần Cường đều đổ dồn kẻ địch nên phát hiện Văn Thanh tuy c-ơ th-ể run rẩy nhưng thể một phát trúng một tên, dù trúng chỗ hiểm thì cũng coi như bách phát bách trúng, chỉ là trận chiến quá quyết liệt nên ai phát hiện thôi.

 

Người bên ngoài cuối cùng cũng xông , bắt giữ những tên thương.

 

Cũng những con cá lọt lưới chạy thoát ngoài, may mà tình hình kiểm soát.

 

Vệ Hạo lên xe mà dẫn theo Chu Kỳ vượt qua những chiếc xe đó, trực tiếp đẩy Chu Kỳ trong một toa tàu hỏa trống đang đỗ tại sân ga.

 

Đợi tình hình kiểm soát, đến đón chút ảo não đến bảo họ lên xe.

 

Không ngờ đến Vệ Hạo tát cho một cái:

 

“Cút !

 

Đi kiểm tra xem xe của thừa cái gì !

 

Một lũ ngu ngốc!

 

Sao lái xe quân đội đến đây!

 

Không mượn một chiếc xe bình thường ở địa phương ?

 

Anh đang cho khác hành tung của các ?

 

Chắc chỉ chiếc thôi chứ?

 

Hay là cứ bật loa phóng thanh lên cho xong?”

 

Người đến đón tát đỏ cả mặt, cũng dám hé răng mà chạy lên xe kiểm tra.

 

Quả nhiên phát hiện xe giở trò, chỉ thể chỉ huy tất cả rút lui, lệnh cho những tháo b.o.m đến xử lý.

 

Đồng thời bắt tất cả kiểm tra xe của .

 

Nhanh ch.óng đến báo cáo, hiện tại bên ngoài ba chiếc xe gài b.o.m.

 

Người đến đón họ mắt đỏ bừng, bảo thuộc hạ nhanh ch.óng mượn một chiếc xe tải bình thường, Vệ Hạo xua tay bảo đừng bày vẽ nữa.

 

Đêm nay họ mới ngoài, ngoại trừ Trần Cường và Văn Thanh, và Chu Kỳ, những còn rút lui.

 

Việc xử lý b.o.m cứ xử lý , đừng quản nữa.

 

Sau đó cúi đầu thầm vài câu tai đến đón.

 

Người trực tiếp theo lời .

 

Văn Thanh ở trong toa tàu hỏa nơi Chu Kỳ ẩn náu .

 

Bây giờ cô im lặng tiến gần Chu Kỳ, cho ông uống một viên thu-ốc cứu tim cấp tốc.

 

Ông trái còn vỗ vai cô an ủi rằng .

 

Vệ Hạo sắp xếp xong xuôi :

 

“Ổn chứ?

 

?

 

Trần Cường cõng giáo sư Chu, đồng chí Văn theo họ, bọc hậu.

 

Đi trực tiếp từ trong toa tàu, đến toa cuối cùng thì xuống xe!

 

Vững tinh thần lên các đồng chí!

 

Chúng vẫn thoát khỏi nguy hiểm !

 

Trong những bên ngoài nội gián, nếu thì cũng kẻ đang giám sát họ!”

 

Trần Cường cõng Chu Kỳ lên, Vệ Hạo kéo Văn Thanh một cái giải thích:

 

“Đi chứ?

 

Vết thương ở chân lành, cách nào chạy nhảy , càng cõng cô!”

 

Văn Thanh bình tĩnh lau nước mắt, theo lưng Trần Cường bắt đầu bước .

 

Nếu vì c-ơ th-ể vẫn còn run rẩy thì Vệ Hạo tưởng cô !

 

rõ ràng cô bé dọa sợ, nhưng hiện tại dù Vệ Hạo an ủi Văn Thanh thì cũng thời gian!

 

Tàu hỏa dài nhưng cũng lúc hết, khi xuống tàu họ dọc theo đường ray thêm một đoạn nữa mới xuống khỏi đường ray tại một ngã tư, qua một đất trống, khó khăn lắm mới tìm một bãi chứa hàng.

 

Vệ Hạo lấy chứng minh mượn một chiếc xe tải, Chu Kỳ vẫn chút khỏe, Trần Cường đặt ông trong cabin xe tải.

 

Lúc chạy trốn họ vội vã, còn bất kỳ hành lý nào nữa.

 

Ngoài bình nước họ , Văn Thanh còn thầm may mắn thời buổi đều thói quen đeo túi chéo.

 

Trong túi chéo của mấy họ ít nhiều vẫn còn ít lương khô và tiền, phiếu lương thực các thứ.

 

Đi ngang qua một thị trấn phồn hoa một chút, Vệ Hạo một tiệm cơm quốc doanh mua ít đồ ăn.

 

Đổ đầy nước bình nước của cả bốn , tìm đến Ban Vũ trang của thị trấn, Vệ Hạo đổi xe tải thành xe Jeep.

 

Như gian trong xe sẽ lớn hơn một chút, cũng linh hoạt hơn.

 

Xe tải đương nhiên sẽ đưa về bãi chứa hàng, xe Jeep Vệ Hạo dùng xong cũng sẽ đưa về.

 

Không dám nán quá lâu, bốn một nữa vội vã rời khỏi thị trấn.

 

Suốt dọc đường đều là bãi đ-á dăm, lờ mờ thấy đường.

 

Vệ Hạo lái xe.

 

Văn Thanh ở ghế phụ, dùng dây an cố định dần dần ngủ con đường xóc nảy.

 

Chu Kỳ ở ghế cũng ngủ gật trong tiếng lắc lư.

 

Trần Cường luôn về phía để xác nhận quân truy đuổi.

 

Vệ Hạo ở đây ít càng ít xe, chỉ một cái là quân truy đuổi , bảo Trần Cường cũng nghỉ ngơi một chút.

 

Hai họ phiên lái xe!

 

Suốt dọc đường dừng !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-33.html.]

Lúc họ đến bãi chứa hàng là buổi trưa.

 

Buổi chiều mới đổi xe ở Ban Vũ trang của thị trấn đó, cứ thế lái , bây giờ là hoàng hôn .

 

Đừng là Văn Thanh và Chu Kỳ chịu nổi, cả Trần Cường và Vệ Hạo cũng chút mệt mỏi.

 

Trần Cường ngủ đến nửa đêm vị trí cho Vệ Hạo, cũng dám dừng xe mà trực tiếp xuất phát nữa.

 

Nếu vì bụng khó chịu, Chu Kỳ cũng chẳng nỡ gọi dừng xe.

 

Trần Cường cùng ông tìm một nơi tảng đ-á nhô để giải quyết vấn đề.

 

Văn Thanh lúc mới duỗi trạng thái cuộn tròn thành một cục.

 

Vệ Hạo bên ngoài xe hút thu-ốc, Văn Thanh cũng từ xe bước xuống.

 

Vệ Hạo Văn Thanh với khuôn mặt vẫn còn ửng hồng, chút cảm giác tim đ-ập nhanh, thấy gì bất thường, chỉ là cảm khái đúng là con gái.

 

Ngủ một giấc dậy mà cũng vẻ gì là đầu bù tóc rối, vẫn chỉnh tề như .

 

Vệ Hạo chỉ về phía tảng đ-á lớn bên :

 

“Cô chỉ thể sang bên giải quyết vấn đề thôi?

 

Có chuyện gì cứ hét to một tiếng là !

 

Thời gian quá lâu, cũng cách nào tắm rửa, tự uống ngụm nước coi như súc miệng .”

 

Chương 52 Văn Thanh nhiều kỹ năng

 

Văn Thanh gật đầu tảng đ-á lớn, đầu , xác định trốn tảng đ-á họ đều thấy mới gian.

 

Đứng trong nhà vệ sinh của gian chính trong gương, thế mà vẫn kiên cường, cô chút khâm phục chính !

 

Những chuyện xảy ngày hôm qua cô đều cảm thán đó là tình tiết trong phim truyền hình kiếp cơ mà!

 

Thế mà xảy thật !

 

Cô thậm chí còn nổ s-úng nữa, Văn Thanh đều tự khen một cái!

 

Đáng tiếc là cách nào ghi hình , nếu Văn Thanh thật livestream sự oai phong của cho cả thế giới .

 

Văn Thanh vội vàng súc miệng bằng nước súc miệng, dùng khăn giấy ướt lau mặt.

 

Giải quyết xong vấn đề sinh lý, Văn Thanh cảm thấy nhẹ nhõm mới khỏi gian.

 

Vệ Hạo và Trần Cường phiên giải quyết vấn đề sinh lý của , chuẩn tiếp tục lái xe .

 

Chu Kỳ đôi mắt đỏ ngầu của hai , chút do dự hỏi:

 

“Hay là để lái xe?

 

lái xe, chỉ là lâu lái thôi!

 

Ban ngày chắc là vấn đề gì!

 

thấy đây cũng chỉ một con đường, đến ngã ba dừng hỏi các ?”

 

Vệ Hạo lắc đầu :

 

“Sao dám phiền cụ!

 

C-ơ th-ể cụ dám tập trung tinh thần cao độ như !”

 

Văn Thanh vội :

 

“Hay là các đều nghỉ ngơi ?

 

Để lái, vẫn còn trẻ mà!”

 

Mọi đều , Chu Kỳ đặc biệt vui vẻ:

 

“Nao Nao ngốc, cháu chẳng là trẻ lắm !

 

Cháu mới bao nhiêu tuổi chứ!

 

lái xe ?”

 

Văn Thanh gật đầu, chủ động cabin lái và khởi động xe, đợi lên xe xong, cô nhấn ga, chiếc xe lao một cách nhanh ch.óng và êm ái?

 

Vệ Hạo trong cabin nghĩ về tài liệu của Văn Thanh mà cấp gửi tới.

 

Cô là trẻ bỏ rơi, chuyện gia đình họ Văn hề che giấu, gần như cả thành phố nhỏ đó đều .

 

Cha nuôi là quân nhân xuất ngũ, vì thương nên khi giải ngũ còn khả năng sinh sản mới nhận nuôi Văn Thanh bỏ rơi ở bệnh viện.

 

Cha nuôi nuôi của Văn Thanh thế trong sạch, cũng vấn đề gì!

 

Văn Thanh xuống nông thôn là vì họ, cũng vấn đề gì!

 

Chỉ là nhà họ Văn chút quá ức h.i.ế.p trẻ nhỏ mà thôi!

 

Vệ Hạo mỗi nghĩ đến gia đình đó đều đ-ấm cho họ một trận, nhưng thấy hiện trạng của họ thấy ác hữu ác báo.

 

Mẹ nuôi của Văn Thanh khi tái giá mang Văn Thanh theo, cũng từng tiếp xúc liên lạc với cô.

 

Báo cáo điều tra sẽ gạt , xem Văn Thanh chắc hẳn là khác đang âm thầm chăm sóc.

 

Những kỹ năng dư của cô như lái xe, b-ắn s-úng, chữa bệnh cứu các thứ chắc đều là do chăm sóc cô dạy.

 

Chỉ là đó là bạn thù?

 

Tuy nhiên cho đến nay việc gì chứng minh những đó là kẻ thù.

 

Báo cáo điều tra khi Văn Thanh xuống nông thôn đơn giản, chính là tham gia lớp đào tạo y tá và lấy bằng.

 

Dân làng phát hiện vấn đề gì, điều tra của cấp cảm thấy nhân phẩm và gia thế của cô bé vấn đề gì nên mới để Văn Thanh theo chăm sóc Chu Kỳ.

 

Vệ Hạo một sự tin tưởng đặc biệt đối với ân nhân cứu mạng của , Văn Thanh trong mắt luôn là .

 

từng nghĩ đến việc suy đoán của cho cấp , trong chuyện sẵn lòng đưa quyết định khi chính hiểu rõ tình hình.

 

Vệ Hạo nhắm mắt dưỡng thần, qua bao lâu, cảm thấy xe dừng .

 

Văn Thanh chút do dự, đến ngã ba , cô và Chu Kỳ đang tỉnh đều từng đến đây nên đường!

 

Vệ Hạo và Trần Cường đều nhanh ch.óng tỉnh táo, đồng hồ là một rưỡi chiều .

 

Hai họ đều ngờ kỹ thuật lái xe của Văn Thanh đến , thế mà lái suốt cả một buổi sáng một cách bình xảy sự cố gì!

 

Bốn xuống xe vận động một chút, đến chỗ kín đáo giải quyết vấn đề sinh lý.

 

Sau đó ăn chút lương khô cùng với nước lã trong bình nước, Tây Bắc vài trận tuyết rơi , lạnh hơn miền Nam nhiều.

 

Bên ngoài dám ở lâu, âm thầm lên xe tiếp tục tiến lên.

 

Cho đến sáng sớm hôm đều là Trần Cường và Vệ Hạo lái xe, buổi trưa cuối cùng cũng tìm một thị trấn nhỏ khác, đổ đầy xăng, đóng gói vài phần sủi cảo ở tiệm cơm quốc doanh duy nhất.

 

Chủ yếu là Chu Kỳ ăn nổi lương khô, nước trong bình của họ cũng còn nhiều.

 

cho đến tận bây giờ hành trình của họ vẫn kết thúc!

 

Văn Thanh buổi chiều lên ghế lái, đoạn đường còn là đường thẳng.

 

Vệ Hạo ước tính hoàng hôn chắc là sắp đến .

 

Lái xe cả một đêm, Vệ Hạo và Trần Cường bắt đầu ngủ gật, qua bao lâu, Văn Thanh dường như tăng tốc gọi Vệ Hạo:

 

“Đồng chí Vệ, đồng chí Trần mau tỉnh dậy , phía xe đến , phía cũng xe!

 

Chúng sẽ bao vây đấy!”

 

 

Loading...