Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:27:47
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hứa Trường Xuân đau đầu nhức óc cũng chẳng cách nào, chỉ thể để cơ quan công an điều tra vụ án.
Đối với cha của Lỗ Toa Toa, ông cũng chỉ thể gật đầu khom lưng xin .
Còn về nhân của hai cháu họ, ông cũng chẳng cách nào ho để an ủi họ cả.”
Nếu thể, Văn Thanh hy vọng đừng bao giờ đây nữa.
Đó là suy nghĩ đầu tiên của Văn Thanh khi Lỗ Toa Toa đang giường bệnh với cái đầu suýt gọt mất một nửa.
Trong lòng Văn Thanh luôn bình tĩnh, cô chút thấp thỏm, giống như thấy kết cục của chính trong sách.
Một cô bé mười lăm mười sáu tuổi, cô độc giữa ruộng đồng, m-áu đầu chảy ròng ròng, những xung quanh mải mê cãi mà lấy một chạy cứu chữa.
Cuối cùng còn Tào Lộ và Hứa Trường Xuân liên thủ che giấu nguyên nhân c-ái ch-ết, sự việc bóp méo.
Văn Thanh suýt chút nữa rơi cảnh ch-ết chỗ chôn.
Những việc còn Văn Thanh cũng lực bất tòng tâm .
Vé tàu của họ cũng đến lúc lên xe, Ban Vũ trang của huyện cử đến đón họ .
Cuối cùng Chu Kỳ lặng lẽ chào biệt những ở chuồng ngựa, nơi sinh tồn suốt mấy năm qua cuối.
Thực họ đều cảm ơn những cán bộ thôn như Hứa Trường Xuân, bao giờ là gây khó dễ cho họ, ông chỉ là phớt lờ sự tồn tại của họ mà thôi.
Thực đối với họ trái là một sự bảo vệ, ai quan tâm đến họ thì sẽ ai nghĩ đến việc hãm hại họ.
Mấy năm nay trái còn bình yên hơn so với những ngày tháng khi ông đấu tố và mất .
Chia tay nơi , trong lòng Chu Kỳ chút phức tạp, thể là vui, cũng thể là buồn, càng sự hụt hẫng.
Ông thể hiểu nổi tâm trạng của , cái ngôi làng ông sống mấy năm nhưng vẫn luôn cách nào coi nơi đây là nhà của .
Bây giờ ông sắp về nhà , về bên cạnh vợ con.
Vấn đề của ông cũng minh oan, tính đến thời điểm hiện tại, cuối cùng ông coi là một nhân viên nghiên cứu khoa học trong sạch.
Văn Thanh dường như vốn dĩ chẳng tình cảm gì với cái thôn , việc cô nên đều xong.
Hứa Trường Xuân lấy tiền, để con gái ly hôn với Đặng Lâm.
Thằng nhóc đó xám xịt dẫn theo hai đứa nhỏ rời .
Hứa Kiến Hồng cũng thuận lợi uống thu-ốc cộng với châm cứu, khi phá t.h.a.i xong thì ở nhà ở cữ.
Nhìn tiền 1000 tệ cô , thái độ của đối với cô cũng coi như là .
Hứa Trường Xuân cuối cùng cũng coi như dẹp yên chuyện trong nhà, bắt đầu chuyên tâm xử lý chuyện bên ngoài.
Lúc ngang qua tỉnh để chuyển xe, Văn Thanh tranh thủ ghé qua thăm Lỗ Toa Toa một chút, cô tạm thời thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, chỉ là cái đầu hiện tại tính là chấn động não khá nghiêm trọng.
Cái chỉ thể đợi cô từ từ hồi phục thôi.
Biết tình hình của cô định, Văn Thanh chút do dự về nhà khách nơi tạm trú cùng nhóm Vệ Hạo.
Sáng sớm hôm họ lên chuyến tàu chạy thẳng đến Tây Bắc, bắt đầu một hành trình khác.
Lúc Văn Thanh cô khóa hết các cửa, còn đặc biệt nhờ ba Vệ Hạo chuyển tủ quần áo, lò sưởi sắt, nồi sắt và hai cái rương lớn của sang nhà Hứa Trường Xuân.
Những thứ khác cô đều lén lút cất trong gian của .
Những món đồ gửi sang nhà Hứa Trường Xuân dì Thúy Lan cho để trong phòng , cho nhà động .
Văn Thanh bao nhiêu đồ đạc dì cũng đếm hết, đương nhiên Văn Thanh cất thứ gì gian.
Vương Diễm Hồng những chuyện !
Ngày đêm đều tơ tưởng đến quần áo, thức ăn, lương thực, thịt thà trong phòng Văn Thanh.
Ả chỉ nhịn vài ngày là kìm lòng mà cạy ổ khóa phòng Văn Thanh.
Nửa đêm ngủ định chuyển hết gia sản của Văn Thanh sang phòng .
Dù đồ của Văn Thanh đều là đồ , mà Vương Diễm Hồng cho đến tận bây giờ ngay cả áo bông, áo len qua mùa đông cũng chẳng .
Chương 50 Dấn hành trình mới
Lúc Văn Thanh , Vương Diễm Hồng xen trong đội ngũ tiễn chân nhưng thấy Văn Thanh mang theo thứ gì!
mấy tháng nay, tháng nào Văn Thanh cũng để trống mà mang đồ đạc gửi về đây.
Vương Diễm Hồng cánh cửa phòng khóa c.h.ặ.t của Văn Thanh cảm thấy cơ hội của đến.
Ả định lấy hết quần áo của Văn Thanh về mặc, chẳng lẽ còn ai nhận quần áo của Văn Thanh chắc?
Cho dù nhận , cứ ch-ết cũng thừa nhận hoặc là khoác thêm quần áo của bên ngoài là ?
Đáng tiếc vận may của Vương Diễm Hồng , ả mới cạy khóa thì Bành Bác và Tần Thư Hiên hai ngoài vệ sinh.
Thấy bóng lén lút cửa phòng Văn Thanh, đợi kẻ trộm cạy khóa phòng Văn Thanh xong, hai họ xác định đối phương là kẻ trộm liền trực tiếp xông lên đ-ánh cho một trận.
Thế là Vương Diễm Hồng trở thành kẻ trộm, hai họ bắt quả tang, còn đ-ánh cho mặt mũi bầm dập.
Hứa Trường Xuân – vốn dĩ vì chuyện của Lỗ Toa Toa mà đ-ánh mất danh hiệu tập thể tiên tiến cấp xã năm nay, cuối cùng cũng tìm chỗ để trút giận.
Vương Diễm Hồng trở thành điển hình, những áp giải diễu phố thị chúng mà còn đưa tù để lao động cải tạo.
Thật trong phòng Văn Thanh chẳng còn thứ gì nữa, nhưng Vương Diễm Hồng đúng là bắt quả tang .
Không trộm đồ, thì thịt hun khói trong bếp của Văn Thanh chẳng lẽ còn nữa ?
Củi trong kho chứa đồ cạnh bếp chẳng lẽ ít ?
Đương sự mặt, lượng chẳng là do Hứa Trường Xuân thế nào thì là thế nấy!
Hứa Trường Xuân ở công an cục, sự kẹp chả của cha Lỗ Toa Toa và nhà của hai cháu họ, tiến thoái lưỡng nan.
Ông đang lúc bực bội, cộng thêm Vương Diễm Hồng chịu bảo bảo, việc đồng áng cũng tích cực.
Lần ả còn vu khống ông nhận tiền mới đưa Tào Lộ và Văn Thanh học y!
Cái nợ cũ thù mới , cái sự bực bội dồn nén cuối cùng cũng để Hứa Trường Xuân tìm cái cớ để phát tiết ngoài.
Tất cả các thanh niên tri thức ở điểm thanh niên tri thức đều quan hệ với Vương Diễm Hồng, ả quá nâng cao quan điểm.
Lại quá thích chiếm hời, với cái nhân phẩm nhân cơ hội bỏ đ-á xuống giếng là lắm .
Ngay cả Tào Lộ vốn luôn tỏ hào phóng và lương thiện cũng chẳng giúp ả lấy một câu .
Lúc công an cục về thôn điều tra, trong thôn lấy một cho Vương Diễm Hồng, ngay cả Hứa Trường Cao – mấy ngày còn liếc mắt đưa tình với ả cũng ả là !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-32.html.]
Vương Diễm Hồng mơ cũng ngờ nhân duyên của kém đến , điều kiện gia đình ả , trong nhà trọng nam khinh nữ nghiêm trọng.
Nhận thông báo về chuyện của ả, cha ả liền dẫn theo cả nhà đăng báo tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với ả, mặc cho ả tự sinh tự diệt, chẳng ai đến thăm ả lấy một .
Văn Thanh hề Vương Diễm Hồng gặp xui xẻo, hiện tại cô đang khổ sở đồ ăn mà Vệ Hạo lấy về từ toa ăn, cảm thấy nếu còn ăn nổi nữa thì lẽ sẽ g-ầy thành một tia chớp mất.
Vệ Hạo lên tàu chỉ mang theo Trần Cường, những khác đều về đơn vị.
Bốn vặn bao trọn một khoang giường mềm, cũng thể bảo vệ an cho Chu Kỳ một cách sát hơn.
Đi Tây Bắc ở đến mùa xuân, Vệ Hạo cũng cần quá nhiều , đến ga tàu Tây Bắc sẽ xe và đến đón.
Vì mới cần thiết mang theo quá nhiều .
Thời gian đến giữa tháng mười, cũng nhiều Tây Bắc.
Khoang giường mềm của tàu hỏa vắng, các khoang bên trái bên đều ở.
Đồ ăn toa ăn là thứ mà Văn Thanh chút chấp nhận nổi, mỗi tàu hỏa từ huyện lên tỉnh để bán đồ thời gian ngắn, Văn Thanh chuẩn sẵn thức ăn.
Vì Văn Thanh đồ ăn toa ăn ngon cho lắm.
Dù lúc xuống nông thôn tàu hỏa cô cũng chỉ ăn cháo và sủi cảo.
Chuyến tàu cung cấp cháo, cơm.
Chỉ cung cấp mì sợi, sủi cảo và các loại màn thầu, bánh bao.
Vì điều kiện hạn chế, loại mì nào là bột mì trắng nguyên chất cả!
Tất cả đều là ít nhất hai ba loại bột ngũ cốc trộn lẫn với , còn xay mịn lắm.
Số lương thực thô mà Văn Thanh nhận ở đại đội cô còn từng ăn t.ử tế bao giờ, cơ bản cô đều đóng cửa ăn bột mì trắng, cơm gạo trắng các thứ!
Xuyên đến nay dựa gian để gian lận, Văn Thanh coi như triệt để hại khổ chính .
Khả năng quan sát của Vệ Hạo thể là vô địch, ngay cả việc hôm Văn Thanh lén ăn một miếng thịt bò khô bên ngoài khoang tàu cũng ngửi thấy mùi.
Văn Thanh càng cần nghĩ đến chuyện ăn một bữa thịnh soạn.
May mà Văn Thanh còn sữa bột mạch nha và sữa bột, nếu Văn Thanh thể đống đồ bột nghẹn ch-ết.
C-ơ th-ể vốn dĩ yếu, thời gian Văn Thanh nuôi chiều hơn .
Đống đồ bột mà Văn Thanh gắng gượng ăn khiến cổ họng cô đau đến mức .
Ngặt nỗi Vệ Hạo tưởng Văn Thanh ăn uống ngon miệng là vì cô quen ăn cơm, quen ăn đồ bột.
Thế là luôn đặc biệt mua mì sợi cho cô, bảo cô húp chút nước canh.
bất kể là canh cừu canh bò thì đều là một lớp váng mỡ dày cộp.
Những khác đều cảm thấy ưu ái, chỉ Văn Thanh là ăn uống càng đau khổ hơn.
Khổ nỗi Vệ Hạo, Trần Cường và Chu Kỳ đều nhất trí cho rằng lượng ăn của Văn Thanh quá nhỏ.
Thảo nào b-éo lên nổi, cái hình g-ầy gò chẳng là vì ăn nổi đồ ăn !
Dù nhóm Vệ Hạo khi nhiệm vụ thì gặp gì ăn nấy!
Lúc ẩn nấp nhịn đói mấy ngày là chuyện thường tình.
Chu Kỳ ở chuồng ngựa càng thường xuyên ăn no, sản lượng lương thực ở những mảnh đất hoang đó cực kỳ thấp, nếu vì núi còn rau dại để đào thì ước chừng đều ch-ết đói .
Sau năm sáu ngày hành trình, cuối cùng họ cũng đến ga cuối.
Chờ đợi họ là hai ngày ô tô, còn là bãi đ-á dăm con đường chính quy nào cả.
Vốn tưởng xuống tàu hỏa là , Văn Thanh còn kịp chiêm ngưỡng hoang mạc đ-á dăm thì suýt b-ắn nổ đầu .
Xuống tàu hỏa, bốn về phía khác với những còn .
Người dẫn đường còn đang giới thiệu tình hình, Vệ Hạo đột nhiên chắn Chu Kỳ phía , rút v.ũ k.h.í bắt đầu b-ắn trả.
Văn Thanh chỉ thấy một tiếng s-úng b-ắn trúng cây cột mà Chu Kỳ qua.
Sau đó Vệ Hạo đẩy Chu Kỳ lưng , cầm v.ũ k.h.í b-ắn trả cùng Chu Kỳ nấp cây cột.
Trần Cường kéo Văn Thanh – bủn rủn cả chân nấp một cây cột khác.
Văn Thanh chỉ thấy một tiếng s-úng nữa b-ắn trúng cây cột mà Vệ Hạo và Chu Kỳ đang nấp hiện tại.
Sau đó Vệ Hạo đẩy Chu Kỳ lưng , b-ắn trả cùng Chu Kỳ nấp sang một cây cột khác.
Trần Cường kéo Văn Thanh – chỉ chạy một cách máy móc cũng chạy đến một cây cột xa chỗ Vệ Hạo và những khác.
Văn Thanh chỉ thấy một tiếng s-úng phía , ngoài dự đoán, nếu vì Trần Cường kéo cô một cái thì cô b-ắn nổ đầu .
Người đến đón họ b-ắn trúng cánh tay, nấp một cây cột khác cũng bắt đầu b-ắn trả.
Văn Thanh ngờ còn thể bình tĩnh trả lời câu hỏi của Vệ Hạo!
Vệ Hạo hỏi Văn Thanh:
“Ổn chứ?
Không thương chứ?”
Văn Thanh trong làn mưa đ-ạn còn thấy tiếng trả lời:
“Không !
Em vẫn !
Còn các thì ?”
Vệ Hạo ngờ Văn Thanh còn thể phản ứng , hai họ ở cùng nên Vệ Hạo sắc mặt Văn Thanh trắng bệch đến nhường nào!
Toàn cô đang run rẩy, cô chỉ là hành động theo bản năng mà thôi.
Chương 51 Tự âm thầm rời
Khó khăn lắm mới áp chế hỏa lực của đối phương, bên ngoài thấy tiếng s-úng đều xông .
Vệ Hạo nổ s-úng hạ gục một tên địch đang định rút lui, đ-á v.ũ k.h.í của cho Văn Thanh :
“Nhặt lên, cần nhắm chuẩn, cứ b-ắn về phía chúng là .
Chúng sẽ rút lui xe , cô và Trần Cường cầm cự một chút!
Người của chúng đến !”