Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:27:45
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn Thanh :

 

“Ồ!

 

Là thế , thầy Chu!

 

Thật em thế nào cũng , nếu thầy gọi em một tiếng Nao Nao để nhận sự an ủi về tâm lý thì em cũng ý kiến gì lớn.

 

Nói thật lòng, ông ngoại cũng gọi em là Nao Nao từ khi em còn nhỏ.

 

Nhìn thấy thầy, em thích liên tưởng đến hình ảnh của ông ngoại hơn.

 

, chúng hãy cứ mỗi hoài niệm về của riêng !

 

Thầy gọi em là Nao Nao và nghĩ về con gái .

 

Còn em gọi thầy là thầy Chu, nhưng trong lòng em nghĩ về ông ngoại!”

 

Chu Kỳ lắc đầu :

 

“Lời thích , nếu mà sinh đứa cháu ngoại lớn thế thì lẽ cũng đủ .

 

con của con trai lớn cũng mười tám, mười chín tuổi .

 

Nó đang theo cha nó ở Tây Bắc, nơi chúng sắp , vợ cũng ở đó .

 

Thế nên em thể coi như ông ngoại mà đối xử!”

 

Văn Thanh ngại ngùng, thật những điều .

 

Đây là bí mật, nhưng Chu Kỳ chẳng coi đó là chuyện to tát gì.

 

Chẳng lẽ thấy Trần Cường – thuộc hạ của Vệ Hạo phía cứ luôn cố gắng ngăn cản Chu Kỳ chuyện ?

 

Vệ Hạo hai ngày , trong thời gian , hai thuộc hạ của là Trần Cường và Tất Thắng Lợi phiên chăm sóc Chu Kỳ.

 

Người còn thì cố tình theo Hứa Trường Xuân đồng lao động, điểm công kiếm đều đưa cho Văn Thanh.

 

Họ là để cuộc sống của Văn Thanh dễ chịu hơn một chút, chia thêm tí lương thực.

 

Nhìn đứa nhỏ g-ầy gò đến tội nghiệp!

 

Văn Thanh chuyện chỉ thở dài, cô thật sự cần nhiều điểm công đến thế.

 

Đừng là tiền trong túi cô sắp tràn ngoài mà chỗ tiêu, cộng thêm vật tư trong gian, cô giàu đến mức chảy mỡ , cái gì mà “g-ầy gò đến tội nghiệp" chứ?

 

những lời cũng tiện .

 

Tinh thần của Chu Kỳ hơn một chút, thể dậy trò chuyện với Văn Thanh, còn thể tự uống thu-ốc.

 

Văn Thanh châm cứu trị liệu cho ông thêm một nữa.

 

Trần Cường thấy việc gì bèn lên núi.

 

Lúc về, Văn Thanh một phen hú vía, thế mà trực tiếp bắt về một con lợn rừng nhỏ.

 

Con lợn lớn lắm, nhưng cũng nặng tầm 100 cân, theo lý mà , họ phép hưởng thụ riêng.

 

Trong thôn từ lâu quy định, săn động vật lớn đều nộp cho đại đội.

 

Thế nhưng Hứa Trường Xuân dám gì, ngay cả khi thấy con lợn rừng đó, ông cũng dám hé răng nửa lời.

 

Ngược , ông còn cảnh cáo trong thôn đừng năng lung tung.

 

cả ba họ đều là từ thủ đô đến, nhất thiết tuân theo quy tắc của thôn.

 

May mà Hứa Trường Xuân uy tín nhất định trong thôn, dù tất cả đều đỏ mắt vì con lợn rừng đó, nhưng cũng ai thật sự dám chạy đến mặt những từ thủ đô mà .

 

Vạn nhất đắc tội với , chẳng đại đội trưởng sẽ chỉnh ch-ết nhà ?

 

Vì mấy miếng thịt lợn mà đắc tội với ở thủ đô, còn đắc tội với vị đại đội trưởng cực kỳ giữ thể diện , đây là việc mà não bình thường sẽ !

 

Con lợn rừng nhỏ cuối cùng đương nhiên là lợi cho Văn Thanh.

 

Lợn mổ ngay cửa phòng cô, công việc phân cắt và ướp muối là do cô tự tay thành.

 

Cô giữ hai cái móng giò, cho thêm một ít kỷ t.ử, hồng táo, hạt dẻ để hầm một bát bồi bổ c-ơ th-ể cho Chu Kỳ.

 

Một bát lớn khác cô mang sang nhà dì Thúy Lan, lấy cớ là để tẩm bổ cho Hứa Kiến Hồng.

 

ai mà chẳng , một bát to như thế một Hứa Kiến Hồng ăn hết ?

 

Đi kèm với bát móng giò hầm là một cái đùi lợn.

 

Chu Kỳ cũng chỉ uống một bát canh móng giò nhỏ, còn hớt bớt váng mỡ.

 

C-ơ th-ể ông dám ăn uống linh đình, chỗ canh móng giò còn đều chui bụng hai chăm sóc ông.

 

Văn Thanh cũng chỉ uống một bát canh nhỏ, đường ruột của cô khó khăn lắm mới điều trị định, dám ăn uống bừa bãi, c-ơ th-ể vẫn còn yếu ớt lắm.

 

Hai cái móng giò còn Văn Thanh treo lên xà nhà, để dành bữa hầm tiếp cho Chu Kỳ bồi bổ.

 

Cắt thêm một cái đùi, Văn Thanh trực tiếp đem kho tàu.

 

Cộng thêm hạt dẻ, khoai tây, cà rốt, miến khoai lang hầm đầy một nồi sắt lớn, dùng chậu mới đựng hết thức ăn.

 

Văn Thanh dùng một chiếc bát chiết yêu lớn múc một bát, đem tặng cho những khác ở điểm thanh niên tri thức.

 

cũng là lấy của khác phúc, những đó cũng thể quá tham lam.

 

Ngoại trừ Vương Diễm Hồng lẩm bẩm một câu:

 

“Cho tí thế thôi ?”

 

Ả ngay lập tức nhận những cái lườm cháy mặt từ các thanh niên tri thức khác.

 

Sau khi Văn Thanh khỏi, đồng thanh hạ giọng mắng ả:

 

“Cô là đồ ngốc , đồ của , Văn Thanh đưa cho chúng một bát là lắm !

 

Đó đồ của cô , cô chỉ phụ trách nấu thôi!

 

Trong nhiều thịt thế !

 

Huống hồ còn nước canh để trộn cơm, cô còn thế nào nữa?

 

Hay bê nguyên con lợn tặng cho cô mới lòng?

 

Thật là hết chỗ !”

 

Thật Văn Thanh suy nghĩ của Vương Diễm Hồng, nhưng trong đó còn ba đàn ông nữa, thể để họ chịu thiệt thòi theo .

 

Họ còn tự mang theo lương thực cơ mà, con lợn rừng cũng là do săn .

 

Thực tế, bên con lợn rừng còn hai con thỏ rừng, một con gà rừng và hơn mười quả trứng gà rừng.

 

Những thứ thể nữa, ước chừng mắt của cả thôn đều đang đổ dồn con lợn rừng .

 

Nếu còn nhiều con mồi như thế, e rằng mắt cả thôn đều sẽ đỏ lên vì ghen tị.

 

Thời tiết bây giờ lạnh , những thứ vẫn thể tích trữ thêm hai ngày nữa.

 

Chương 47 Cô cùng chúng Tây Bắc

 

Hơn nữa Văn Thanh dự định đem thịt lợn còn thành thịt hun khói, thịt hun khói do dân trong thôn thật sự thơm.

 

Văn Thanh sớm nóng lòng thử , mặc dù trong gian của cô nhiều thịt hun khói, nhưng cũng tiện tự nhiên lấy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-30.html.]

Bây giờ nửa con lợn bình phong, ít nhất mùa đông cô ăn thịt hun khói sẽ còn lo ngại gì nữa.

 

Cùng lắm thì trốn trong phòng mà ăn, ai cô ăn bao nhiêu?

 

Vệ Hạo kịp ăn món thịt kho tàu, nhưng lúc về thì kịp ăn món gà hầm hạt dẻ và một bát thịt thỏ cay tê.

 

Ăn cơm xong, Vệ Hạo kéo Văn Thanh cửa phòng cô.

 

Ngồi chiếc ghế trúc bên ngoài, Vệ Hạo ngửa bài với Văn Thanh:

 

“Chúng bàn bạc một chút, đồng chí Văn!

 

nhận chỉ thị từ cấp , vì cô tiếp nhận việc điều trị c-ơ th-ể cho giáo sư Chu, ừm, chúng cô cùng chúng Tây Bắc một chuyến.

 

Mọi thủ tục chúng sẽ cho cô, vé tàu và ăn uống chúng cũng bao hết.

 

vấn đề là, chuyến Tây Bắc khi về lẽ là mùa xuân .

 

Bởi vì bên đó bắt đầu tuyết, đến lúc đó tuyết rơi thể sẽ phong tỏa đường núi.

 

chúng ở đó hết một mùa đông mới thể về.

 

Tuy nhiên cô cứ yên tâm, chúng xin trợ cấp cho cô.

 

Sẽ sớm vận chuyển quần áo bông cần thiết cho mùa đông đến đây.

 

Điểm cần lo lắng!

 

Trong vài tháng chúng sẽ cung cấp khoản trợ cấp thích hợp cho cô, tính theo mức lương 35 tệ một tháng của y tá bệnh viện huyện, phiếu lương thực các thứ cũng sẽ trợ cấp theo tiêu chuẩn .

 

Đây là thương lượng với cô.

 

Đồng chí Văn Thanh, đây là mệnh lệnh của tổ chức giao cho cô, cô hiểu ?”

 

Nhìn thiếu nữ mắt, Vệ Hạo luôn cảm thấy mềm lòng một cách khó hiểu.

 

Anh thật sự cách giao tiếp với một cô gái, huống hồ còn là một cô bé trông vẻ yếu ớt thế .

 

May mà bản Văn Thanh là một cô bé thực sự, cô gật đầu :

 

hiểu, sẽ Tây Bắc cùng các để chăm sóc sức khỏe cho cụ Chu!

 

chúng tạm thời sẽ về , trải qua một mùa đông ở bên đó.

 

Đợi đến khi mùa xuân hoa nở mới về, ý là như ?”

 

Vệ Hạo thở phào nhẹ nhõm tiếp:

 

“Còn nữa, cơm nước hôm nay cô nấu ngon, chắc là chúng còn một tuần nữa.

 

Chúng cung cấp lương thực và thịt, cô thể phụ trách việc ăn uống của chúng ?

 

yêu cầu quá đáng, nhưng củi nước những thứ chúng đều thể chuẩn .

 

Chủ yếu là c-ơ th-ể của giáo sư Chu trông cậy cô!

 

Ba chúng đều nấu ăn cho lắm!”

 

Văn Thanh trợn trắng mắt trong lòng, nghĩ một đằng nhưng mặt lộ :

 

“Anh đừng tưởng ngốc, còn suy nghĩ của các ?

 

Lúc bàn ăn, biểu hiện của ba các !

 

Ăn sạch sành sanh đến mức ngay cả nước canh cũng đem trộn cơm!

 

May mà nấu khá nhiều cơm, nếu thì đủ cho các ăn?

 

Nói cái gì mà lo cho giáo sư Chu, chẳng qua là vì ham ăn uống của các thôi!

 

Dạ dày của giáo sư Chu , bình thường ăn còn ít hơn cả , còn ít dầu ít muối!”

 

những lời Văn Thanh dám , khó khăn lắm mới cơ hội rời khỏi cái làng quê hẻo lánh , cô cầu còn .

 

sống ở trong thôn , cô luôn nơm nớp lo sợ, chỉ sợ ngày nào đó cầm cuốc đ-ánh ch-ết một cách mập mờ.

 

Hứa Trường Xuân nhận mệnh lệnh từ thành phố, đương nhiên che giấu giúp Văn Thanh.

 

Không lâu ông tuyên bố Văn Thanh vì lý do sức khỏe , về thành phố chữa bệnh.

 

Mẹ cô tìm cách thông qua các mối quan hệ để xin giấy nghỉ ốm.

 

Người của văn phòng thanh niên tri thức cũng đồng ý cho Văn Thanh đến mùa xuân mới .

 

Chuyện gây một trận xôn xao ở điểm thanh niên tri thức, phần lớn đều ngưỡng mộ của Văn Thanh bản lĩnh như .

 

Một ít thì mắt đỏ rực vì ghen tị.

 

Họ cái gọi là nhiều ngày nghỉ phép thăm như thế.

 

Phải đến đây hai năm mới luân phiên nghỉ thăm , thời gian nghỉ cũng dài, chỉ nửa tháng.

 

Nói câu khó , về nhà thăm cha chị em, khi ăn xong bữa cơm tất niên là .

 

Văn Thanh thể ở từ tháng mười hiện tại cho đến tận tháng ba tháng tư năm mới cần về.

 

Bảo ghen tị cho ?

 

Người trong thôn thì cả, dù Văn Thanh và họ cũng chẳng liên quan gì mấy, chỉ là trong thôn sẽ thiếu một y tá mà thôi.

 

Thái độ của Tào Lộ khá cao ngạo, thật lòng, bác sĩ và y tá trong vùng thích chào hỏi cô y tá nhỏ Văn Thanh hơn.

 

Bởi vì cô dễ gần, từ tay Văn Thanh đám trẻ con còn thể xin kẹo ăn.

 

Mỗi trẻ con sốt cảm mạo đến uống thu-ốc đều cô nhét cho một viên kẹo.

 

Dân làng vì thế đều thấy Văn Thanh cực kỳ dễ mến, quan hệ với cô cũng , đương nhiên thấy việc đứa nhỏ về nhà dưỡng bệnh mùa đông khi nhiều việc đồng áng là vấn đề gì!

 

Chỉ thể là cha bản lĩnh, Văn Thanh hưởng phúc thôi.

 

Kế hoạch và lý do rời đều chuẩn xong, Văn Thanh nhanh ch.óng hành động.

 

Vệ Hạo thế mà mang đến cho cô một bộ quân phục và ủng quân đội các thứ.

 

mặc lên Văn Thanh thì cảm giác như một đứa trẻ mặc quần áo của lớn, trông cực kỳ mắt.

 

Cho dù kích cỡ là cỡ nhỏ nhất của nữ binh , nhưng vóc dáng của Văn Thanh tuy mặc nhưng hình g-ầy nhỏ của cô tôn lên dáng áo.

 

May mà Văn Thanh vốn dự tính từ sớm, cô sẵn bông và vải, cũng thiết kế chỉ là thạo việc may vá lắm.

 

Dì Thúy Lan máy khâu, tay nghề của Hứa Kiến Hồng cũng là tuyệt đỉnh.

 

Hứa Kiến Hồng hiện giờ còn đợi tên Trần Thế Mỹ Đặng Lâm mang tiền về mới thể phá thai.

 

Bây giờ tìm cho chị chút việc để cũng .

 

Có dì Thúy Lan trông coi, Văn Thanh cực kỳ yên tâm, phụ nữ ham rẻ nhưng chừng mực.

 

Buổi tối Văn Thanh đến nhà dì Thúy Lan, đưa năm sáu cân bông và hai xấp vải.

 

Ngoài cô đem đóng gói tất cả những quần áo cũ mua ở trạm thu mua phế liệu gửi qua đó.

 

Văn Thanh khẩn khoản nhờ dì Thúy Lan cho cô hai đôi giày bông đế nhiều lớp (thiên tằng để).

 

Đến đây Văn Thanh mới quần áo cũ là dùng để bồi đế giày, lót giày.

 

Đến từ hậu thế như Văn Thanh thì mấy thứ , chỉ thể nhờ con dì Thúy Lan giúp đỡ thôi.

 

 

Loading...