Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:27:14
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Kiến Hồng một hồi lâu mới xoa xoa bụng :
“Dưa hái xanh ngọt, là cứ phá đứa bé thôi!
Con dây dưa với đó thêm nữa.
Con ch-ết một , mới thực sự xót thương con thì chỉ cha thôi.
các con thể theo con chịu khổ ở cái thôn , con mang các con hết!"
Thím Thúy Lan nghĩ ngợi :
“Chúng cũng các con theo chúng ở nông thôn là chịu khổ, nhưng con đấy chắc chắn kết hôn.
Vậy thì các con theo dì ghẻ liệu khổ hơn ?
Đến lúc đó các con sẽ oán con cần chúng nó đấy!
Các con còn nhỏ, chúng nó hiểu tâm tình chứ?
Chúng cũng con cái theo chúng ở nông thôn chịu khổ, nhưng thành phố chịu sự dày vò của kế?
Chúng cũng lực bất tòng tâm nha!
Bây giờ chúng tiến thoái lưỡng nan, ngược là cái thứ bạch nhãn lang , nghĩa vô phản cố đòi ly hôn!"
Văn Thanh vốn định quản chuyện bao đồng, nhưng nghĩ thấy ghét cay ghét đắng.
Để một con bạch nhãn lang từ đó tiêu d.a.o vui vẻ, cô cứ thấy trong lòng thoải mái.
Thế là Văn Thanh xuống phân tích tình hình với Hứa Trường Xuân một lát.
Nửa tiếng , Hứa Trường Xuân tiễn Văn Thanh , đầu bảo con trai đưa bạch nhãn lang tới phòng con gái.
Còn mang cả con của Hứa Kiến Hồng tới nữa.
Hứa Trường Xuân mặt lũ trẻ bắt đầu :
“Đặng Lâm, lúc đó là ép kết hôn với con gái , bây giờ cũng chẳng chuyện đúng sai nữa.
Chẳng gì cần thiết cả, chẳng qua là tiền đồ , chúng chẳng giúp gì nữa thôi!
Anh trèo cao !
Bây giờ chúng mặt con cái mà rõ, ly hôn cũng , nhưng chúng thể nuôi con.
Dẫu hai đứa trẻ mang họ của chúng , là huyết mạch của nhà họ Đặng các .
Lúc về thành phố thì nhân tiện mang chúng luôn, hộ khẩu cũng chuyển luôn.
Đừng bảo là , nếu sẽ mang chúng đến đơn vị mới của mà loạn!
tin chẳng lẽ ai trừng trị một kẻ Trần Thế Mỹ?
sẽ khiến mất cả công việc, hộ khẩu cũng chẳng chuyển nổi!
Còn khiến chẳng kết nổi hôn luôn!"
Đặng Lâm cúi đầu nghĩ một hồi lâu mới :
“Được, mang con , Hứa Kiến Hồng cô nỡ là !
Đừng hối hận!"
Hứa Trường Xuân :
“Sau khi ly hôn với con gái thì để cho con gái 1000 đồng tiền!"
Đặng Lâm lúc nhảy dựng lên :
“Không thể nào!
Ông!
Ông!
Mọi tham lam quá !
Sao còn nuôi con, còn nuôi cả con gái ông ?
Một tháng lương của mới hai ba chục đồng tiền, bây giờ ông bắt đưa cho con gái ông 1000 đồng, !"
Chương 45 Điều kiện ly hôn
Hứa Trường Xuân :
“1000 đồng đòi là để rõ với , con gái m.a.n.g t.h.a.i .
Trong bụng nó thêm một đứa bé nữa.
Đứa bé chúng định giữ, cũng chẳng thể giữ nổi đúng ?
Vậy thì phí phá t.h.a.i đưa 1000 đồng nhiều chứ?"
Đặng Lâm cuống lên:
“Sao thể nhiều chứ?
Phá một đứa bé mà đòi 1000 đồng?"
Hứa Trường Xuân thong thả ung dung :
“Được, thì phá đứa bé nữa.
trong luật hôn nhân quy định đấy, con gái trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i là ly hôn.
Phải đợi ba năm , đứa bé phá nhé, chúng còn thể tiếp tục nuôi con cho !
Sau đó đợi công việc đưa con bốn họ về kinh thành, tin , dám tiếp nhận?
Anh đừng bảo là còn kết hôn gì đó, thì cứ việc mà mơ !
Cũng thể thế , về kinh thành ba năm ly hôn kết hôn tiếp cũng .
xem chống đỡ nổi đến ba năm ?
Anh chắc chắn là nắm chắc mới về đòi ly hôn, nếu chẳng thể kiên quyết như thế .
Anh đừng bảo là ở bên ngoài ai, cũng chẳng tin !
Người nhà quê chúng tuy thành phố, nhưng thành phố cũng chẳng từng .
Nhớ năm đó lúc các kinh thành đầu tiên, vẫn là tiễn đấy.
Sau Hứa Kiến Hồng về lâu, sinh đứa con đầu lòng đó tranh thủ kỳ nghỉ hè kinh thành để đoàn tụ với , cũng là tiễn ga tàu hỏa thành phố.
Đừng bảo là trường ở nhé!
trường ở !
Thì chẳng sợ tra đơn vị ở !
tra đơn vị ở , thì chẳng sợ tra ở cùng với con hồ ly tinh nào !
Bây giờ bảo , đòi 1000 đồng là hời cho đấy!
Nếu đồng ý, thì đừng trách nể tình nhé!
Còn lũ trẻ !
Bây giờ ông bảo cho các cháu , nhớ kỹ lấy!
Bố các cháu cần các cháu nữa , cũng cần các cháu nữa !
Lý do là vì nó tìm đàn bà khác ở bên ngoài?
các cháu cũng sự khác biệt giữa kinh thành và nông thôn đấy.
Nó cách đưa các cháu , dẫu hộ khẩu.
Nó cũng thể dựa tiền lương mà nuôi các cháu, thể thành phố học hành, chữ, các cháu còn thể .
Nếu ở nông thôn của chúng , các cháu sẽ chịu khổ cả đời.
Giống như ông ngoại bà ngoại cháu, cháu và hai cháu , bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
nếu các cháu một khi kinh thành, cuối cùng thể kiếm một cái hộ khẩu.
Vậy thì cơ hội lớn nhất của các cháu, chính là sẽ một công việc .
Bố các cháu mà bản lĩnh thêm chút nữa tìm cho các cháu một bà kế bản lĩnh.
Vậy thì cuộc sống của các cháu sẽ , mặc dù bây giờ các cháu tạm thời rời xa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-29.html.]
chúng cũng chẳng còn cách nào khác, cháu cũng các cháu cuộc sống hơn!"
Nhìn những đứa cháu ngoại ngơ ngác gật đầu, thực trong lòng Hứa Trường Xuân cũng chút nỡ.
Dẫu những năm qua vẫn luôn là hai ông bà giúp con gái trông con.
Đối với vợ chồng Hứa Trường Xuân mà , cháu ngoại về cơ bản là lớn lên trong lòng họ.
Bây giờ đẩy hết cho Đặng Lâm cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Giống như những gì ông , thể để con cái theo họ chịu khổ ở nông thôn.
Mà con bạch nhãn lang thì tiêu d.a.o vui vẻ ở thành phố.
Dẫu con cái thể chịu sự dày vò của dì ghẻ, nhưng dẫu vẫn hơn là ở nông thôn tiền đồ.
Hứa Trường Xuân nhớ lời của Văn Thanh, tiếp tục :
“Các cháu , ông bảo các cháu, nhớ lấy nhé!
Nếu kế của các cháu dày vò các cháu, đối xử với các cháu, các cháu cứ mách lẻo, cứ tìm đại lấy một mà ôm đùi !
Nếu nó dám nhốt các cháu, các cháu cứ ở trong phòng mà gào thật to !
Môi trường ở thành phố, nhà thì nhỏ, hàng xóm thì nhiều, chẳng sợ tiếng động ai thấy !
Đại Nữu, cháu là một đứa trẻ lớn !
Lời ông ngoại cháu cho rõ!
Nếu họ dám đối xử với cháu, cháu cứ tố cáo họ!
Ở thành phố cháu đảm bảo em trai và cháu sách để , cơm để ăn, áo để mặc, chỗ để ở?
Nếu các cháu cứ tố cáo bố cháu và dì ghẻ, cứ bố cháu vợ cưới thêm.
Phạm tội trọng hôn đấy, đến lúc đó ông sẽ lên kinh thành giúp các cháu kiện cáo, cứ cách dăm ba bữa bảo bố cháu thư về báo bình an cho chúng .
Ông cháu mới học, học nhiều , tự cháu thư về báo bình an cho chúng .
Nếu một tháng cháu gửi thư về, ông sẽ lên kinh thành tìm các cháu, nhớ kỹ Đại Nữu?"
Nhìn Đại Nữu gật đầu lia lịa, nước mắt cứ thế trào .
Hứa Trường Xuân sắt đ-á :
“Được , nghĩ kỹ ?
Đặng Lâm, cho cơ hội đấy!
Lúc nào mang tiền tới, chúng lúc đó mới phá cái t.h.a.i !
Nói nhé, nếu đứa bé lớn , phá nữa!
Thì hậu quả tự chịu lấy, cùng lắm thì ba năm hẵng ly hôn!"
Đặng Lâm cảm thấy sống lưng lạnh toát, cái giá của việc ly hôn cao.
Ngoài tiền còn con cái nữa, bây giờ đưa con về chính là rước về hai vị bồ tát.
Không để lạnh, để đói, để bạc đãi.
Nếu , hậu quả là điều thể tưởng tượng nổi.
bây giờ việc cấp bách là xoay tiền.
Anh vốn tưởng nhạc phụ chỉ là một cán bộ thôn ở nông thôn thôi.
Không ngờ ông còn cả tội trọng hôn, còn phân tích tình hình hiện tại của nữa.
Sớm khó nhằn thế , năm đó nên tìm cách ly hôn sớm .
Dẫu và vị hôn thê hiện tại hai là bạn học đại học, Đặng Lâm luôn hết sức che giấu sự thật kết hôn.
Hứa Kiến Hồng đến trường tìm , đều bảo là chị cả của .
Lần về ly hôn cũng bảo là từ nông thôn chuyển hộ khẩu về.
Hoàn kết hôn, bây giờ những kết hôn, mà còn đưa con về nữa?
Đầu Đặng Lâm to , nghĩ trông con nhỉ, bên phía bố thể giúp trông con mà?
Cùng lắm thì vẽ cho họ một cái bánh lớn, đợi vững chân ở đơn vị , sẽ giúp đứa em trai lông bông ở nhà tìm một công việc là .
Bố thương em trai nhất, như thế chắc chẳng vấn đề gì .
Năm đó, năm đó xuống nông thôn cũng là vì nỡ để em trai , bảo là em trai thể nhược đa bệnh.
Bây giờ giúp trông con chắc là chuyện đương nhiên thôi.
Cứ coi như bù đắp cho món nợ năm xưa .
Nghĩ thông suốt , Đặng Lâm quyết định đến bưu cục xã gọi điện thoại, bố đều công việc, rõ ràng trong điện thoại.
Còn về 1000 đồng cũng tìm bố mà đòi, giúp em trai mua công việc cũng cần tiền mà!
Với tiền tích cóp và mức độ tiết kiệm của mà xem, 1000 đồng chắc chẳng là vấn đề gì quá lớn.
Chỉ cần rũ bỏ Hứa Kiến Hồng, về thành phố dàn xếp xong công việc.
Lại cưới một vợ, qua vài năm nữa đón con về bên cạnh , chẳng vấn đề gì cả.
Đặng Lâm thấy đúng là một kẻ thông minh vặt, thế là chào tạm biệt Hứa Trường Xuân, tự đến bưu cục xã gọi điện thoại đòi tiền sắp xếp chỗ ở cho các con.
Chờ Đặng Lâm , Hứa Trường Xuân thở phào nhẹ nhõm.
Ông cũng ngờ, những lời Văn Thanh dạy tác dụng đến .
Chương 46 Mỗi hoài niệm của
Vốn dĩ Hứa Trường Xuân còn chẳng kế hoạch việc Đặng Lâm sẽ sòng phẳng đưa tiền bồi thường cho con gái như .
Có 1000 đồng , còn sợ con gái gả ?
Dẫu gả , tiền đó, bảo chị nuôi em gái , họ chắc cũng chẳng ý kiến gì quá lớn .
Dẫu đây cũng là tiền mà một ở thành phố vài năm cũng chắc kiếm nổi.
Văn Thanh bảo cứ sư t.ử ngoạm, Hứa Trường Xuân cứ ngỡ con rể chắc chắn sẽ đồng ý, sẽ mặc cả.
Không ngờ vài câu , chẳng hề chớp mắt mà đồng ý luôn.
Đối với các cháu ngoại, ông cũng chút áy náy.
Hứa Trường Xuân quyết định vẫn nhân lúc Đặng Lâm mặt, rõ ràng chuyện.
Gia đình họ thao tác thế nào?
Văn Thanh chẳng quản, cô cũng thực sự chướng mắt cái thứ bạch nhãn lang ức h.i.ế.p Hứa Kiến Hồng như .
Anh chướng mắt cô , cái gì cũng là ép buộc, thì ba đứa con từ mà ?
Lại trốn tránh lao động, vinh hoa phú quý, gì chuyện như chứ?
Văn Thanh về đến điểm thanh niên tri thức, Chu Kỳ thể chậm rãi dạo trong sân .
Thấy Văn Thanh về, ông buột miệng gọi:
“Nặn Nặn, con về !"
Văn Thanh bất lực, mặc dù cô con gái Chu Kỳ.
khi ông gọi Nặn Nặn, cô vẫn thấy lòng ấm .
Thế là hưởng ứng một tiếng:
“Vâng, con về !"
Chu Kỳ vui mừng vì nhận sự hưởng ứng, tiếp:
“Ta, ừm, gì với con nữa?
Gọi con là Nặn Nặn, con phản đối chứ?
Con gái nếu còn sống, chắc lớn hơn con mười tuổi!
Nó là con gái út của , lúc bằng tuổi con thì yểu mệnh !
Vì lúc đó cảnh của chúng , cũng chẳng tìm bác sĩ cứu nó.
Ta trơ mắt nó còn sống sờ sờ mà tắt thở ngay trong tay .
Đó là nỗi nuối tiếc cả đời của , thấy con, kìm mà nhớ tới con gái út của !
Đứa trẻ , con thể lượng thứ cho ?"