Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:27:12
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ trong sách những vị đại lão đó mấy năm mới minh oan cơ mà!
Sao bây giờ đến ?
Là họ họp phê bình đấu tranh?
Không giống, ba trông giống quân nhân hơn!”
Văn Thanh suy nghĩ kỹ những chi tiết trong sách, đột nhiên chạy phòng, gian lục lọi.
Mãi mới tìm thấy thu-ốc cứu tim, thì thấy bên ngoài Hứa Trường Xuân gào to gọi .
Văn Thanh khỏi gian thuận tay xách luôn túi cấp cứu !
Hứa Trường Xuân chút ngẩn :
“ còn chuyện gì?
Cô xách túi cấp cứu ?
Sao cô gọi cô gì hả?"
Văn Thanh lúc mới nhận hành động nhanh quá.
Cô hồi tưởng trong sách thời gian một vị nhà khoa học phát bệnh tim.
May mà Tào Lộ cấp cứu kịp thời, đó vị nhà khoa học vị trí công tác của , Tào Lộ thi đỗ đại học kinh thành đến thăm vị nhà khoa học, còn nhận sự giúp đỡ to lớn của đối phương.
Văn Thanh chuyện trong sách đổi, Tào Lộ lúc ở đại đội.
Mà là cùng Lưu Đan đại đội bên cạnh, thăm bà cụ Lý đồng thời còn ăn cơm xong mới về.
Đầu óc Văn Thanh phản ứng nhanh nhạy, tính toán chắc chắn Hứa Trường Xuân chỉ thể đến tìm .
Kết quả hành động quá nhanh nhạy, trái khiến Hứa Trường Xuân nảy sinh nghi ngờ.
Văn Thanh giả vờ bình tĩnh :
“Mọi gọi cháu đều chẳng chuyện gì cả!
Ngoại trừ lũ trẻ gọi cháu, những khác gọi cháu đều là chuyện xảy !"
Hứa Trường Xuân dẫn đường :
“Cô còn khá thông minh đấy!
Bên ngất xỉu mau xem !
Thanh niên tri thức Tào đại đội bên cạnh !"
Vệ Hạo mới gặp đối tượng nhiệm vụ của chuyến ở chuồng ngựa, đưa cho ông xem hồ sơ minh oan.
Nhà khoa học Chu Kỳ ở đây bốn năm năm liền trực tiếp ngất xỉu.
Vệ Hạo cứ ngỡ Hứa Trường Xuân vội vàng dẫn về là bác sĩ Tào trong lời Thạch Đầu chứ, kết quả ngờ Hứa Trường Xuân dẫn về là Văn Thanh.
Vệ Hạo hiểu nổi gọi bác sĩ mà gọi y tá?
Hứa Trường Xuân để Văn Thanh xem bệnh nhân, giải thích với Vệ Hạo:
“Xin , bác sĩ đại đội bên cạnh .
Y thuật của thanh niên tri thức Văn cũng coi là cao minh.
Anh cứ yên tâm !"
Vệ Hạo thể gì đây?
Bây giờ cũng chỉ thể để Văn Thanh thôi.
May mà từng chứng kiến y thuật của Văn Thanh, coi như là khá .
Ít nhất là bệnh viện, bác sĩ đều bày tỏ cứu chuyên nghiệp.
Thu-ốc xử lý vết thương của đều , việc xử lý dây chằng kéo giãn của cũng .
Văn Thanh vốn chuẩn từ , sớm là bệnh tim.
Tiện tay bắt mạch một chút, kiểm tra thở nhịp tim.
Văn Thanh liền trực tiếp nhét một viên thu-ốc cứu tim hiệu quả nhanh miệng bệnh nhân, lấy kim bạc trực tiếp châm một mũi.
Chu Kỳ mơ mơ màng màng dường như thấy con gái nhỏ của đang gọi ông:
“Tỉnh !
Tỉnh ..."
Sau khi Chu Kỳ tỉnh thì vấn đề lớn nữa, Văn Thanh ngoài bốc cho ông một thang thu-ốc đông y đồng thời sắc xong mang tới.
Chu Kỳ thấy cô nữa chút kích động, Văn Thanh kỳ lạ ông run run rẩy rẩy định nắm lấy tay .
Theo bản năng định tránh , nhưng sức của Chu Kỳ lớn lạ kỳ, nắm c.h.ặ.t lấy Văn Thanh gọi:
“Nặn Nặn!
Bảo bối Nặn Nặn của ba!
Con về thăm ba ?"
Văn Thanh tâm trạng ông thể kích động thêm nữa, chỉ thể an ủi đối phương:
“Nào, uống thu-ốc !
Không kích động!
Từ từ thôi!
Nóng!"
Chu Kỳ uống thu-ốc xong lâu ngủ , Văn Thanh thở phào nhẹ nhõm, rút tay khỏi tay Chu Kỳ.
Trong giấc mơ Chu Kỳ nở nụ :
“Nặn Nặn!
Chúng công viên giải trí!"
Chuồng ngựa thích hợp để dưỡng bệnh, Hứa Trường Xuân tay chân cũng khá nhanh nhẹn.
Trong điểm thanh niên tri thức còn một phòng trống, vì rộng và dột nên từ tới giờ ai ở.
Chương 42 Suy đoán của Vệ Hạo về phận của Văn Thanh
Hứa Trường Xuân trực tiếp bảo mang tới mấy cái giường tre, chuyển Chu Kỳ đến đó.
Vệ Hạo bọn họ đều túi hành quân, trái thiếu chăn màn.
Thời tiết tháng mười ở phương Nam cũng còn mười mấy hai mươi độ, trái quá lạnh.
Nhân lúc Hứa Trường Xuân chỉ huy hai con trai sửa mái nhà.
Vệ Hạo và Văn Thanh tìm hiểu một chút về bệnh tình của Chu Kỳ:
“Thanh niên tri thức Văn, sức khỏe của Chu lão thế nào?
Chuyện là thế , ông lập tức xuất phát Tây Bắc!
Nếu bên đó tuyết rơi , đợi đến mùa xuân sang năm!"
Văn Thanh ngần ngại trả lời:
“Sức khỏe của ông lắm, chủ yếu là vấn đề bệnh tim.
Cháu thể để ông mang thu-ốc Tây Bắc!
đường các đặc biệt chú ý để ông lạnh, đói, đặc biệt là để tâm trạng kích động, cảm mạo thôi cũng thể lấy mạng ông đấy!
Các cân nhắc xem mang theo bác sĩ ?"
Vệ Hạo im lặng một lát gật đầu :
“Chúng lên xã gọi điện thoại về.
Mấy ngày phiền thanh niên tri thức Văn chăm sóc Chu lão một chút!"
Văn Thanh gật đầu đồng ý:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-27.html.]
“Vâng ạ!
Bác sĩ Tào của chúng cháu về cũng thể xem thêm!
Bốc vài thang thu-ốc để điều dưỡng c-ơ th-ể cho ông !"
Vệ Hạo lắc đầu:
“Đừng phiền những khác!
Thân phận của Chu lão cần bảo mật!
Cô là một sự ngoài ý , những khác thì cần nữa!
thấy cô cũng đấy!
sẽ đ-ánh tiếng với đội trưởng Hứa Trường Xuân, từ giờ trở là cháu trai của Chu lão, đến để đón ông về nhà.
Hai họ là bạn của cùng thôi!
Còn cần đồ đạc d.ư.ợ.c phẩm gì thì cứ trực tiếp với !
Chu lão đối ngoại luôn là giáo sư của Đại học Kinh thành!"
Văn Thanh vốn định cướp lấy nhân mạch của Tào Lộ, cốt truyện của cuốn sách càng lệch (>﹏<)(>﹏<) thì càng an .
Dù cô cũng chuyện gì xảy mà vẫn ch-ết ngủm.
Văn Thanh cảm thấy nghĩ cách đổi phận nữ phụ pháo hôi của .
Chỉ cần còn ở trong cái thôn , Văn Thanh cảm thấy thể mất mạng bất cứ lúc nào.
Vì cô bắt đầu tạo dựng sự hiện diện, nỗ lực tạo mối quan hệ với dân làng.
Văn Thanh mỗi đồng đưa giải nhiệt đều thấp thỏm lo âu, vì đổi cốt truyện tránh xa ruộng đồng là phương pháp đổi vận mệnh mà cô nghĩ tính đến thời điểm hiện tại.
Lời bài hát phản hồi gì, Văn Thanh buồn.
Điều đại diện cho thời gian cô rời khỏi nông thôn dài thêm ít.
Nhóm ba Vệ Hạo tạm thời ở đây, cùng sinh hoạt với Chu Kỳ trong một căn phòng.
Văn Thanh ở sân điểm thanh niên tri thức kể chuyện cho lũ trẻ, Vệ Hạo tiên ở trong phòng thấy tiếng cô đùa giỡn với lũ trẻ.
Đang định ngoài nhắc nhở bọn chúng nhỏ tiếng chút, đừng phiền Chu Kỳ nghỉ ngơi.
Không ngờ Chu Kỳ tựa giường mỉm , dường như chút chìm đắm trong hồi ức .
Thế là Vệ Hạo dứt khoát ngoài hiên nhà nơi ở tạm của Văn Thanh, lúc Vệ Hạo chút ngẩn ngơ nghĩ cô là thanh niên tri thức, tại cứu ở thành phố?
Lúc đó là ở nhà của cô ?
Hứa Trường Xuân nãy Văn Thanh mỗi tháng đều lên huyện tìm để nhận tiền và đồ đạc cô gửi tới.
Vậy thì đàn ông bưng bát xem náo nhiệt hôm đó là ai?
Hai họ quan hệ gì?
Vệ Hạo dùng những tâm tư ác độc nhất để suy đoán về cô gái trẻ tràn đầy sức sống .
cô thực sự chút bí ẩn, đến việc cô một bí ẩn, còn lúc cô nổ s-úng bên ngoài bệnh viện nữa.
Tài b-ắn s-úng quá , họ nghiệm thi đều là một phát đ-ạn lấy mạng.
Lý Thành Long cứ ngỡ là chính nổ s-úng, Vệ Hạo chọn cách che giấu.
Anh luôn cảm thấy thể sự hiện diện của Văn Thanh, ngay cả bệnh viện cũng là gặp đồng hương bụng đưa tới bệnh viện rời luôn.
Mà Vệ Hạo đặc biệt sai thuộc hạ điều tra, một trong những kẻ buôn gặp đường năm đó một bí ẩn đưa đến cục công an.
Trước đó trong thành phố còn xảy một vụ án buôn bán trọng đại, hai kẻ đó là những tên lọt lưới.
Lý do lớn nhất mà Vệ Hạo Văn Thanh chính là vì điểm , họ dường như là một nhóm , việc để danh tính.
Vệ Hạo đều phân tích họ ít nhất vài , một bưng bát xem náo nhiệt cứu .
Giao cho Văn Thanh, đó mấy một phần khiêng tới bệnh viện.
Dù cũng thương, chỉ thể do hai trở lên mới khiêng tới bệnh viện.
Ngoài ít nhất còn hai đưa kẻ buôn tới cục công an.
Hai việc tiến hành cùng lúc, đều lúc trời sắp sáng.
Cục công an và bệnh viện ở cùng một chỗ, thể cùng .
Trừ phi xe, nhưng tiếng động xe lớn, gây chú ý, công an trực ở cục công an thể phát hiện !
Vì cộng thêm Văn Thanh thì họ ít nhất năm , Văn Thanh là họ yên tâm nên đặc biệt để .
Chỉ là Văn Thanh là khi thanh niên tri thức thì dẫn dắt, vốn dĩ cô chính là trong nhóm đó?
Vệ Hạo cảm thấy bây giờ cách để rõ chuyện , dẫu bây giờ họ cũng quen .
Vệ Hạo quyết định chuyện sẽ tiến hành trong âm thầm, bất kể Văn Thanh thực sự nhận ?
Anh cũng chỉ thể chú ý quan sát những và những việc xung quanh Văn Thanh như thôi.
Văn Thanh Vệ Hạo thể liên tưởng đến việc cô một nhóm đồng bọn cơ chứ.
Cô còn chẳng tên của Vệ Hạo nữa là!
Hai mới với vài câu, thể là chỉ hơn lạ một chút mà thôi!
Nhóm thanh niên tri thức đều bên cạnh một bệnh nhân dọn ở, lâu sẽ rời .
Chắc là một vị giáo sư sắp đưa trở vị trí công tác, cũng chẳng gì giao thiệp cả.
Thế nhưng khi các nữ thanh niên tri thức thấy Vệ Hạo thì đều chút yên.
Bất kể là ở thời đại nào, gương mặt trai đều ưa chuộng, huống chi Vệ Hạo còn sở hữu khí chất nam thần lạnh lùng đầy nam tính.
Khi Tào Lộ sáng sớm hôm nhận tin tức đến bên điểm thanh niên tri thức kiểm tra tình hình, thấy Vệ Hạo đều chút đỏ mặt tía tai.
Tào Lộ kiếp từng yêu đương, 30 tuổi đầu vẫn còn là một bà cô già.
Kiếp khi xuyên tới, cô sớm quen Tần Thư Hiên.
Vốn tưởng rằng thể cùng trai trẻ trai một cuộc tình cũng là cực .
khi thấy Vệ Hạo, Tào Lộ đột nhiên thấy Tần Thư Hiên chẳng bằng một nửa vẻ của Vệ Hạo.
Dẫu , mặc dù Tần Thư Hiên trông cũng , nhưng so với gương mặt chút nét nữ tính của Vệ Hạo thì vẫn kém chỉ một bậc.
Hơn nữa, Tào Lộ vốn hiểu rộng nhiều thấy Vệ Hạo là tầm thường.
Khí chất của Vệ Hạo là thứ mà một thiếu niên bình thường thể sở hữu, đừng đến những thanh niên tri thức tuổi tác xấp xỉ , ngay cả những vị lãnh đạo mà Tào Lộ tiếp xúc ở kiếp cũng cái kiểu áp lực khó như ở Vệ Hạo.
Gương mặt bất động thanh sắc của thấy dễ chung đụng.
Khi Tào Lộ đối mắt với đôi mắt sâu thẳm của , liền cảm thấy áp lực mười phần.
Vì cho dù trong lòng các nữ thanh niên tri thức xao động thì cũng chẳng ai dám tiến gần Vệ Hạo dù chỉ một bước.
Tào Lộ thì khác, kiếp cô vốn là một lãnh đạo, áp lực của bản cũng nhỏ.
Thế là Tào Lộ giả vờ như đến kiểm tra c-ơ th-ể Chu Kỳ và tình hình dùng thu-ốc.
Dù Tào Lộ cảm thấy rõ ràng đáng tin hơn Văn Thanh, sức thuyết phục hơn.
Chương 43 Tào Lộ nhắm trúng Vệ Hạo
Đáng tiếc là Vệ Hạo vốn dĩ định giữ bí mật chuyện , đương nhiên sẽ cho Tào Lộ kiểm tra.
Anh nhẹ nhàng :
“Bác cả còn việc gì nữa , sẽ bồi bổ c-ơ th-ể cho ông vài ngày, sẽ đưa ông rời khỏi đây.
Nói thật lòng, cần thiết hành hạ già thêm nữa, thứ ông cần nhất lúc nên là nghỉ ngơi!
Còn về tình trạng sức khỏe, khi về kinh thành chúng sẽ đưa ông kiểm tra diện!
Có chỗ nào mạo phạm, xin hãy lượng thứ!
thực đặc biệt tin tưởng y thuật của cả hai cô!
Chỉ là việc gì cũng phiền đến thứ hai, nên mới miễn cưỡng phiền thanh niên tri thức Văn thôi!"