Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 219 Hết
Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:04:54
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Huống hồ một năm nay, cô cảm nhận ấm từng tại nhà Văn Thanh.
Văn Thanh đối đãi với cô như , Hồ Huệ Chân cũng thực lòng coi cô là bạn bè.
Sự hoạt bát, đáng yêu của những đứa trẻ khiến Triệu Tiểu Vũ mơ cũng sống như thế cả đời.”
cô cũng con đang đợi đến giải cứu.
Cô cho Văn Thanh rằng lúc ly hôn, gia đình đó cần con gái.
Họ còn con gái là thứ nợ đời, duy nhất của đứa bé chỉ còn Triệu Tiểu Vũ mà thôi.
Thế là Triệu Tiểu Vũ chỉ thể lén tìm Vệ Hạo để thú nhận sự thật, đồng thời phối hợp với công tác của họ.
Cô giả vờ lấy trộm tài liệu , đưa cho Văn Lương - đang sốt ruột đến mức nhảy dựng lên ở kinh thành.
Chuyện đến đây là kết thúc, Văn Thanh bắt đầu gửi tiền cấp dưỡng cho Triệu Tiểu Vũ mỗi tháng.
Thế nhưng cô thực sự đối mặt với phụ nữ như thế nào?
Bà tận tâm nuôi dưỡng nguyên chủ mười mấy năm, nhưng vì con gái ruột của mà phản bội tình cảm đó.
Văn Thanh tìm sai của bà, nhưng cũng sẵn lòng tha thứ.
Ngay cả khi phút cuối cùng bà hối hận.
Điều Văn Thanh để tâm thực chất là việc bà chút do dự từ bỏ nguyên chủ ngay từ đầu, mà giờ đây lợi dụng Văn Thanh để bảo vệ con gái ruột của .
Hồ Huệ Chân mục đích thực sự của Triệu Tiểu Vũ, trong lòng cũng buồn bã.
Bà chân thành coi Triệu Tiểu Vũ là bạn, cuối cùng suýt chút nữa hại ch-ết con gái .
Bà cảm thấy đủ tỉ mỉ nên mới phát hiện sự bất thường của Triệu Tiểu Vũ.
Văn Thanh mỉm an ủi :
“Nói thì con cũng phát hiện sự bất thường của cô , vì con cũng đủ tỉ mỉ ?
Mẹ là của con, chắc là con di truyền cái tính vô tâm của ?"
Hồ Huệ Chân ôm chầm lấy Văn Thanh, trong nước mắt.
Về việc Triệu Tiểu Vũ đột ngột rời , cách với những khác là Triệu Tiểu Vũ cảm thấy cuộc sống ở kinh thành chút tẻ nhạt.
Cô thích nghi với cuộc sống ở đây, gắng gượng sống bấy lâu nay, giờ vẫn là về tìm của .
Những khác tiếp xúc với Triệu Tiểu Vũ nhiều, nên cũng thấy cả.
Mỗi một chí hướng, ai cũng thích đô thị phồn hoa.
Vì , sự của Triệu Tiểu Vũ gây sự chú ý nào lớn.
Nhóm đó bắt và thẩm vấn.
Xác định đó là những gián điệp của nước Hoa Anh đào vùng, mục đích là lấy trộm một tài liệu tuyệt mật.
Chuyện liên quan trọng đại, những việc ngay cả Vệ Hạo cũng tiếp tục tham gia nữa.
Tuy nhiên, sự việc mang đến cho Vệ Hạo một cơ hội thăng chức.
Chờ đến khi Văn Thanh phản ứng thì chồng là phó lữ trưởng .
Mặc dù c-ơ th-ể cho phép tham gia các nhiệm vụ khó khăn nữa, nhưng đến thời điểm hiện tại, cần nhiệm vụ nữa .
Văn Kiện truyền về tin vui, bộ phim của thể công chiếu đồng thời ở trong và ngoài nước.
Đây là đầu tiên Văn Thanh trong rạp chiếu phim xem bộ phim do chính em trai .
Văn Vũ và Hồ Huệ Chân xem xong phim thì nước mắt chảy ròng ròng.
Văn Thanh trêu chọc hai :
“Bố cái gì thế?
Đây là phim võ thuật, phim tình cảm .
Con chẳng thấy tình tiết nào đáng để rơi nước mắt cả?"
Văn Vũ vỗ vỗ đầu cô:
“Con thì cái gì?
Lúc đầu bố thực sự nghĩ đứa con trai thứ hai coi như bỏ .
Bố định dung túng cho nó ngao du sơn thủy cả đời.
Còn về việc phim, bố thực sự nghĩ nó trình độ , nhưng xem hết bộ phim , bố phát hiện sai .
Con cái gì?
Làm cha thì nên hết lòng ủng hộ, nhà chẳng điều kiện đó!"
Hồ Huệ Chân lau nước mắt, ôm Văn Thanh vỗ vỗ lưng cô:
“Cảm ơn con!
Bảo bối của !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-219-het.html.]
Cảm ơn sự trở về của con, mang cho gia đình tất cả thứ!
Không con, đến nay vẫn là điên điên khùng khùng tìm con , chịu nổi khi thấy trẻ sơ sinh?
Nhờ con đến, cuộc sống của chúng thêm nhiều niềm vui.
Ông ngoại bà ngoại thể thuận lợi về nước, chúng cảm ơn con!
Sau khi hai đứa về đây thể tiếp tục nghề cũ, cũng cảm ơn con!
Sự thành công của đứa em trai , càng cảm ơn con!
Cảm ơn con dẫn dắt nó con đường thành công, giống như bố chỉ dung túng nó một cách mù quáng!
Còn nên hướng dẫn nó cái gì?
Cảm ơn con, bảo bối của !"
Văn Thanh lắc đầu, ôm :
“Cảm ơn !
Cảm ơn sinh con, cũng cảm ơn luôn bao dung đại lượng để con những gì , bao giờ can thiệp cuộc sống của con cái!
Về điểm , và bố đều tuyệt vời!"
Vệ Hạo ở bên cạnh vỗ vai Văn Thanh:
“Mẹ vợ, và Văn Thanh đừng khen nữa.
Bây giờ chúng về nhà đợi Văn Kiện và về ăn mừng!
Con nghĩ chúng nên chúc mừng thành công của họ, chúc cho bộ phim đạt vô giải thưởng, và bộ phim tiếp theo cũng sẽ tiếp tục huy hoàng!"
Văn Thanh ôm cánh tay Vệ Hạo, vui vẻ theo bố khỏi rạp chiếu phim.
Cô với Vệ Hạo:
“Sau con cái của chúng gì, thì cứ để chúng cái đó!
Em tuyệt đối can thiệp, chúng nên cuộc đời của riêng !"
Vệ Hạo xoa xoa đầu:
“Chẳng lẽ vì hiện tại ba đứa nhỏ về cơ bản đều định hình , nên em mới thế ?
Thằng lớn dường như càng lính hơn, em xem lúc nó theo đến doanh trại, cái vẻ hưng phấn đó?
Ông nội đều nó sẽ kế thừa sự nghiệp của ông.
Còn thằng thứ hai, giáo sư Thích nó học y, ước chừng là hy vọng .
Nó hứng thú với việc quản lý tài chính hơn, nhỏ tuổi mà khả năng tính toán khá.
Anh đoán lớn lên, nó sẽ hứng thú với việc kinh doanh hơn một chút!
Còn về đứa thứ ba thì ?
Em xem con bé cứ thấy quần áo là mắt sáng rực lên.
Lần nó bảo con bé đóng vai phụ nhí, em xem con bé thể hiện bao?
Con cái tự con đường của chúng, chúng cần quản nữa.
Sau hai chúng cứ sống những ngày tháng yêu thương , tiếp tục leo lên cao, phấn đấu đến lúc nghỉ hưu thể đạt tầm cao của bố .
Em tiếp tục sự nghiệp của , phấn đấu để đường xá xây đến khắp miền đất nước.
Nhà cửa xây đến khắp nơi thế giới, bán quần áo cầu, dùng thu-ốc của em để tất cả bệnh nhân đều hưởng lợi!
Sự nghiệp của em trải rộng quá, cũng quên mất em còn những ngành nghề nào ?
Đến hiện tại, chỉ cảm thấy em nhiều nhà thôi!
Văn Thanh yêu của , em thể cho ?
Em còn mua bao nhiêu căn nhà nữa?
Nhỡ một ngày em giận, em bỏ trốn thì mà tìm?"
Văn Thanh :
“Chính em cũng nhớ nữa, một ngày nào đó em giận, ước chừng lên trời xuống biển cũng tìm thấy em !
em sẽ cố gắng giận, hai chúng cứ yêu thương cả đời ?"
Vệ Hạo :
“Cũng !
Nếu một ngày nào đó em rời xa và các con, nhất định báo một tiếng?
Anh thể tưởng tượng nổi cảnh tượng lên trời xuống biển cũng tìm thấy em!"
Văn Thanh ôm lấy Vệ Hạo:
“Yên tâm, chỉ cần còn yêu em!
Chúng sẽ mãi mãi bên !"