Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 216
Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:04:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Văn Minh ngượng ngùng trò chuyện với cha nữa, ông cứ hiểu nhỉ?
Đây là chú thím ý kiến với cha mà!
Văn Võ dù là em trai của Văn Thành chăng nữa, cũng thể cứ mãi một mực bỏ coi là lẽ đương nhiên chứ?”
Ngày tháng trôi qua hết tháng Giêng, mùa đông cũng kết thúc, mùa xuân về mặt đất rã băng.
Văn Thành và Kiều Thụy - hai kẻ sợ ch-ết - cùng mất tích tập thể.
Vết thương của Kiều Thụy lành bảy tám phần , Văn Thanh vốn tưởng sẽ ngay lập tức chạy về Mỹ để xin Lucia tha thứ.
Kết quả là lúc trai của Lucia là Karl đến thăm thì phát hiện biến mất .
Bên Hồ Kiều chạy đến tìm Văn Võ Văn Thành cũng thấy nữa.
Lần ngay cả Hồ Kiều cũng để ý ông cùng ai?
Văn Thành cũng chỉ mang theo mấy bộ quần áo và tiền tiết kiệm ít ỏi khó khăn lắm mới trong nhà.
Tiền lì xì Văn Võ đưa cho các cháu lúc Tết cũng ông lấy sạch.
Hồ Kiều chạy đến chỗ Văn Võ lóc t.h.ả.m thiết, Văn Võ bà bằng ánh mắt lạnh lùng:
“Bây giờ chị thì ích gì?
Mà chị tìm thì ích gì nữa?
Lần vì ông mà suýt chút nữa mất cả mạng!
Lần ông , tìm ông , mấy cái mạng mà để ông giày vò như thế?"
“Chị đừng đến đây nữa, tìm Văn Minh, Văn Hiên trực tiếp , cùng lắm thì còn Văn Thư và chồng nó nữa, tóm là đừng tìm !
quản!
Mà cũng chẳng quản nổi nữa!
Tuổi , còn sống thêm vài năm nữa!
Ông màng sống ch-ết của , chẳng lẽ cũng màng sống ch-ết của ?"
Hồ Kiều chạy đến chỗ Văn Hiên mà , Ô Lan chút bất đắc dĩ :
“Văn Hiên nhà, nó công tác ba tháng mới về .
Đây mới một tháng chứ mấy?
Bây giờ ngay cả em cũng nó ở ?
Chị đấy đây là cơ mật, dù nó hiện giờ cũng đang theo bên cạnh lãnh đạo mà!
Muốn tung tích của nó là chuyện mất đầu như chơi đấy!
Em bản lĩnh lớn đến mức tìm thấy nó lúc ."
“Chị tự nghĩ cách ?
Hay là tìm đại ca đại tẩu?
Em là phận đàn bà con gái thì cách gì ?
Lần để tìm cha, Văn Hiên mang cả hình đầy vết thương trở về đấy.
Cha nặng nhẹ như chứ?
Em cũng chẳng cách nào, Văn Hiên nhà, em thể bỏ mặc con cái mà tìm cha chứ?
Huống hồ ông ?
Em cũng chẳng thể xa !
Lũ trẻ cần chăm sóc mà!"
Hồ Kiều bất đắc dĩ về đại viện nhà họ Văn, Văn Minh vốn cha mất tích từ sớm, Từ Tĩnh trực tiếp đóng cửa lối thông sang bên của họ .
Mặc cho Hồ Kiều ở bên ngoài gõ cửa, cô cũng chỉ một câu:
“Cha chồng tuổi cao tìm c-ái ch-ết thì đừng liên lụy đến Văn Minh nhà .
Lần tìm ông , Văn Minh mất nửa cái mạng .
Chúng còn con cái.
Không thể vì một lão già hơn 60 tuổi bừa mà để góa phụ, để các con trẻ mồ côi .
Chị cũng đừng quản nữa, chăm sóc con cái là quan trọng nhất!
Ông thì chúng cách gì chứ?
Để tìm ông mà hy sinh thêm một mạng trẻ tuổi nữa ?
đều cảm thấy tự ông gánh chịu hậu quả mà ông nên gánh chịu!"
Hồ Kiều bất đắc dĩ về phòng , bà thực sự cũng nữa?
Tìm Văn Thư chuyện cũng chẳng ý nghĩa gì.
Dù Văn Thư cũng coi là con gái gả như bát nước hắt , chuyện nhà đẻ vốn dĩ chẳng quan hệ gì lớn với cô cả.
Huống hồ Văn Thư với Văn Thành tình cảm vốn luôn lạnh nhạt, chuyện nhà đẻ cô gả xong là ít khi quản.
Lần Văn Thành mất tích náo loạn thành thế , cuối cùng Văn Thư cũng chẳng mặt nào.
Chỉ đến thăm một lúc Văn Thành và Văn Minh viện, đó là chẳng màng đến nữa.
Vì tìm Văn Thư là đáng tin, Văn Hiên công tác , mấy tháng mới về.
Bản bà cũng chẳng cách nào tìm thấy chồng.
Hồ Kiều ngày đêm mong ngóng cố nhịn thêm mấy ngày, vẫn nghiến răng dậm chân một cái tìm Văn Minh nữa.
Văn Minh cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành dẫn theo Hồ Kiều và Từ Tĩnh chạy đến tìm Văn Võ.
Hồ Tuệ Chân xòe tay tỏ ý bà cũng chẳng cách nào.
Văn Võ bây giờ đang bận rộn với kế hoạch trung tâm vật liệu xây dựng, thu mua hàng hóa chiêu thương, thực sự thời gian quản mấy chuyện vặt vãnh .
Huống hồ mấy ngày nay ông cũng công tác , xuống miền Nam để bàn bạc phương án hợp tác.
Biết còn nước ngoài một chuyến nữa, nên Hồ Tuệ Chân phận đàn bà con gái cũng lực bất tòng tâm!
Văn Kiện cũng lấy bối cảnh , bộ phim của bây giờ chỉ còn thiếu mấy cảnh ngoài trời thôi.
Chương 337 Biết họ
Hồ Kiều thốt :
“Chẳng còn Văn Thanh ?"
Sắc mặt Hồ Tuệ Chân lập tức đổi:
“Chuyện mà Văn Thư nhà chị còn chẳng thèm quản, tại bắt Văn Thanh nhà quản?
Văn Thư là con gái gả như bát nước hắt , chẳng lẽ Văn Thanh nhà con gái ?
Nó cũng là con gái gả như bát nước hắt , thể quản chuyện nhà đẻ thêm nữa !"
“Huống hồ chuyện nó quản là chuyện nhà bác nó, gì cái lý lẽ đó!
Các thế nào thì thế, đừng đến phiền nó!
Bắt con gái quản chuyện mà con gái các quản, chuyện kiểu gì cũng thông ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-216.html.]
Triệu Tiểu Vũ đang tán gẫu với Hồ Tuệ Chân ở bên cạnh cũng phụ họa:
“ đấy, Văn Thanh nhà chúng bận lắm!
Bản nó còn ba đứa con lo, còn bao nhiêu công ty nhà máy quản lý nữa!"
“ bác nó mất tích, Văn Thanh và con rể nhà chúng bỏ cả tháng trời, bận đến mức tối tăm mặt mũi.
Khó khăn lắm đó mới cứu về, kết quả ông chẳng sống ch-ết mà chạy quậy phá!
Lần nào cũng bắt Văn Thanh và con rể nó ngoài tìm ?
Người còn sống nữa chứ?
Nhà chồng nó hiện giờ bề mặt thì vẻ chẳng ý kiến gì?
nhỡ nhà chồng nó ý kiến mà chẳng ai , âm thầm cho Văn Thanh chịu ấm ức thì ?
Cuộc sống của Văn Thanh ở nhà chồng chẳng sẽ khó khăn ?
Các thông cảm một chút, Văn Thanh nhà chúng dễ dàng gì , bên nhà chồng còn cả một đống trưởng bối nữa đấy!
Ai vui một cái là đủ để Văn Thanh mệt mỏi !"
Hồ Kiều và Văn Minh , hết cách.
Bây giờ tìm thấy Văn Thành, Văn Võ , Văn Hiên và Văn Kiện nhà.
Tìm Văn Thanh là biện pháp bất đắc dĩ, nhưng nghĩ cũng đúng, Văn Thanh thực sự nghĩa vụ giúp họ tìm chồng và cha.
Chuyện kéo dài gần một tháng, Hồ Kiều ở nhà nôn nóng khó chịu mà cũng chẳng cách nào.
Cuối cùng vẫn là Steven yên nữa.
Ông bí mật tìm đến Vệ Hạo, bảo tìm cách tìm Kiều Thụy và đưa về giao cho ông.
Steven bày tỏ ông sẽ bao giờ để Kiều Thụy chạy lung tung nữa.
Ông sẽ cưỡng chế đưa Kiều Thụy về nước.
Sau chỉ cần ông còn ở đất nước thì sẽ cho phép Kiều Thụy đây nữa.
Cái gã quậy phá như chẳng là cho ông yên ?
Phía gia tộc cũng vui, sợ mất một thừa kế của gia tộc.
Steven cảm thấy trách nhiệm đưa đứa cháu ngốc nghếch về nước , kẻo nó mà xảy chuyện gì thì ông gánh trách nhiệm.
Vì đứa cháu mà Steven cảm thấy như già thêm mấy tuổi .
Kiều Thụy là thừa kế duy nhất danh nghĩa của hai Steven, hai và chị dâu hai vẫn luôn gây áp lực cho Steven, bảo ông nghĩ cách tìm thấy Kiều Thụy đưa về nước!
Nể mặt Steven và Hồ Tuệ Mẫn, Vệ Hạo miễn cưỡng đồng ý tìm tung tích của Kiều Thụy.
Vì ông cùng Văn Thành mất tích nên chuyện cần nghi ngờ gì nữa, hai họ chắc chắn tìm cái kho báu đó .
Văn Thành cách đây một thời gian đến nhà khách, dùng đủ lời lẽ để lấy bản đồ địa hình mà tự vẽ khi rừng sâu .
Vệ Hạo thực lúc đó ông gì ?
Anh cố ý đưa bản đồ địa hình cho ông là để ông tìm thấy kho báu, đó phát hiện đó là một đống lương thực thể ăn !
Đây cũng coi như là triệt để cắt đứt tâm niệm của ông , nếu thì khi còn sống Văn Thành còn khối cơ hội để quậy phá.
Vệ Hạo cũng thể lúc nào cũng phái canh chừng ông .
Cả một đống nhà họ Văn còn trông nổi một lão già hơn 60 tuổi, Vệ Hạo cũng cảm thấy cạn lời.
Chỉ điều Vệ Hạo đ-ánh ch-ết cũng ngờ tới là Kiều Thụy dám nhúng tay nữa?
Lần vì tấm bản đồ kho báu đó mà Kiều Thụy suýt chút nữa mất mạng.
Nếu Văn Thanh âm thầm cho ăn một viên thu-ốc cứu mạng, rót cho một ly nước giếng gian thì ước chừng Kiều Thụy chẳng còn mạng nữa .
Anh mà vẫn hối cải, chạy ngoài góp vui nữa.
Văn Thành thì Vệ Hạo đều quản nữa , chỉ Kiều Thụy dù cũng là nước ngoài.
Nếu thực sự xảy chuyện gì ở trong nước thì lúc đó sẽ liên quan đến vấn đề ngoại giao .
Cho dù dượng Steven chắn ở phía thì bên nếu truy cứu đất nước , chung quy vẫn một phần trách nhiệm nhất định.
Văn Thanh cũng Văn Thành ?
Vệ Hạo với cô từ sớm , cô cũng cảm thấy sự chấp nhất đến mức đạt mục đích thôi của Văn Thành là khắc sâu xương tủy .
Chi bằng để ông thấy sông Hoàng Hà, lẽ tim sẽ ch-ết hẳn.
Đ-âm đầu tường nam lẽ ông sẽ đầu .
Nếu thì thực sự dễ để trông chừng ông cả đời, năm nay ông mới hơn 60 tuổi.
Đến cái tuổi ông nổi nữa thì ít nhất cũng mười mấy hai mươi năm nữa.
Nhỡ nghĩ thông, sống đến bảy tám mươi tuổi vẫn chấp nhất tìm kho báu của nhà họ Văn thì thế nào?
Để ông tuyệt vọng sớm thì chuyện kết thúc từ lâu .
Chỉ là Văn Thanh cũng ngờ tới Kiều Thụy cũng sẽ đ-âm đầu tường nam một nữa, sợ ch-ết như chứ?
Sự thực chứng minh Kiều Thụy và Văn Thành đúng là sợ ch-ết thật!
Bởi vì ngã xuống vách đ-á, lúc đang mơ mơ màng màng Kiều Thụy phát hiện điểm bất thường của bức tường đ-á phía .
Chỉ là lúc đó ngã hề nhẹ nên căn bản cách nào di chuyển đến đó để quan sát kỹ lưỡng .
Lần Văn Thành tìm thấy , đưa bản đồ địa hình.
Hai ăn ý ngay lập tức, lập tức quyết định thêm một nữa!
Vì nắm chắc họ nên Vệ Hạo và Văn Thanh nén nhịn mặt.
Chỉ thông báo cho cảnh sát địa phương.
Vì phận của Kiều Thụy đặc biệt nên bên cũng dám chậm trễ, vội vàng tổ chức dựa theo bản đồ địa hình Vệ Hạo gửi sang để bắt đầu tìm kiếm.
Văn Thành chỉ bản đồ địa hình, nhưng cảnh sát địa phương hình dạng dấu hiệu Vệ Hạo đ-ánh dấu khi , họ tìm sẽ đạt hiệu quả gấp đôi mà tốn ít công sức hơn.
Quả nhiên cảnh sát địa phương thực sự tìm thấy Văn Thành và Kiều Thụy bệ đ-á vách núi trong hang động.
Họ cũng thuận lợi đến đây.
Chỉ là họ đường vòng nhiều nên sớm hơn cảnh sát bao nhiêu.
Lần họ vẫn gặp đàn lợn rừng sinh sản thêm mười mấy con con nữa, chúng đuổi đến lạc cả đường.
Khó khăn lắm mới mở bức tường đ-á, chỉ điều đ-ánh ch-ết hai họ cũng ngờ tới là kho báu của nhà họ Văn hóa là lương thực.
Cả hang động tìm thấy một miếng vàng bạc nào, một món đồ cổ nào, một chút đồ trang sức đ-á quý nào cả.
Thứ tìm thấy duy nhất chỉ là một đống lương thực thối nát thể thối nát hơn nữa.
Cùng với một đống tranh chữ sách vở hễ chạm tay là vỡ vụn.
Người của cảnh sát khi thấy Văn Thành, ông đang trong đống hòm đen thui đó mà nức nở.
Kiều Thụy chút chân tay lóng ngóng bộ dạng Văn Thành gào đau lòng mà chẳng ?
Anh vốn dĩ đến tìm vàng bạc châu báu, thì sẽ cảm giác thành tựu, cũng chẳng cả.
Anh tận hưởng quá trình thám hiểm hơn, nhất định kết quả thật !