Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 211
Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:04:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Jory hiện tại là phần đầu thương nặng, xuất huyết nội thì tạm thời phát hiện.
Nên cho ăn viên thu-ốc cứu mạng đó, tạm thời giữ lấy tính mạng cho .
Để trông tình hình đến nỗi quá tồi tệ, mới thể đưa lên máy bay trực thăng.
Quay về Kinh Thành cấp cứu, đặc biệt là vết thương ở não của nặng.
Nếu , e rằng chúng cho dù đưa khỏi hang động ngoài trời mưa to như trút nước thế , đợi đến lúc trời tạnh mất mạng !"
Vệ Hạo đờ đẫn gật gật đầu, căn bản còn tiêu hóa đoạn lời của Văn Thanh thế nào?
Anh trong gian mờ mịt quanh, nhất thời dùng từ gì để diễn tả sự chấn động của ?
Văn Thanh chuyện với Vệ Hạo, tay chân nhanh nhẹn cho Jory uống một viên thu-ốc cứu mạng, đó trực tiếp lấy từ gian thu-ốc cầm m-áu các thứ.
Cô tự bắt đầu băng bó và cố định sơ bộ cho Jory.
Căn bản thèm để ý tới Vệ Hạo nữa, bây giờ cần một thời gian nhất định để tiêu hóa!
Cho đến khi Văn Thanh thực sự cách nào di chuyển cái gã to xác Jory nữa, mới bất đắc dĩ gọi Vệ Hạo tới giúp đỡ.
Hai nhẹ nhàng dùng quần áo cũ xé và cành cây cố định phần eo bụng, phần chân và tay, cùng với phần đầu của Jory.
Jory cành cây kẹp thành một hình dáng cố định, họ dùng những dải vải xé từ quần áo rách quấn thành một xác ướp, trông khó diễn tả.
Có điều Vệ Hạo bây giờ cảm giác gì với hình tượng của cả, sự chấn động hiện tại của vẫn tiêu tan!
Văn Thanh kệ Vệ Hạo, tự gian, đó thuận theo dây thừng leo lên đỉnh vực.
Thu dọn xong dây thừng và các dấu vết khác.
Văn Thanh dập tắt đống lửa của Vệ Hạo bên rìa vách vực, nhanh ch.óng trở bên trong hang động.
Đến bên cạnh đống lửa Văn Thanh mới đưa Vệ Hạo ngoài, đó mới cẩn thận đưa Jory từ gian , đặt bên cạnh đống lửa.
Vệ Hạo khỏi gian đều giống như kẻ ngốc, ở đó lâu câu nào.
Văn Thanh cũng thèm để ý tới , chỉ đặt Jory bên cạnh đống lửa, chạy ngoài quan sát tình hình mưa.
Sau đó hong khô quần áo của , gian một bộ đồ lót.
Tiện tay lấy cho Vệ Hạo một bộ, đợi xong thì thu trong gian.
Vệ Hạo ngây Văn Thanh , một chút phản ứng nào!
Văn Thanh cũng kệ , quan sát tình hình của Jory một chút, xác định còn nguy hiểm đến tính mạng mới yên tâm.
Cứ như qua hơn một tiếng đồng hồ, cơn mưa bên ngoài cuối cùng tạnh.
Chương 329 Chúng đang diễn Liêu Trai
Văn Thanh cuối cùng nhịn đẩy đẩy Vệ Hạo, bảo ngoài cầu cứu.
Vệ Hạo Văn Thanh, Jory đang đất vẫn luôn hôn mê bất tỉnh.
Lúc mới ngoài, ở cửa hang động b-ắn một quả pháo hiệu.
Một lát bốn đội viên chạy tới, Vệ Hạo chỉ huy họ c.h.ặ.t cây và dây leo, chế tạo một chiếc cáng tạm thời, khiêng Jory ngoài.
Lúc tất cả những việc , Vệ Hạo đều luôn im lặng.
Sau khi họ dập tắt lửa, xác nhận nguy hiểm, đưa Jory xuống núi.
Lần họ xuống núi thuận lợi, mặc dù mất năm sáu ngày.
Giữa chừng Jory luôn hôn mê bất tỉnh, bốn đội viên luân phiên khiêng .
Vệ Hạo dắt tay Văn Thanh đang kiệt sức.
Những khác nghĩ cách gọi máy bay trực thăng tới.
Văn Võ luôn chịu , cuối cùng đợi sự trở về của Văn Thanh và Vệ Hạo.
Vốn dĩ máy bay thêm Văn Thành và Jory là hai thương binh bắt buộc quá nhiều .
Vệ Hạo bảo Văn Võ và Văn Minh cùng nhân viên y tế máy bay về .
Những khác một bộ phận lái xe về, lúc Văn Võ tới lái mấy chiếc xe.
Những công nhân xây dựng theo Văn Võ thể hưởng một tháng nghỉ phép vẫn hưởng lương, Văn Thanh hứa hẹn thể hưởng thụ việc việc, thanh toán bộ tiền lộ phí.
Đợi Văn Võ và Văn Thành bọn họ lên máy bay .
Văn Hiên một chiếc xe, Vệ Hạo cũng sắp xếp xong những khác chăm sóc cho Văn Kiện hiếu động.
Vệ Hạo mới với những khác để một chiếc xe, và Văn Thanh tự lái xe , để những còn tất cả đều tự về Kinh Thành.
Văn Thanh mờ mịt theo Vệ Hạo, lặng lẽ lên núi một nữa.
Lần họ cũng cần dẫn đường, cũng kinh động bất kỳ địa phương nào.
Văn Thanh lúc mới phát hiện, Vệ Hạo mà dọc đường đều ký hiệu.
Văn Thanh Vệ Hạo đang dẫn leo núi một cách thuần thục, chút mờ mịt hỏi:
“Chúng định gì?"
Vệ Hạo thở dài một tiếng:
“Đi xem bảo tàng bản đồ kho báu nhà em, rốt cuộc là thứ khiến luyến tiếc nỡ buông tay đến mức nào?"
Văn Thanh càng ngạc nhiên hơn:
“Sao địa điểm chôn giấu kho báu bản đồ nhà em ở ?
Họ tìm thấy gì ?"
Vệ Hạo huyền bí :
“Em phát hiện ?
Lúc đó cái bục đ-á mà Jory ngã xuống, phía là một nơi như thế nào?"
Văn Thanh nhíu mày, nhớ một chút:
“Không nhớ nữa, chỉ mải kiểm tra tình hình của Jory thôi.
Sau đó bận đưa gian băng bó, còn cả thú nhận với nữa."
Vệ Hạo Văn Thanh một cách dịu dàng :
“Anh đặc biệt hiểu gian là chuyện như thế nào?
nghĩ chắc cũng giống như vùng đất phúc lành Lang Hoàn trong truyện thần thoại thôi?
Anh cũng trong gian của em những gì?
Hoặc chúng thể dùng nó để mưu cầu bao nhiêu phúc lợi?
Anh chỉ liệu một ngày nào đó em đột nhiên biến mất ?
Chính là theo gian cùng trở về thời của các em?"
Văn Thanh kiên định lắc đầu:
“Sẽ !
Vì ở thời đó qua đời .
Là g-iết ch-ết, chính là tòa nhà thấy đó, chính là nơi g-iết ch-ết.
Linh hồn của chẳng tại xuyên tới c-ơ th-ể cô gái cùng tên cùng họ ?
Sau đó trở thành cô !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-211.html.]
Trong gian liền thêm tòa nhà đó, nên chắc là dù thế nào cũng về ?"
Vệ Hạo vui mừng ôm c.h.ặ.t Văn Thanh, vui sướng siết cô lòng:
“Thế thì !
Chỉ cần em , liền còn vấn đề nào khác nữa!
em dùng gian cẩn thận một chút, đừng để khác phát hiện điều bất thường.
Đặc biệt là lũ trẻ, chúng ăn giữ kẽ, em tuyệt đối đưa chúng trong gian chơi đấy!"
Văn Thanh cũng ôm c.h.ặ.t lấy Vệ Hạo:
“Anh nghĩ xem sử dụng gian thế nào để thể nhiều tiền hơn ?"
Vệ Hạo ôm Văn Thanh chút vui vẻ :
“Có tiền?
Chúng bây giờ đủ giàu !
Hơn nữa cả đời chúng rốt cuộc thể tiêu bao nhiêu tiền?
Thực là cả , chúng xa xỉ đến mấy thì cũng chỉ đến thế thôi.
Cho dù chúng ngủ núi vàng thì cũng cách nào thấy cộm ?
Để cho con cháu bao nhiêu của cải chăng nữa, cũng sẽ ngày dùng hết thôi.
Chi bằng một xu cũng để cho chúng, để chúng tự kế thừa sự nghiệp của em, phát triển rực rỡ.
Chúng sống thành dáng vẻ thế nào, đều còn liên quan quá lớn tới chúng nữa!
Ông nội thường con cháu tự phúc của con cháu!
Cho dù trong con cháu của xuất hiện một đứa phá gia chi t.ử, phá sạch sành sanh gia sản, chúng lẽ cũng thấy nữa .
Đã là một đứa phá gia chi t.ử như , cho dù em để gian quý báu cho nó, cũng vô ích thôi.
Chúng nên sống cho hiện tại, cần lo bò trắng răng !"
Văn Thanh an lòng Vệ Hạo:
“Anh thấy kỳ lạ ?
Không đưa phòng thí nghiệm để kiểm tra nghiên cứu?
Không sợ là ma ?"
Vệ Hạo ngạc nhiên :
“Tại đưa thích nhất phòng thí nghiệm?
Anh ngốc!
Em là ma!
Người đang ôm lúc , là của các con !
Là sống nhiệt độ xương thịt!
Hai chúng chỉ tình yêu, đang diễn Liêu Trai!
Được !
Em đừng những lời đó nữa, tóm chỉ cần em rời xa , tuyệt đối sẽ tiết lộ chuyện em gian.
Cứ coi như !
Sau em cũng cần đưa gian, đảm bảo hai chúng sẽ bạc đầu giai lão!
Anh tính toán cái gì cũng sẽ tính toán lên em!
Anh thề sẽ chỉ bảo vệ em, tuyệt đối thể hại em!"
Văn Thanh an lòng ôm lấy Vệ Hạo, vùi đầu lòng .
Thực đó cô cố ý như , trong lòng cô cũng chắc chắn.
Tính mạng của Jory ngàn cân treo sợi tóc, nếu dùng gian cứu , cô sẽ thấy lương tâm bất an.
Đã như , Văn Thanh cảm thấy cũng coi như là thử thách tâm thái của Vệ Hạo một chút !
Nếu Vệ Hạo thực sự bán , thì cũng còn cách nào khác.
Có một việc thể khống chế , cô và Vệ Hạo còn sống với bao nhiêu năm nữa.
Văn Thanh nắm chắc thể vạn vô nhất thất, cả đời để Vệ Hạo phát hiện sự tồn tại của gian.
Nếu chọn cách thứ hai mà lúc đầu cô nghĩ, giấu nhất thời, nhưng nghĩa là giấu cả đời.
Trước đây cô và Vệ Hạo xa cách thì nhiều gần gũi thì ít, thời gian cùng chung sống nhiều.
Nên Vệ Hạo chú ý tới những chi tiết nhỏ trong cuộc sống mà thôi.
Vệ Hạo thực cũng là một sơ ý đại khái, chỉ là đây đặt sự chú ý cuộc sống mà thôi.
Có cơ hội cứu , Văn Thanh quyết định ngửa bài với Vệ Hạo.
Cũng coi như thử thách chân tâm của Vệ Hạo đối với !
Nếu Vệ Hạo thực sự bất lợi cho , Văn Thanh nghĩ cùng lắm thì trốn trong gian .
Sau đó tìm cách chạy nước ngoài, trời cao đất rộng, giao thông thời đại vẫn là vô cùng phát triển.
Giám sát cũng , thị thực cũng , máy tính nối mạng thì luôn kẽ hở để luồn lách.
Văn Thanh tuy rằng bán hầu hết đồ đạc trong gian ở nước ngoài.
nghĩa là khi khởi nghiệp thành công, cô mua thêm ít.
Nên cho dù ở trong gian vài năm, Văn Thanh cũng lo ăn mặc.
Chương 330 Trong kho báu những gì
Đến lúc họ nới lỏng cảnh giác, hình đổi dạng nước ngoài.
Văn Thanh cảm thấy vẫn thể sống tiêu d.a.o cả đời.
Của cải cô để trong nước, đủ để ba đứa trẻ sống một đời cơm no áo ấm chứ?
Hổ dữ ăn thịt con, Vệ Hạo cho dù vì lợi ích mà bán , cũng sẽ đặt các con nơi nguy hiểm.
Anh đồng ý thì Vệ Hồng Kỳ và Vệ Thần, Vệ Thục Trân cũng chắc đồng ý?
Huống chi còn những của nữa chứ!
Văn Thanh một nữa may mắn vì quyết định minh của , Vệ Hạo ít nhất hiện tại là chân thành đối với .
Những ngày tháng luôn sống qua thì mới sẽ là dáng vẻ thế nào?
Văn Thanh cảm thấy Trần Thế Mỹ cũng chắc là lòng đổi ngay trong một ngày, luôn đổi từng ngày một.
Có lẽ sống cùng mà phát hiện mà thôi, hoặc là kẻ lụy tình phát hiện nhưng bằng lòng thừa nhận mà thôi!
Hai cứ như tốn mất mấy ngày trời mới tới hang động lúc .
Giữa đường gặp một đàn lợn rừng, ít nhất hơn ba mươi con.
Hai và một đàn lợn rừng mặt đối mặt ngay tại ngã ba đường.
Vệ Hạo căng thẳng kéo Văn Thanh, đặt cô ở phía .
Anh giơ v.ũ k.h.í lên, nhắm con lợn rừng đầu đàn.
Văn Thanh khoảnh khắc đó kéo Vệ Hạo gian, ở trong gian đàn lợn rừng ngang qua nơi họ lúc nãy ngửi ngửi khắp nơi.