Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 202
Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:04:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giáo sư Thích gật đầu:
“Không ngờ trong tay thế hệ thực sự loại đan d.ư.ợ.c cứu mạng , thật kỳ diệu!
Trước đây cũng , phương thu-ốc cũng đưa cho cháu !
Đáng tiếc thứ cần d.ư.ợ.c liệu quá quý giá, viên cuối cùng trong tay đưa cho Hồng Kỳ .
Sau luôn tìm nhân sâm ngàn năm cần thiết để phối thu-ốc, còn cả linh chi các thứ nữa!”
Không ngờ ngoại công cháu để cho cháu một viên?
Chỉ một viên thôi mà Vệ Hạo từ bờ vực c-ái ch-ết vực dậy , thực sự chỉ một viên thôi ?"
Trước mặt những khác, Văn Thanh chỉ thể gật đầu:
“Chỉ một viên duy nhất thôi.
Ngoại công cũng để phương thu-ốc nào cho cháu cả!
Cháu cũng viên thu-ốc còn hiệu quả , cứ coi như ngựa ch-ết chữa thành ngựa sống !"
Mọi thực đều , “ngoại công" mà Văn Thanh lúc ông ngoại ruột Hồ Bỉnh Văn của cô.
Mà là ông cụ hồi nhỏ sống cạnh nhà cha nuôi Văn Thanh, dạy cô ngoại ngữ, bắt cô học thuộc lòng phương thu-ốc và cách châm cứu.
Vệ Hạo đây cũng từng cử điều tra, hai sắp kết hôn, Văn Thanh sắp nước ngoài, cấp cũng lượt cử về quê cũ của Văn Thanh để điều tra.
Người điều tra , hồi nhỏ Văn Thanh một ông cụ hàng xóm, đó đưa trang trại cải tạo và mất ở đó.
Ông cụ là một bác sĩ từ nước ngoài trở về, tiếng nước ngoài, du học học Tây y.
gia truyền của nhà là Đông y, thể là một bác sĩ giỏi kết hợp Đông Tây y.
Đáng tiếc đó tố cáo ông cụ, kết quả đó đưa .
Văn Thanh lúc đó lớn, luôn gọi ông cụ hàng xóm đó là ngoại công.
Nghe là vì nuôi của Văn Thanh coi như là nửa học trò của ông cụ đó, nên mới để Văn Thanh gọi là ngoại công.
Mẹ nuôi của Văn Thanh đồng cảm với cảnh ngộ của ông cụ, bà tiện mặt tiếp xúc với ông.
Chỉ thể lén lút sai bảo Văn Thanh thỉnh thoảng đem đồ sang.
Cho nên sự tồn tại của ông cụ cũng là lý do tổ chức điều tra mà hề nghi ngờ Văn Thanh.
Quả thực một như , và quả thực khả năng truyền dạy cho Văn Thanh y thuật, ngoại văn, bắt học thuộc lòng các phương pháp châm cứu và phương thu-ốc lắt léo.
Nguyên nhân là vì ông cụ cũng sẽ còn cơ hội truyền sở học cả đời cho khác nữa.
Chương 315 Ai cứu Vệ Hạo
Chính vì sự tồn tại của vị tiền bối , nên khi tổ chức điều tra Văn Thanh, bao giờ nghi ngờ việc cô học y thuật từ ?
Đồng thời ngoại ngữ, hát múa cũng là học ở trường.
Văn Thanh từ nhỏ vô cùng thông minh, điểm các thầy cô và hàng xóm đều công nhận cao!
Bản Tào Lộ vấn đề, nên cô chỉ chứng Văn Thanh thế nào cũng vô dụng?
Ngay cả khi nhóm điều tra cảm thấy Văn Thanh lúc đó tiếp xúc với nên tiếp xúc, cũng ai đưa chất vấn.
Ngoài cuộc điều tra sơ sài đó của Vệ Hạo, những cuộc điều tra về việc tiếp xúc với từ nước ngoài trở về đối với Văn Thanh chẳng là gì cả?
Dù cô còn nước ngoài nhận cha ruột mà!
Cũng dựa điểm , bản lĩnh của Tào Lộ là từ trời rơi xuống, đột nhiên sở hữu.
Còn bản lĩnh của Văn Thanh thì lý để tra, nguồn gốc để truy cứu.
Cho nên bọn giáo sư Thích bao giờ nghi ngờ y thuật của Văn Thanh từ mà .
Biết viên thu-ốc do ông cụ đó để cứu Vệ Hạo, Vệ Thục Trân thậm chí còn bốc đồng lập b-ia xây mộ cho ông cụ đó, để Văn Thanh và hậu duệ của cô đời đời kiếp kiếp năm nào cũng đốt hương nến cúng bái phụng thờ.
Văn Thanh trong lòng xao động, nhưng tạm thời gác tâm sự, điều cô cần lúc là chăm sóc cho Vệ Hạo.
Vệ Hạo từng ngày từng ngày dần khá lên.
cứ hôn mê tỉnh, Văn Thanh cũng để tâm, ngày ngày cho uống nước giếng gian, viên thu-ốc đó cô lén lút cho ăn thêm một viên nữa.
Sợ hiệu quả quá nên mới tiếp tục nữa.
Văn Thanh mỗi ngày đến bệnh viện, dốc sức chăm sóc Vệ Hạo.
Điều khiến Văn Thanh bất ngờ là Lữ M-ông M-ông tự thêu dệt một câu chuyện, rằng cô cứu Vệ Hạo.
Câu chuyện của Lữ M-ông M-ông là thế :
hôm đó cô dẫn đội ngoài nhiệm vụ, thấy một kẻ lén lút, cầm chiếc đồng hồ của Vệ Hạo giao dịch với khác.
Vì tất cả trong đội đều đồng hồ của Vệ Hạo là vật định tình do Văn Thanh mua từ nước ngoài về.
Văn Thanh hôm đó đặc biệt đeo đồng hồ tay Vệ Hạo cũng là để tiếp tục sử dụng hệ thống định vị của đồng hồ.
Lúc Lữ M-ông M-ông xông bắt , nhưng tìm thấy Vệ Hạo đang trọng thương trong rừng cây nhỏ.
Rõ ràng là những kẻ đó cướp đồng hồ của Vệ Hạo, định đổi lấy tiền?
Sau đó bệnh viện xác nhận trong thời gian Vệ Hạo luôn điều trị một cách hệ thống, và kiểm soát mức độ thối rữa của vết thương.
Lúc cứu Vệ Hạo trở thành hùng, bắt đầu suy đoán chắc là họ đưa Vệ Hạo bệnh viện nhưng e rằng bên tiền.
Cho nên mới cầm đồng hồ của Vệ Hạo đổi tiền, đúng lúc Lữ M-ông M-ông phát hiện.
Người đó vì sợ lộ phận nên mới bỏ chạy.
Thế là tất cả bắt đầu tìm kiếm xem mà Lữ M-ông M-ông thấy rốt cuộc trông như thế nào?
Vệ Thần thậm chí đích can thiệp, tìm thấy ân nhân cứu mạng thực sự của Vệ Hạo.
Lữ M-ông M-ông thì từ đầu đến cuối đều chỉ thấy một bịt mặt, đó là rừng nhiệt đới, địa phương đều sẽ bịt kín mặt mũi chân tay để chống rắn rết sâu bọ đốt.
Cho nên việc chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Tuy nhiên Lữ M-ông M-ông là ân nhân cứu mạng của Vệ Hạo, điểm thì cần bàn cãi.
Ngay cả Vệ Thần cũng một khen ngợi Lữ M-ông M-ông mặt Văn Thanh là đôi mắt sắc sảo, ngờ giỏi như , một cái thấy đồng hồ của Vệ Hạo!
Văn Thanh Vệ Thần với những chuyện thì một lời giường bệnh, nắm lấy tay Vệ Hạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-202.html.]
Lữ M-ông M-ông tranh công, Văn Thanh cảm thấy cả.
Nếu thời gian cho phép, thậm chí Lữ M-ông M-ông cô cướp Vệ Hạo từ trong bản làng về, Văn Thanh cũng thấy .
Nói thật lòng, công lao Văn Thanh định nhận, dù chuyện liên quan đến gian.
Nếu gian, Văn Thanh đơn thương độc mã cứu Vệ Hạo đang cận kề c-ái ch-ết , đúng là chuyện viễn tưởng!
Đừng một cô cướp về , mà ngay cả Trần Cường và Lữ M-ông M-ông dẫn thêm vài chục chiến sĩ đặc nhiệm cũng chắc cướp Vệ Hạo từ trong cái bản làng đến mấy trăm đó.
Huống chi Trần Cường lúc đó cùng với hai mươi mấy chiến sĩ của còn là tù binh của .
Vốn dĩ họ sang bên thì v.ũ k.h.í mang theo nhiều, cũng nhiều.
Đơn độc thâm nhập địa bàn sống hàng trăm năm, quen thuộc môi trường, thể trở về nguyên vẹn là tồi .
Trần Cường lúc đầu chẳng vì khinh địch, phát hiện trong bản làng đó đến biên giới giao dịch, chỉ dẫn theo mười mấy theo về sào huyệt, kết quả vây khốn, suýt nữa thì tiêu diệt sạch ?
Trần Cường đến thăm Vệ Hạo, chân thành xin Văn Thanh.
Nếu vì cứu , Vệ Hạo cũng đến mức thương bắt, suýt chút nữa mất mạng?
Trần Cường với Văn Thanh một vị lãnh đạo giỏi tổng kết suy đoán thế :
cứu Trần Cường lúc đó tiềm nhập nghĩ cách cứu Vệ Hạo .
Sau đó đưa tới bệnh viện.
Chỉ là đó vì tiền cho Vệ Hạo khám bệnh nên mới bán đồng hồ của Vệ Hạo lấy tiền, đúng lúc Lữ M-ông M-ông phát hiện.
Người đó là sợ lộ phận của nên mới chạy.
Hiện tại tất cả đều công nhận giả thuyết , hiện tại đều vô cùng hy vọng cứu Vệ Hạo đó lộ diện.
Người đó rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Mà thể đơn thương độc mã cứu nhiều như ?
Chỉ Lữ M-ông M-ông và Trần Cường là gặp , đó hai bên kết hợp những gì thấy, khẳng định đó là một địa phương.
Tầm ba bốn mươi tuổi, dáng thấp bé, g-ầy yếu, nhưng đều rõ mặt mũi.
Vì nào đó cũng bịt mặt, cộng thêm giọng thấp, họ chỉ thể khẳng định là một địa phương.
Chuyện đến đây thể điều tra thêm nữa.
Cảnh sát phái nội gián đa phần là bản địa, nếu tìm rầm rộ quá sẽ dễ lộ, mang họa sát cho đó.
Phía quân đội cũng truy cứu thêm nữa, vì t.a.i n.ạ.n đều do sự khinh địch của Trần Cường gây .
Nếu truy cứu tiếp, Trần Cường trách nhiệm, nghiêm trọng hơn thì Trần Cường mặc nổi bộ quân phục nữa.
Vệ Hạo thương nặng như , khi c-ơ th-ể hồi phục sẽ cân nhắc để nhiệm vụ nữa.
Ngay cả hầu hết các kế hoạch huấn luyện cũng giao cho phó thủ của Vệ Hạo là Trần Cường .
Ngay cả Vệ Thần cũng cân nhắc thể cùng lúc để trung đoàn đặc nhiệm mới thành lập vài năm thiếu hai lãnh đạo cốt cán!
Trần Cường cảm thấy áy náy, lúc đến xin Văn Thanh buồn bã.
Văn Thanh chỉ Vệ Hạo :
“ chấp nhận lời xin của , bởi vì cần thiết xin !
Anh cứu là vì tình nghĩa giữa các , chuyện thực liên quan đến !
Đợi tỉnh hãy xin , bây giờ việc cần là giúp quản lý thành quả của các trong mấy năm vất vả qua, đừng để chê !"
Trần Cường kinh ngạc Văn Thanh, thiếu nữ nhút nhát ngày nào cuối cùng trưởng thành .
Hóa năm tháng thực sự sẽ khiến con vô tình trở thành một dáng vẻ khác.
Cô bé mà tưởng là dịu dàng g-ầy yếu ngày nào lớn lên những trở nên xinh mà còn trưởng thành thành một sự tồn tại mà ngay cả cũng cần kính trọng.
Trần Cường lẽ bao giờ coi Văn Thanh là chị dâu, luôn coi Văn Thanh như em gái nhỏ của .
Cuối cùng khoảnh khắc , Trần Cường rốt cuộc cảm thấy em gái nhỏ tư cách khiến tâm phục khẩu phục gọi một tiếng chị dâu!
Chương 316 Vệ Hạo tình địch kích thích
Vệ Hạo cho đến khi tỉnh vẫn cảm thấy đau đớn!
Anh chỉ nhớ Văn Thanh cứu, đó tỉnh nữa là cảm thấy đau đớn khó nhịn.
Anh thấy vô gọi tên , nhưng cách nào trả lời.
Anh Văn Thanh đỡ đầu dậy đổ cho một loại thu-ốc đắng, đắng.
Vệ Hạo thậm chí rõ cô nếu tỉnh , cô sẽ theo xuống hoàng tuyền.
Để các con trở thành trẻ mồ côi, mất sự chăm sóc của cha .
Vệ Hạo lo lắng, nhưng thực sự cảm thấy đau, cách nào cử động .
Anh ngay cả cánh tay dường như cũng cứng đờ, thể dùng tay xoa xoa tay Văn Thanh để bày tỏ ý nguyện của .
Lúc Vệ Hạo tỉnh nữa, cảm thấy vẫn cứng đờ.
thấy Văn Thanh đang tranh cãi với ai đó:
“Làm ơn ngoài ngay lập tức!
phiền chồng !
Bất kể đến mục đích gì, đều với rằng, đó là sự mơ tưởng hão huyền của !"
Sau đó Vệ Hạo thấy một giọng lơ lớ:
“Văn Thanh, em thể vì một thực vật mà từ bỏ tất cả những điều của .
Anh giường nửa tháng , một chút động tĩnh nào.
Ở đất nước chúng , điều đó coi là thực vật .
Mà cuộc đời của em mới chỉ bắt đầu, thể vì một thực vật mà từ bỏ cuộc đời rực rỡ của .
Văn Thanh yêu quý của , là em theo về nước ?