Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 195
Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:04:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Văn Thanh rắc phẩm màu quang mỗi gốc cây, hiện tại cô thể thấy ánh sáng yếu ớt phát từ gốc cây đó.
Trần Cường sự chỉ dẫn của cô, nhanh nắm bắt phương hướng.
Văn Thanh quản bọn họ nữa, trực tiếp trở cái trại đó, giường trong phòng A Mạt.”
Trần Cường lúc đầu còn chú ý tới việc Văn Thanh biến mất.
Dù phẩm màu quang mà Văn Thanh rắc cũng khó nhận diện, cũng luôn chú ý môi trường xung quanh.
Cho đến khi dẫn tất cả sắp tới biên giới , mới phản ứng , cứu theo bước chân của bọn họ.
Trần Cường cũng hiện tại đầu cũng chẳng ý nghĩa gì.
Chưa lúc trời sáng rõ, đầu chỉ thể là nộp mạng!
Văn Thanh lúc xuất phát đưa cho bọn họ ít v.ũ k.h.í lục soát trong ngôi nhà tre của tên đại ca đó.
một đám thương thì thương, tàn thì tàn, cũng chẳng tác dụng gì!
Trần Cường hiện tại nhiệm vụ của chỉ thể là bình an dẫn dắt tất cả các đội viên trở về địa điểm an .
Gặp của , đưa thương binh bệnh viện.
Chứ truy cứu xem cứu đầu cái gì?
Việc Trần Cường và những khác trở về thuận lợi khiến những khác hưng phấn như tiêm m-áu gà, Vệ Thần ở trong kinh thành đều nhận tin tức, Trần Cường và các đội viên khác trở về vùng an một cách an .
Tính đến thời điểm hiện tại, trừ vài chiến hữu hy sinh, những khác đều vẫn bình an.
Chỉ trừ Vệ Hạo là vẫn bặt vô âm tín.
Trần Cường ngược còn đề xuất dẫn tới cái thôn trại đó để giải cứu Vệ Hạo.
Bởi vì Vệ Hạo quả thực là vì cứu nên mới rơi vòng vây của kẻ địch.
Hơn nữa Vệ Hạo còn thương, chỉ là đó mất ?
Chương 304 Đổ vạ sang trại bên cạnh
tất cả đều cứu Trần Cường rốt cuộc là ai?
Người ở địa phương cho rằng đó là tinh phái từ trong bộ đội?
Người trong bộ đội thì suy đoán lẽ là gián điệp phái từ phía địa phương?
Người của cả hai phía đều ngại hỏi rõ xem tay rốt cuộc là ai?
Chuyện cũng là một ẩn trong lòng tất cả .
Vệ Thần hiện tại nhận tin tức cũng là suy đoán của phía quân đội bên .
Bọn họ là gián điệp bên phía địa phương cứu Trần Cường và những khác .
Vệ Thần hiện tại chỉ lo lắng cho sự an của Vệ Hạo, cũng nghiêm túc truy cứu chuyện .
Ông nghĩ bất kể là ai?
Chỉ cần cứu Vệ Hạo là !
Văn Thanh giường A Mạt, bất động thanh thanh, mặc cho Lão Thụ tỉnh lay gọi một cách điên cuồng.
Mới coi như vẻ mặt ngơ ngác tỉnh Lão Thụ, đầy vẻ hiểu.
Lão Thụ xoa đầu :
“Chúng trúng chiêu , tất cả em bên ngoài đều ngã xuống bất tỉnh!
Đám quân nhân đó vượt ngục trốn thoát , trong chúng chắc chắn xuất hiện nội gián, đại ca bảo chúng ngoài tập hợp!
Mày hiểu ?
Mày quần áo mũ nón ngay cả khăn che mặt cũng tháo, là tư thế ngủ bình thường ?"
Văn Thanh lảo đảo theo , ngoài đất trống nơi ăn cơm ngày hôm .
Đại ca tức giận bên cạnh cái l.ồ.ng, tứ phía xem xét dấu vết.
Sau đó chỉ những khác lớn tiếng hỏi:
“Bây giờ từng một đến cho tao phận của các , tao hiện tại nghi ngờ trong chúng kẻ trộn !
Thức ăn chúng ăn hôm qua đều hạ độc, tất cả chúng đều ngất xỉu, s-úng ống đ-ạn d.ư.ợ.c tập trung trong nhà tao đều trộm mất .
Bây giờ chúng thể là tay tấc sắt, chẳng lẽ cầm d.a.o phay liều mạng với ?"
Mọi bắt đầu bàn tán xôn xao, và bắt đầu tự chứng minh sự trong sạch.
Lão Thụ cũng xác định Lão Mạt đang giường, nãy mới chính gọi dậy.
Đại ca tức giận :
“Là ai ?
Ngay cả hai cái két sắt trong phòng tao cũng thấy nữa!
Đó là tài sản tích cóp nửa đời của tao, là thu hoạch vất vả của em những năm qua.
Tao còn bảo qua năm mới mang vàng đó đổi ít gạo trắng và muối hột về, để chúng mấy ngày sống !
Bây giờ thì , xôi hỏng bỏng , chẳng còn gì nữa!"
Văn Thanh chút lưỡng lự giơ tay lên, hỏi một câu:
“Đại ca !
Cho em hỏi một câu!
Em nghi ngờ trong chúng , liệu lẻn đây ?
Chắc là hạ độc trong thức ăn , liệu ở trong nước ?
Đại ca “ồ" một tiếng:
“Sao mày chắc chắn là ở trong nước?"
Văn Thanh ngập ngừng một lát :
“Anh xem thức ăn chúng ăn cùng một nồi.
Cơm nước của là chị dâu nấu, cơm nước của chúng em là thím Ba dẫn nấu, thì chắc chắn sẽ ăn giống .
Người chỉ thể hạ độc trong nước, nếu hạ độc trong thức ăn, chẳng chỉ một nhóm trúng chiêu ?
Hơn nữa mạo danh của chúng đây hạ độc quá tốn sức, nếu khu rừng bên hạ độc chẳng đơn giản hơn nhiều ?"
Đại ca nghĩ nghĩ:
“Quả thực nguồn nước đó hạ độc nên chúng mới đều trúng chiêu.
Không một ai thể may mắn thoát khỏi, dù trong chúng thể ăn cơm, nhưng thể uống nước?
Ngay cả trẻ con cũng trúng chiêu , chỉ thể là nước!"
Đại ca nghĩ nghĩ :
“Có thể xác định là ai hạ độc cho chúng , vẫn g-iết chúng !
Chỉ là cho chúng thu-ốc độc hôn mê, lấy đồ của chúng thôi!
Nếu thì là cứu đám quân nhân đó ?"
Tiểu Tứ đột nhiên giơ tay :
“Có khi nào là của trại bên cạnh ?
Bọn họ lúc đó dùng 50 cân gạo trắng đổi một đàn ông!
Chuyện đúng lắm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-195.html.]
Gạo trắng quý giá thế nào chứ!
Bọn họ liệu mượn chuyện để thăm dò thực lực của chúng ?
Chỉ cần là quen thuộc với chúng mới nguồn nước của chúng ở ?
Bọn họ nếu hạ độc trong nguồn nước của chúng , chúng chắc chắn sẽ phát hiện ."
Văn Thanh hiện tại ôm lấy tiếp tay tên Tiểu Tứ một cái, đúng là quá liên tưởng.
Mình mới gợi ý một câu, tìm xong kẻ thù cho .
Văn Thanh vốn dĩ dẫn dắt theo hướng , dù mục đích của cô đơn giản, chính là sang trại bên cạnh tìm Vệ Hạo.
Chỉ là Văn Thanh quen thuộc môi trường chắc chắn thể chạy loạn.
Đang định tìm lý do gì đó để sang trại bên cạnh một chuyến đây?
Sự suy đoán bừa bãi của Tiểu Tứ coi như giúp một việc lớn .
Đại ca rõ ràng là một kẻ võ biền nhiều khả năng suy nghĩ.
Hắn đảo mắt một cái liền thấy Tiểu Tứ cực kỳ khả năng.
Thế là tùy ý điểm vài lặng lẽ lẻn trại bên cạnh, xem bọn họ đang sử dụng v.ũ k.h.í bên ?
Văn Thanh phun một ngụm nước muối mặt :
“Anh là đồ ngốc ?
Người trộm v.ũ k.h.í của , thời gian ngắn như đường hoàng mang sử dụng, đó chẳng là một lũ ngốc thì là gì?"
Lời đại ca đưa , những khác rõ ràng đều thấy gì sai.
Sau đó theo đại ca lặng lẽ gần trại bên cạnh, Văn Thanh vẫn như cũ ở cuối hàng rắc phẩm màu phát quang gốc cây.
Rừng nguyên sinh bảy quẹo tám rẽ, ký hiệu, Văn Thanh chắc tối nay còn thể tìm đường trại bên cạnh để ngóng tung tích của Vệ Hạo .
Lại gần trại bên cạnh, đại ca còn cái gì ?
Văn Thanh liền nhẹ nhàng đẩy Tiểu Tứ một cái, đó ngay lập tức giẫm gãy một cành cây, đó cả đám liền tuần tra của trại bên cạnh phát hiện.
Đại ca nhanh ch.óng dẫn những khác chạy trốn, Tiểu Tứ và Văn Thanh cùng hai khác của trại bên cạnh bắt giữ.
Ngoài Văn Thanh ba đều là vì chạy trốn chậm một bước nên bắt.
Văn Thanh tự nhiên là cố ý, nếu cô bắt, thể ở trại bên cạnh để gây sóng gió?
Cô ít nhất nghĩ cách tìm thấy Vệ Hạo, cũng thương thế nào ?
Trong bốn bắt Tiểu Tứ là một kẻ hèn nhát, quất mấy roi, ngay lập tức khai lý do tại tới đây?
Trại chủ của bên đối phương là một gã đại hán tầm bốn năm mươi tuổi.
Ông tức giận chỉ trích mấy , dùng phương ngôn lớn tiếng mắng nhiếc tên đại ca bên .
Ông còn bày tỏ căn bản chẳng hề phái tới trại của bọn họ gì cả!
Tên đại ca đó là tự suy đoán lung tung, đổ tội lên đầu .
Nhất định là vì chịu gả con gái cho , nên mới cái gì cũng đổ lên .
Văn Thanh ông dẫn theo thuộc hạ lăm lăm v.ũ k.h.í định sang bên đòi công đạo.
Từ trong phòng nơi ông ở bước một phụ nữ xinh , lớn tiếng hét:
“Cha, cha gì thế?"
Trại chủ rõ ràng sợ cô con gái , đối với cô giọng điệu ngay lập tức nhỏ nhiều:
“A Mai ngoan, cha sang trại bên cạnh tính sổ với bọn chúng!
Thật là quá quắt, mà dám nghi ngờ chúng mưu hại !"
A Mai tỏ vẻ khinh thường :
“Mưu hại mưu hại cái gì?
Ai mưu hại ai còn ?
Vừa nãy đó chẳng bọn chúng còn v.ũ k.h.í nữa ?
Lúc chẳng là thời cơ nhất để chúng thôn tính bọn chúng ?"
Chương 305 Cuối cùng cũng gặp Vệ Hạo
A Mai dùng tay động tác cứa cổ:
“Chúng trực tiếp bắt hết bọn chúng , đ-ánh cho bọn chúng tơi bời hoa lá!
Sau đó thôn tính cái trại bên cạnh của , cướp hết đàn bà về.
Lương thực cũng cướp về, cướp luôn cả địa bàn của bọn chúng!
Trại của chúng chẳng sẽ mở rộng một vòng ?
Còn về những bắt về đó, nếu chịu phục tùng chúng , lời cha, thì chúng dùng bọn chúng nô lệ.
Nếu bọn chúng lời chúng , thì trực tiếp băm vằm cho ch.ó ăn.
Như địa bàn của chúng cũng lớn , cái thời cơ trời ban , cha quản v.ũ k.h.í của bọn chúng gì chứ?
Là ai hạ độc cho bọn chúng đều quan trọng!
Quan trọng là chuyện rõ ràng là đang giúp chúng mà!"
Trại chủ xong lời con gái thì bừng tỉnh đại ngộ:
“ nhỉ?
Sao cha nghĩ ?
Con quá thông minh !
Con gái của cha, con đúng là quá thông minh!
Cha đúng là nỡ gả con !
Hay là con cứ ở trong trại tuyển một rể ?"
A Mai giậm chân một cái:
“Con chẳng tìm rể về cho cha ?
Anh chẳng đang dưỡng thương trong phòng con ?
Cha sang bên xem thu-ốc cầm m-áu nào ?
Trực tiếp cướp về đưa đây cho con!"
Trại chủ ngay lập tức triệu tập thuộc hạ bắt đầu bàn bạc xem tấn công sơn trại bên thế nào?
Đợi bọn họ bàn bạc xong liền áp giải bốn tên tù binh xuất phát.
Tới nơi đó, hai bên tránh khỏi một trận chiến.
Mặc dù bên còn v.ũ k.h.í, nhưng cầm d.a.o phay, d.a.o bổ củi, cuốc cũng phản kháng một chút.
Vũ khí của trại bên rõ ràng cũng tinh vi cho lắm, cùng lắm cũng chỉ mấy khẩu s-úng săn tự chế.
Sức chiến đấu của bọn họ cũng bình thường, những đàn ông của trại bên rõ ràng huấn luyện quân sự nhất định, thủ khá.
Cứ thế một trận chiến mà Văn Thanh cho rằng thực lực chênh lệch, cuối cùng đ-ánh nh-au dường như cảm giác ngang tài ngang sức.
Văn Thanh chọn lúc để chạy trốn, gian cái cây lớn, một bộ trang phục mới trở .
Lần cô biến thành phụ nữ trong phòng đại ca, đợi bên trại đ-ánh bại liền lóc t.h.ả.m thiết trộn đám phụ nữ.
Sở dĩ chọn phụ nữ là vì cô là để chống nắng vì điệu đà, phụ nữ mà Văn Thanh thấy luôn dùng khăn che mặt.