Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:03:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lưu Tiểu Hồng hét lên, chỉ Hứa Kiến Hồng :

 

bà là ai, chẳng chỉ là giúp việc nhà họ thôi ?

 

tư cách gì mà dám to tiếng với chứ?

 

Đây là nhà của họ và chị dâu họ của , lấy cái gì mà còn qua sự đồng ý của bà ?"

 

Văn Thanh càng thêm phiền não, xoa xoa trán :

 

“Đó là phòng của !

 

Những bộ quần áo đó cũng là của !

 

sự đồng ý của tự ý lấy đồ của bà , như lịch sự ?

 

Lần bà ngoại thiếu giáo d.ụ.c, đây chính là biểu hiện của giáo d.ụ.c đấy .

 

Xông nhà lấy đồ một cách hề khách khí như ?

 

Phòng ngủ là nơi riêng tư, thể tùy tiện xông phòng ngủ của khác chứ?"

 

Ngô Hồng Anh giọng mỉa mai:

 

“Chị đang cái gì hả?

 

Chị gả cho Vệ Hạo nhà chúng thì đồ của chị chính là của Vệ Hạo nhà chúng .

 

Phòng của chị, để con bé xem một chút thì nào?

 

Cái nhà đều là của Vệ Hạo cả, Tiểu Hồng ưng cái gì thì chị cứ cho con bé chứ!

 

Chẳng chỉ là một bộ quần áo thôi ?

 

Mẹ chị ngày nào cũng ăn diện lòe loẹt, là thấy bà chẳng hạng lành gì ?

 

đàn bà nào giống bà ?

 

Mấy ngày nay thấy bà mặc trùng một bộ quần áo nào cả!"

 

Văn Thanh cảm thấy thật nực :

 

“Cái gì mà ?

 

Cái gì mà nhà của là của Vệ Hạo?

 

điên ?

 

Dì mới giống hạng !

 

Dì lập tức cút ngay khỏi nhà cho !"

 

Ngô Hồng Anh giống như một con gà chọi chọc giận, trực tiếp xông đến mặt Văn Thanh:

 

“Cô dám như , là dì của Vệ Hạo, cũng chính là bề của cô đấy!

 

mà dám đối đầu với , đừng tưởng cô m.a.n.g t.h.a.i con của Vệ Hạo mà là ghê gớm lắm nhé!

 

Cô cứ đợi đấy!

 

sẽ bảo nó bỏ cô!"

 

Hứa Kiến Hồng thấy Ngô Hồng Anh lao về phía Văn Thanh, vội vàng chạy che chở cho cô.

 

Lưu Tiểu Hồng tưởng Văn Thanh và Ngô Hồng Anh đ-ánh nh-au thật, liền vội vàng chạy giúp sức.

 

Ba lập tức hỗn chiến thành một đoàn, Văn Thanh ôm bụng lùi mấy bước.

 

Cuối cùng chạy phòng , đóng cửa , cô ích kỷ giúp đỡ.

 

Mà là lúc dám mạo hiểm, hành vi của Ngô Hồng Anh, Văn Thanh cảm nhận sự nguy hiểm, cô đang do dự nên gian để trốn ?

 

Sau đó liền thấy bên ngoài một trận âm thanh loảng xoảng, đồng thời truyền đến tiếng gầm của Văn Vũ:

 

“Các là hạng nào, xông đ-ánh thế ?

 

Lại là các !

 

Chúng nhà, các nhà gì?

 

Hai đ-ánh một , các định cái gì hả?

 

Con gái ?

 

Các hại con bé ?"

 

Văn Vũ dù cũng là đàn ông, Ngô Hồng Anh thấy ông thì cũng chột lùi mấy bước.

 

Sau đó mới mở miệng :

 

đến đây là để đòi cái tivi, bà cụ ở nhà buồn chán lắm.

 

Với tư cách là vợ của Vệ Hạo, xem tivi mà để già xem, chẳng bất hiếu ?

 

Kết quả là con gái ông bảo đợi Vệ Hạo về.

 

Xem con bé đó chẳng hiếu thảo gì cả, bà ngoại đòi cái tivi mà cũng đùn đẩy hết đến khác!

 

Lưu Tiểu Hồng nhà chúng chỉ là phòng ngủ của các xem qua tủ quần áo của vợ ông một chút thôi, kết quả là cái bà giúp việc đến cãi với chúng , cái gì mà hai chúng bắt nạt bà chứ?

 

Sức lực bà lớn thế , hai chúng đ-ánh còn chẳng đây !

 

Còn Văn Thanh thì nó trốn phòng chịu !

 

Ông cái gì , chúng thể hại nó chứ?

 

Tuy nhiên nó bất hiếu như !

 

Sớm muộn gì cũng bảo Vệ Hạo bỏ nó thôi!"

 

Văn Vũ “chát" một tiếng cắt ngang lời bà :

 

“Bà điên , ở trong nhà của chúng , đòi đồ của nhà chúng ?

 

Cuối cùng còn đòi bảo Vệ Hạo bỏ con gái ?

 

cảm thấy bà là dì của Vệ Hạo thì thể chủ cuộc hôn nhân của chúng nó ?

 

Có bệnh thì bệnh viện tâm thần mà khám !

 

Bây giờ lập tức cút ngay khỏi nhà cho !"

 

Ngô Hồng Anh và Lưu Tiểu Hồng thể lếch thếch khỏi căn nhà đó.

 

Hồ Tuệ Chân đỡ Hứa Kiến Hồng hỏi:

 

“Chị thế nào ?

 

?

 

thương ở ?

 

Có cần bệnh viện ?"

 

Hứa Kiến Hồng lắc đầu:

 

“Không , loại nếu ở quê, một đ-ánh ba bốn đứa cũng chẳng thành vấn đề!

 

Chỉ là dì của Vệ Hạo và cô em họ của thật sự quá thiếu văn hóa, mà dám xông phòng ngủ của hai , còn đòi mặc thử quần áo của bà nữa chứ!

 

Đây là thần kinh thì là cái gì?

 

Văn Thanh !

 

Con ngoài ?

 

Họ !"

 

Văn Thanh ở trong phòng ôm bụng rên rỉ đau đớn:

 

“Mau ạ!

 

Đưa con bệnh viện mau!

 

Con đau bụng quá!"

 

Hứa Kiến Hồng luống cuống tìm chìa khóa, mở cửa phòng .

 

Văn Vũ bế Văn Thanh trong lòng, ba vội vã xuống lầu.

 

Hồ Tuệ Chân theo chồng, nắm lấy tay con gái, lo lắng hỏi:

 

“Con chứ!

 

Đừng cuống!

 

Thả lỏng con!

 

Hít thở sâu nào!

 

Bảo bối, đến bệnh viện chỉ mất hai phút thôi!

 

Hít thở sâu nào..."

 

Hứa Kiến Hồng xách theo túi đồ sinh chuẩn từ , lòng nóng như lửa đốt chạy theo ngoài.

 

Bốn luống cuống chân tay khỏi cửa, thậm chí còn nhớ đóng cửa phòng .

 

Vừa khỏi cổng viện, Vệ Hạo trở về, hai lời bế lấy Văn Thanh chạy biến.

 

Hứa Kiến Hồng theo nhặt lấy đồ đạc mà Vệ Hạo đ-ánh rơi, cùng theo đến bệnh viện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-183.html.]

Đến bệnh viện, Văn Thanh đưa phòng sinh.

 

Giáo sư Thích vốn túc trực sẵn ở bệnh viện cũng theo phòng sinh.

 

Hồ Tuệ Chân và Văn Vũ bận rộn gọi điện thoại, Vệ Hồng Kỳ, Vệ Thần, Vệ Thục Trân, vợ chồng Hồ Bỉnh Văn và Quách Thông đều vội vã chạy đến bệnh viện.

 

Văn Thanh cuối cùng cũng thể sinh thường ba đứa trẻ.

 

Sức lực của cô cạn kiệt mà cổ t.ử cung mới mở bốn phân, cuối cùng vẫn đưa lên bàn mổ để tiến hành phẫu thuật sinh mổ.

 

Hai trai một gái lượt chào đời, sinh ba còn là long phụng thai, đây là những đứa trẻ cát tường nhất mà bệnh viện đón nhận trong những năm qua.

 

Nhà ai mà thoắt một cái ba đứa con chứ?

 

Hơn nữa cả trai lẫn gái, chẳng là giải quyết hết vấn đề chỉ trong một ?

 

Văn Thanh sinh xong là sáng sớm ngày hôm .

 

Tất cả bắt đầu vội vàng gọi điện thoại báo tin vui khắp nơi.

 

Vệ Hạo thuận lợi lên chức cha, ba đứa con.

 

Vệ Thần cũng thuận lợi lên chức ông nội, ba đứa cháu nội.

 

Vệ Hồng Kỳ càng lên chức ông cố, ba đứa chắt.

 

Chương 286 Để đứa thứ hai mang họ ông

 

Giáo sư Thích và Quách Thông cùng với Vệ Hồng Kỳ thuận lợi lên chức ông cố.

 

Vợ chồng Hồ Bỉnh Văn cũng thuận lợi lên chức ông cố và bà cố.

 

Vợ chồng Văn Vũ lên chức ông ngoại bà ngoại, tất cả đều mừng rỡ phát điên.

 

Đám trẻ coi là khỏe mạnh, cân nặng đều hơn ba cân rưỡi.

 

Người lớn phiên trông trẻ.

 

Vệ Hạo ôm Văn Thanh :

 

“Vì em sinh mổ nên bảo họ tiện thể thủ thuật thắt ống dẫn trứng cho em luôn .

 

Chúng sinh lứa !

 

Mấy tháng nay ngủ chẳng yên giấc tí nào, ba đứa con là đủ .

 

Không sinh nữa!

 

Anh để em chịu khổ nữa !"

 

Văn Thanh gật đầu, đẩy nhẹ :

 

“Em mệt quá!

 

Cho em xem các con với!

 

Em ngủ !"

 

Hồ Tuệ Chân, Vệ Thục Trân và Hứa Kiến Hồng vội vàng bế các con đến mặt Văn Thanh, Văn Thanh cố gắng một cái ngủ lịm luôn.

 

Tất cả đều chìm đắm trong niềm vui sướng và hạnh phúc, đột nhiên Hồ Bỉnh Văn hỏi:

 

“Hai cái lão già , cộng thêm Vệ Thần và Văn Vũ nữa, các lật nát mấy cuốn từ điển suốt mấy tháng nay , mà vẫn chốt cái tên nào cho các con ?

 

Lúc bảo đặt, các bảo đủ tư cách!

 

Vệ Hồng Kỳ, Thích Thành Âm, các cháu tên là gì hả?"

 

Tất cả đều Vệ Hồng Kỳ và Thích Thành Âm, Vệ Thần và Văn Vũ bên cạnh với vẻ mặt vô tội:

 

“Chủ yếu là quyền quyết định nhiều quá ạ!

 

Mỗi một ý kiến.

 

Chúng quyết định !"

 

Vệ Hồng Kỳ bắt đầu đùn đẩy trách nhiệm:

 

“Thành Âm cái tên đặt đơn giản quá!

 

Quách Thông cái tên Thích Thành Âm đặt trúc trắc quá!

 

Khó khăn lắm chúng mới thống nhất ý kiến, thì lão Hồ bảo !"

 

Mọi đều mang vẻ mặt thật khó hết lời.

 

Văn Thanh và Vệ Hạo với tư cách là cha của đứa trẻ, là những tiếng nhất.

 

trong nhà bề cũng nhiều, hai họ quyền đặt tên cho con chứ!

 

Thế thì bọn trẻ đời mà tên vẫn đặt xong.

 

Có thể thấy bề nhiều quá cũng chẳng chuyện lành gì!

 

Cuối cùng vẫn là Vệ Hồng Kỳ chốt hạ, hai đứa con trai, tên của một đứa sẽ do ông đặt.

 

Tên của đứa còn sẽ do Giáo sư Thích đặt.

 

Từ nay về đứa con trai thứ hai sẽ mang họ của Giáo sư Thích, nối dõi tông đường cho nhà họ Thích.

 

Thích Thành Âm thấy lời thì rơi nước mắt vì xúc động, thực ông cũng quá để tâm đến việc nối dõi tông đường cho .

 

Ông chỉ cảm thấy bạn già đối xử với quá .

 

Trong nhà tổng cộng chỉ hai mầm non, mà bây giờ còn tặng cho ông một mầm!

 

Cả đời kết giao bạn như thế thật sự khiến cảm động đến thốt nên lời!

 

Vệ Hồng Kỳ thấy ông xúc động nên lời, vội vàng tự tìm chủ đề:

 

“Ông đừng xúc động quá nhé!

 

Văn Thanh nhà chúng là sẽ phụng dưỡng ông lúc tuổi già !

 

Ông đem tất cả thứ giao cho Văn Thanh !

 

Đến cả y thuật và bí phương cũng giữ chút nào!

 

để ông chịu thiệt thòi!

 

Đứa trẻ mang họ ông, đợi nó lớn lên nếu nó học y, ông hãy đem tất cả sở học cả đời dạy hết cho nó!

 

Để nó kế thừa tuyệt học gia truyền của nhà ông, cũng uổng công ông đến thế gian một chuyến!"

 

Giáo sư Thích lau nước mắt:

 

“Hy vọng thể sống đến ngày đó, thấy y thuật tổ truyền của gia đình phát dương quang đại!"

 

Những khác đều lặng lẽ lau nước mắt, cảm động tình bạn giữa họ!

 

Vệ Hồng Kỳ chút tiếc nuối :

 

“Chỉ nuôi ba đứa thôi, con gái cũng kế thừa hương hỏa.

 

Lão Quách !

 

lực bất tòng tâm !"

 

Quách Thông ngắt lời ông:

 

“Nói gì mà hồ đồ thế chứ?

 

hầu của nhà ông đời đời kiếp kiếp.

 

Chỉ là cho phép điều đó nữa thôi!

 

còn cần kế thừa hương hỏa gì nữa chứ!

 

Hầu hạ ông cả đời , Vệ Hạo hứa sẽ lo tang lễ cho là phúc phận mấy đời tu luyện !

 

mà dám để con cái của chủ nhà mang họ ?

 

Xuống gặp tổ tiên sẽ đ-ánh ch-ết mất!"

 

Đứa trẻ cuối cùng đứa cả tên là Vệ Nguyên Nhất.

 

Giáo sư Thích đặt tên cho đứa thứ hai là Thích Trọng Nhị, đứa thứ ba là Vệ Quý San.

 

Cả nhà bế bọn trẻ, chút hưng phấn, quên mất cả đêm ngủ .

 

Vẫn là Vệ Thục Trân bình tĩnh hơn, bà chỉ huy Vệ Hạo đưa những lớn tuổi về nghỉ ngơi.

 

Bà và Hồ Tuệ Chân ở đây trông nom Văn Thanh và các con.

 

Văn Vũ về nghỉ ngơi, buổi tối đến cùng Vệ Hạo chăm sóc.

 

Hứa Kiến Hồng về nấu ít cháo, Văn Thanh tạm thời ăn đồ nhiều dầu mỡ, đợi cô xì thì cho cô uống ít cháo là .

 

Vệ Hạo chia hai chuyến, đưa những lớn tuổi về nhà.

 

Văn Thành chút yên tâm, nhưng ông cũng thể nào tất cả đều túc trực ở bệnh viện , luân phiên.

 

Thế là định về ngủ một giấc, nghỉ ngơi đến trưa ông qua cho Hồ Tuệ Chân và Vệ Thục Trân.

 

Về đến nhà, Văn Vũ sững sờ luôn.

 

Trong nhà vét sạch sành sanh, một mớ hỗn độn.

 

Số thức ăn ông và Vệ Thục Trân mua về đều biến mất, đến cả tủ lạnh cũng còn.

 

Tivi biến mất, đài radio biến mất, đến cả quần áo của Hồ Tuệ Chân trong phòng ngủ cũng biến mất sạch.

 

Quần áo của Văn Thanh và Vệ Hạo thì vẫn còn, chủ yếu là vì Văn Thanh cơ bản chỉ vài bộ đồ bầu ở đây thôi.

 

Loading...