Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:03:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giống như Văn Thành nghĩ, em trai đầu tiên chỉ trích Văn Thành rằng:

 

“Em nghĩ cái gì nữa?

 

Lúc chia gia sản mặt, em và chị dâu chia gia sản hai phần.

 

Em lấy riêng một phần, điểm cho dù bây giờ mặt em, em cũng thể thẳng thừng với như .

 

Đây là thứ em xứng đáng hưởng!”

 

Anh đừng với em mấy lời quỷ quái gì về con thứ tộc trưởng gì đó, coi chừng em tát cho một phát mặt đấy!

 

Đừng là ghi trong gia phả, em chính là đích thứ t.ử.

 

Cho dù xét gia phả, mà xét theo địa vị của mỗi trong thời đại mới, bất kể là con thứ con trưởng đều quyền thừa kế như .

 

Đây là luật pháp quy định!

 

Anh thể thừa nhận!

 

Thứ hai, những nhà cửa cửa hàng đó đều chia cho các con .

 

Lương công việc hiện tại của chúng nó cao.

 

Vậy thì tính , những thứ đó thể coi là tiền trợ cấp mà cha như dành cho chúng.

 

Còn về những thứ đồ cổ gì đó, coi như là niệm tưởng mà ông bà truyền cho chúng nó.

 

Chúng nó giao cho ?

 

Đó là vấn đề bản chúng nó ?

 

Anh quyền gì mà thu hồi, ai bảo lúc đó mặt chứ?

 

Vấn đề thảo luận chẳng ý nghĩa gì nữa !

 

Dừng ở đây , cũng là ông , giữ lấy chút da mặt chứ!

 

Làm gương cho các con xem, thấy ho ?

 

Trong mắt cứ chằm chằm gia sản của các con trai?

 

Còn nữa là vấn đề phân chia công bằng mà vợ Văn Minh đưa .

 

Lúc đó chị cũng mặt ở đó, tại lúc đó chị nêu ?

 

Ồ!

 

Hóa là lúc cửa hàng đáng tiền, nên chia hai cái cho Văn Hiên.

 

Bây giờ cửa hàng giá , chị đòi thu hồi để chia .

 

Sao chị ?

 

Lúc đó chia nhà cho các , căn nhà đó của hai cho thuê sớm hơn hai cái cửa hàng của Văn Hiên nhiều đấy?

 

Được hời còn bộ tịch, bây giờ thấy công bằng , thế lúc đầu cái gì ?"

 

Từ Tĩnh chú mắng cho đỏ bừng mặt, câu nào, cứ cúi gầm mặt xuống.

 

Văn Vũ chuyện nể mặt cô , tiếp:

 

“Ban đầu em còn tưởng chị là .

 

Bây giờ xem chị và họ đúng là một nhà hai cửa mà!

 

Người cha thì đầu óc đặc biệt rõ ràng, con dâu cũng chẳng khá hơn là bao!

 

Nhà cửa cũng , cửa hàng cũng , tên cá nhân .

 

Đi điều chỉnh cần thiết!

 

Nếu chị cảm thấy thiệt thì hãy đem một phần tiền thuê nhà lúc chia cho Văn Hiên .

 

Còn căn nhà cổ họ Văn , đợi đến khi cha chị trăm tuổi qua đời thì chia cho Văn Hiên một nửa.

 

Không đúng!

 

Là em và cha chị chia đôi !

 

Sau đó phần còn của cha chị mới chia ba phần, em còn tính đến cô con gái Văn Thư và đứa con gái út của cha chị nữa đấy!

 

Vậy là ba đứa con trai các mỗi thể chia một nửa của 1/3, nhà cổ họ Văn là em quyền chia đấy, cả?"

 

Văn Thành chút sững sờ, tự dưng chia mất một nửa ?

 

Khu nhà cổ họ Văn to lớn như thoắt cái chia mất một nửa ?

 

Ông nhất thời nên lắc đầu gật đầu nữa?

 

Từ Tĩnh thì đờ , coi như cô đến chuyện phân chia ?

 

Sao miếng vịt đến miệng sắp bay mất thế ?

 

Tần Mạn vội vàng hòa giải:

 

“Cái đó... chú và thím !

 

Lần đó chia xong thì thôi !

 

Căn nhà cổ đó vốn dĩ là chia cho Văn Minh nhà chúng mà.

 

Vậy thì cần sửa đổi nữa nhé?

 

Còn về cửa hàng nọ, chia xong thì thôi!

 

Con dâu cả nhà chút rõ ràng!

 

Chuyện cứ dừng ở đây , đừng thảo luận thêm nữa!

 

Không cần thiết !

 

Chắc là còn ai hài lòng nữa chứ?

 

xin tuyên bố , ai chuyện gì thì mau ngay bây giờ !

 

Đừng lúc nào cũng lật lọng như thế!

 

Nếu hài lòng, đồng ý phân chia !

 

Đến lúc đó ai chịu thiệt thì đừng !

 

cái gì giỏi chứ tính toán là một, bao nhiêu năm ở nước ngoài bao giờ chịu thiệt cả!

 

Mọi thấy thế nào?

 

Có thể đấy!"

 

Chương 281 Không hài lòng thì chia

 

Tất cả đều im lặng, ai dám đưa ý kiến.

 

Nếu thật sự phân chia , Văn Vũ thể trực tiếp lấy một nửa.

 

Phần còn cũng là của Văn Thành, đến cuối cùng lẽ chẳng ai lợi lộc gì!

 

Văn Vũ khẽ ho một tiếng:

 

“Mọi đều xác định là thảo luận chuyện phân chia nữa chứ?

 

Chút nữa phiền tờ thỏa thuận bằng giấy trắng mực đen.

 

Lần vội vàng quá, chia xong đồ đạc cũng để văn tự gì.

 

Đừng để chuyện nhỏ thỉnh thoảng lôi , phiền chứ em thì phiền lắm!

 

Đồ của em đều cho Văn Thanh , đừng để đến lúc đó con gái chia gia sản!

 

Đồ em chia, em cho ai là quyền của em!

 

Đợi đến khi ba cái già chúng đều trăm tuổi qua đời, đám hậu bối các vì chuyện mà đ-ánh nh-au thì chút nào!

 

Văn Hiên !

 

Con hãy chuyện , đó ba bản, cha con giữ một bản, hai em mỗi đứa giữ một bản, tránh việc vì chuyện mà cãi nữa!

 

Chú cũng ở trong nước lâu dài, đến lúc đó đầu óc minh mẫn lôi cãi!

 

Náo loạn đến mặt Văn Thanh thì , chú sẽ để Văn Thanh nhà chịu ủy khuất vô ích !"

 

Văn Hiên gật đầu:

 

“Vậy con cứ bốn bản ạ?

 

Chú giữ một bản, vạn nhất chuyện gì xảy , chú ở đó còn cái để chứng!

 

Văn Thanh cũng sẽ lo lắng gì về ạ!"

 

Văn Vũ xua tay:

 

“Tùy con, thế nào thì !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-180.html.]

Chú chỉ cần kết quả thôi!"

 

Ông sang với Văn Thành:

 

“Em thấy vẫn còn rảnh rỗi quá đấy, thời gian thì thêm vài bài báo hơn ?

 

Đăng thêm vài bài, lấy thêm ít tiền nhuận b.út sướng hơn ?

 

Nếu thật sự việc gì thì đến chỗ nhạc phụ em mà chép vài cuốn cổ tịch bản hiếm, coi như là tu dưỡng tính !

 

Chuyện gì cũng nhảy giữa can thiệp là ?

 

Đồ cho con cái còn thu hồi?

 

Gì đây?

 

Anh cho nhà cửa yên ?

 

Đợi già , ai lo cho ?

 

Anh nghĩ cách cái tuổi 70 còn mấy năm nữa?

 

Cho dù còn mười mấy năm nữa , đứa nhỏ nhà lúc đó thể tự lập ?

 

Đã thể phụng dưỡng ?

 

Bây giờ mất lòng cả hai đứa con trai lớn, nghĩ cái gì ?

 

Trong đầu chút cát ở trỏng ?"

 

Văn Thành dám tranh chấp với em trai nữa.

 

Có những lời em quả thật là chính xác, bản chỉ là cân nhắc xa như thôi.

 

Cũng tại vợ cũ và con dâu cứ suốt ngày cãi vã với vợ hiện tại, ông nhất thời phản ứng kịp.

 

Tần Mạn thấy Văn Vũ nữa, liền sang Văn Minh.

 

Văn Minh lập tức :

 

“Chú về , chuyện Văn Thanh , chúng cháu vô cùng xin .

 

Mấy tháng nay trong nhà cũng lúc nào yên , thật sự tiện đến tận cửa để xin Văn Thanh.

 

Chú về , là chúng cháu đến chỗ Văn Thanh để xin một tiếng?"

 

Văn Vũ xua tay:

 

“Không cần , con gái đang ở giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ , các đừng đến phiền nó!

 

Có gì cứ thẳng , về tạm thời định .

 

Anh nhổm m-ông là chắc chắn chẳng chuyện gì lành !

 

Nói !

 

Có chuyện gì nhờ Văn Thanh giúp đỡ hả?

 

Chuyện qua nửa năm , đột nhiên xin , rõ ràng chắc chắn là việc cầu cạnh Văn Thanh.

 

Nếu , sẽ bao giờ nghĩ đến việc xin !

 

Có chuyện gì thì , cũng chẳng ngoài!"

 

Tần Mạn khẽ ho một tiếng, Văn Minh mặt mày đỏ bừng thì lắc đầu.

 

Thôi thì cứ thẳng cho xong ?

 

Bà mỉm xun xoe :

 

“Là thế , chú , đơn vị của Văn Minh thì hiệu quả kinh doanh cũng tàm tạm.

 

Thế nhưng đơn vị của vợ nó hiện tại tình hình lắm!

 

đang nghĩ là để con bé nghỉ việc đến xưởng của Văn Thanh .

 

Người nhà cả cũng cần đặc biệt chiếu cố con dâu chúng , chỉ cần cho con bé một cơ hội là !"

 

Văn Vũ chị dâu cũ mà chút cảm thán, lúc là một nhanh nhẹn sảng khoái bao, bây giờ vì con cái cũng hạ cầu cạnh khác !

 

Văn Vũ trực tiếp mở lời:

 

thế nhé!

 

Muốn nghỉ việc để đến xưởng của Văn Thanh !

 

Tuy nhiên chị cái gì nhé?

 

Có thể gì?

 

Trong lòng tự lượng sức !

 

sẽ cho chị cửa , để chị cán bộ nọ đấy!

 

Nếu chị kỹ thuật thì cứ bắt đầu từ công nhân mà , học từ đầu, chuyện ở xưởng may cũng đơn giản thôi, là chị đến xưởng may công nhân đạp máy khâu nhé?"

 

Bản Từ Tĩnh cũng ngờ tới, sớm chuyện cầu cạnh Văn Thanh như .

 

Trước đó náo loạn vui vẻ gì, bây giờ cúi đầu cầu , cô thật sự cũng tiện mở miệng.

 

Chỉ thể trông cậy chồng và chồng thôi, dù cũng là một nhà, hy vọng Văn Thanh nể mặt chồng mà rộng lượng một chút.

 

ngờ gặp Văn Thanh mà vợ chồng Văn Vũ về .

 

Bây giờ chỉ thể cầu xin chú và thím thôi, mặt bề , Từ Tĩnh dám càn quấy.

 

Đặc biệt là Văn Vũ dám chỉ thẳng mũi cha chồng mà mắng, cô lôi chuyện cũ lén !

 

Nghe thể đến xưởng may, Từ Tĩnh đương nhiên là cầu còn .

 

Làm một công nhân cũng còn hơn hiện tại nhiều, đơn vị hiện tại của cô là một doanh nghiệp nhỏ phố.

 

Ban đầu chuyên hộp giấy, bây giờ thứ sản xuất bằng máy móc càng thiện hơn , cũng cần nhiều công nhân như thế nữa, đơn vị đà phá sản.

 

Nói là cô nghỉ việc, chẳng thà là sắp thất nghiệp .

 

hiện tại đang cần một công việc, trong nhà còn hai đứa con nuôi mà!

 

Văn Vũ quản Từ Tĩnh nữa, trực tiếp bảo cô xong thủ tục nghỉ việc bên thì đến tìm .

 

Ông sẽ bảo bên bộ phận nhân sự của xưởng Văn Thanh dẫn cô sắp xếp công việc.

 

Làm gì thì việc đó!

 

Tuyệt đối cửa gì để cả.

 

Văn Vũ còn cảnh báo Từ Tĩnh:

 

“Chị tuyệt đối ở trong xưởng chị là chị dâu Văn Thanh nọ đấy.

 

Chị là bà nội của Văn Thanh cũng tác dụng gì .

 

sẽ để bất kỳ ai cung cấp lợi ích sự thuận tiện nào cho chị .

 

Văn Thanh c-ơ th-ể thuận tiện, hiện tại xưởng của nó tạm thời do tiếp quản, đừng để thấy bất kỳ lời tiếng nào, nếu sẽ trực tiếp khai trừ chị đấy!

 

Nghe rõ ?

 

mủi lòng , là nể mặt chồng chị, đây là đầu bà cầu xin !

 

Nếu chồng chị là cháu thì với cái điệu bộ của chị, sớm cho chị một cái tát !

 

là một kẻ phá gia chi t.ử!"

 

Văn Thành giơ tay lên:

 

“Có thể để nhà cái bà cũng đến xưởng may việc ?

 

Tay nghề của bà cũng khá lắm!

 

May đồ cho và các con đều chẳng vấn đề gì cả!

 

Phụ nữ ở nhà việc gì cứ gây mâu thuẫn gia đình thôi!"

 

Văn Vũ gật đầu:

 

“Vậy thì hai họ cùng luôn , điểm vẫn thể quyết định .

 

Cũng để họ khỏi rảnh rỗi quá hóa rồ, ở nhà cãi đ-ánh nh-au chơi!

 

Người một nhà lời hai nhà, chuyện gì thì cứ thẳng, đoàn kết một chút!"

 

Cả hai phụ nữ đều đỏ mặt.

 

Văn Thành cũng cảm thấy ngượng, chuyện trong nhà lo xong, còn để em trai lo liệu.

 

Nhìn Hồ Tuệ Chân bên cạnh Văn Vũ suốt từ nãy đến giờ lời nào, Văn Thành cảm thấy thật vô dụng!

 

Văn Hiên nhanh ch.óng soạn xong bản thỏa thuận, khi xem qua đều ấn dấu vân tay.

 

Văn Vũ hề khách khí yêu cầu vợ con Văn Thành và vợ con Văn Minh đều ấn dấu vân tay đồng loạt.

 

 

Loading...