Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 172

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:54:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Thanh và Vệ Thục Trân là về phía tìm một phụ nữ tới chăm sóc Vệ Thần.

 

Vệ Hồng Kỳ bày tỏ ủng hộ cũng phản đối, ông ở tuổi càng ôm chắt hơn, đối với việc con trai tìm vợ kế cũng mấy hứng thú.

 

Vệ Hạo giống như cha , chút phản cảm với loại sinh vật như kế, nhưng bây giờ trưởng thành , cũng hy vọng cha cô đơn lạnh lẽo một tri kỷ ở bên cạnh bầu bạn.”

 

Vệ Hạo lựa chọn quản hỏi, Vệ Thần thế nào cũng ?

 

Anh tận mắt thấy kế cuối cùng nhận báo ứng, tự nhiên vui mừng.

 

Thế là vui vẻ ôm Văn Thanh về nhà đại chiến 300 hiệp, vui vì bóng ma tuổi thơ của cuối cùng biến mất còn tăm .

 

Văn Thanh cũng ngờ bà chồng kế kịp diễu võ dương oai, yêu quái mặt bại trận như mặt .

 

Sau trở Kinh Thành cũng là chuyện thể nào.

 

Cho dù cũng bất kỳ quan hệ nào với nữa !

 

Hầu Tuyết Cầm vốn luôn lo lắng Văn Thanh rơi mối quan hệ chồng nàng dâu phức tạp thở phào nhẹ nhõm.

 

Không ai thể ngờ Lâm Tuyết Lê thông minh một đời hồ đồ một thời.

 

Vì một đàn ông vợ còn lăng nhăng bên ngoài mà chôn vùi nửa đời của .

 

Mặc dù theo Văn Thanh thấy, nửa đời của bà dù thế nào cũng định sẵn là thê lương cô độc !

 

Bất kể thế nào, cuộc sống hiện tại của Văn Thanh coi như định .

 

Cô tới Bộ Ngoại giao thủ tục tạm nghỉ lương thực sự, như càng thuận tiện cho cô giữa hai thành phố nhà máy.

 

Có nhiều doanh nghiệp như , Văn Thanh còn khai thác dự án bất động sản, tự nhiên thể chịu sự hạn chế của công việc cố định .

 

Không thể tự do hoạt động, công việc hiện tại đối với Văn Thanh mà chính là gân gà.

 

Làm thủ tục tạm nghỉ lương là phương pháp nhất, đơn xin từ chức cấp chịu duyệt.

 

Văn Thanh ngờ nhà họ Văn đến nhanh như , thấy những khuôn mặt quen thuộc ngày nào, giờ đây như già 20 tuổi mặt .

 

Lưu Phấn thì còn đỡ một chút, bà vốn dĩ ở nhà là một 'mụ vợ già' .

 

Bây giờ chỉ là càng lộ vẻ già nua hơn nhiều, đàn bà vốn luôn trang điểm tỉ mỉ xinh ngày nào giờ trông giống như một bà lão già lụ khụ.

 

Văn Cường vốn dĩ hăng hái ngày nào giờ mặc quần áo vá chằng vá đụp, lôi thôi lếch thếch như một lão nông, gì còn một chút hình bóng nào của ngày xưa?

 

Tổng thời gian Văn Thanh tiếp xúc với ông nhiều, nhưng ông ngày luôn chải chuốt đầu tóc bóng mượt.

 

Bây giờ thì vác cái mặt dày, tóc tai rối bù, trông như một kẻ ăn mày!

 

Văn Lương chỉ lớn hơn Văn Thanh vài tuổi, lẽ là một thanh niên tràn đầy sức sống giờ trông giống như một ông già.

 

Trông ít nhất cũng bốn mươi tuổi .

 

Chính là cái vẻ cà lơ phất phơ năm đó vẫn đổi, trông thấy !

 

Cái vẻ màng hình tượng đó còn chẳng bằng cái vẻ lưu manh ngày !

 

So với , Văn Thanh cảm thấy Văn Lương mà thấy càng lôi thôi, càng già hơn!

 

Văn Thanh chút bùi ngùi, bao nhiêu năm gặp, cố nhân tiều tụy đến mức .

 

Văn Thanh nên nảy sinh lòng thương hại, là nên vui mừng.

 

Hóa , những kẻ hành hạ nguyên chủ, bây giờ nhận báo ứng.

 

Đáng tiếc là Văn Thanh của ngày xưa thấy nữa !

 

Nhà họ Văn tổng cộng ba tới, Văn Cường, Văn Lương, và vợ cũ của Văn Cường là Lưu Phấn.

 

Ba thông minh, họ ngóng phận của Văn Thanh mà tìm tới.

 

Mà là tìm đến trường của Văn Đống, đó ép Văn Đống đưa họ tới tìm Văn Thanh.

 

Văn Đống gọi điện thoại cho Văn Thanh, bày tỏ thể bỏ học về nhà.

 

Văn Thanh bảo đừng vội, để họ theo địa chỉ tới tìm .

 

Văn Thanh căn bản đưa họ về nhà , mà đưa họ tới phòng tiếp khách bên cạnh quân khu, những binh lính s-úng ống sẵn sàng bên ngoài, ba họ chuyện đều dè dặt.

 

Văn Thanh thẳng vấn đề:

 

“Các tìm , chuyện gì?”

 

Văn Cường là phát biểu đầu tiên:

 

“Cô đưa con trai , tự nhiên an chứ!

 

Chúng đều yên tâm.

 

Muốn xem xem nó sống ?”

 

Văn Thanh lắc đầu:

 

“Đừng vòng vo với , thẳng !

 

Các gì?

 

Hay là cái gì?”

 

Văn Cường nịnh nọt :

 

“Ái chà!

 

Người một nhà hai lời.

 

danh nghĩa vẫn coi là chú của cô, bây giờ cô gả chúng đều !

 

Hơn nữa cô của Văn Đống cũng ngóng , cô ở bên đó mấy cái nhà máy liền.

 

Nghe đều là doanh nghiệp vốn đầu tư nước ngoài nữa!

 

cũng đòi hỏi nhiều , cô để giúp cô quản lý một cái nhà máy.

 

một cái giám đốc nhà máy chắc là chứ, dù ngày cũng gì là một cán bộ mà?”

 

Văn Thanh khịt mũi coi thường:

 

“Ông nghĩ nhiều , ông là cái loại chú gì của ?

 

là đứa trẻ cả nhà các ông nhận nuôi điểm sai!

 

những năm khi cha nuôi qua đời, ông đối xử với thế nào?

 

Trong lòng ông ?

 

Ông chẳng lẽ cảm thấy còn cảm ơn cả nhà các ông?

 

Các ngược đãi thế nào?

 

Suýt chút nữa bán cho một còn lớn tuổi hơn cả cha để vợ thế nào?

 

Cuối cùng ép thể lựa chọn thế Văn Lương xuống nông thôn thế nào?”

 

Văn Cường nhất thời nghẹn lời, gì nữa?

 

Văn Lương nhanh ch.óng tiếp lời:

 

bán công việc, bán cả nhà cửa của chúng .

 

Ông nội cũng thể là ch-ết trong tay cô.

 

Sự mất tích của Văn Diệu chắc chắn liên quan đến sự xúi giục của cô, nếu con bé gan lớn như !

 

xuống nông thôn cũng là vì cô, cô giúp báo danh, bắt ở nơi đó chịu khổ suốt bao nhiêu năm như !

 

Bây giờ cho cô , cô cũng là nhà chúng , dù thế nào chuyện qua cũng coi như xí xóa .

 

Bây giờ chỉ tìm một công việc trong tay cô, cha giám đốc, thể phó giám đốc.

 

Chúng nhất định sẽ giúp cô kinh doanh nhà máy của cô, để cô chịu thiệt !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-172.html.]

Văn Thanh chút bùi ngùi:

 

“Đến bây giờ các vẫn hiểu rõ cảnh của ?

 

Các cảm thấy các thể đe dọa cái gì?

 

Đây là đại viện quân khu, là nhà của ?

 

là quân quyến, các định ?

 

Có cân nhắc đến hậu quả ?

 

Thứ hai, nhà máy của là treo tên của cha ruột , nghĩa là nó là của cha ruột , chứ của .

 

Các nghĩ xem nếu cha ruột ngày các ngược đãi thế nào?

 

Bây giờ còn tới đe dọa thế nào?

 

Các cảm thấy họ buông tha cho các ?

 

Bây giờ suy nghĩ kỹ !

 

Đừng ngốc nghếch mà chạy tới đe dọa !

 

Đừng và các cái gọi là tình .

 

Cho dù , thì trong mấy năm ngược đãi đó cũng sớm tiêu ma sạch sẽ !

 

Bây giờ còn đe dọa ?”

 

Lưu Phấn nhanh ch.óng tiếp lời:

 

cô tìm việc cho .

 

Chỉ là bây giờ sức khỏe , cô đón Văn Đống .

 

Để nó học thì nó kiếm tiền nữa, tồn tại thế nào đây?

 

Huống hồ còn một đứa con gái nhỏ, bây giờ cũng chẳng lớn là bao.

 

Chồng già khụ , nuôi nổi nhiều như .

 

Nếu cô thể trợ cấp cho Văn Đống, thì nhất định thể giúp đỡ .

 

cũng đòi nhiều , cô mỗi tháng cho 200 đồng tiền sinh hoạt là .

 

thề sẽ quấy rối Văn Đống nữa, cũng bắt nó thuê kiếm tiền nuôi nữa.

 

Nếu cô đồng ý, cô cứ để Văn Đống bỏ học thuê kiếm tiền nuôi !”

 

Chương 269 Gửi tiền sinh hoạt là thể nào

 

Văn Thanh :

 

“Bà đang đùa , bà bắt Văn Đống bỏ học thuê nuôi bà, ý kiến gì cả!

 

nó cũng là con trai bà, nhưng bà thể lôi kéo nó ?

 

Nó là nên nuôi bà, nhưng bà còn hai đứa con gái kế, một đứa con trai lớn, đứa con gái Văn Diệu mất tích thể tính.

 

Nếu tính như cộng thêm Văn Đống tổng cộng bốn nuôi bà.

 

Để tính sổ cho bà nhé?

 

Bà cần 200 đồng một tháng chia cho bốn chính là mỗi 50 đồng, đúng ?

 

sẽ bảo Văn Đống mỗi tháng gửi cho bà 50 đồng, nhưng tiền đề là Văn Lương cũng thế, hai đứa con gái kế của bà cũng thế, mỗi cho bà 50 đồng.

 

Vậy thể để Văn Đống cho bà năm mươi đồng một tháng, đợi đến khi nó công việc!”

 

Lưu Phấn đờ Văn Thanh tính sổ, 200 đồng mỗi tháng đột nhiên biến thành 50 đồng ?

 

Con gái kế của bà còn lạ gì nữa, chúng bỏ tiền nuôi là chuyện thể nào.

 

Văn Lương thì càng , tới vòi vĩnh bà là kỳ tích .

 

Còn trông mong ba đứa chúng nó cho tiền sinh hoạt ?

 

Văn Thanh thong thả ba mặt:

 

“Các còn thế nào nữa?

 

Tiếp tục !

 

Để xem bản lĩnh của các ?

 

Nghe cho kỹ đây, thấy các nữa, nếu các dám quấy rối Văn Đống, thể bắt các nông trường lao cải mà lao cải.

 

Hộ khẩu của Văn Đống đều chuyển tới trường , khi nghiệp phân phối hộ khẩu sẽ chuyển tới đơn vị.

 

Hiện tại các đe dọa , đây là Kinh Thành, các mấy cái lá gan mà dám gây chuyện?

 

Bây giờ báo án, các từng ngược đãi .

 

Dựa bản lĩnh hiện tại của , tống ba các tù chắc khó !

 

Các tự nghĩ ?

 

tù ăn cơm tù cả đời?

 

Hay là thành thành thật thật rời khỏi Kinh Thành, về thành phố của mà sống?

 

Đảm bảo quấy rối và Văn Đống nữa.

 

bây giờ đây mặt Văn Đống cam kết, chỉ cần các già nổi việc nữa, Văn Đống sẽ mỗi tháng gửi tiền sinh hoạt cho các .

 

Điều kiện tiên quyết là bản tham gia công tác, hơn nữa tiền sinh hoạt chia đều cho mỗi đứa con!

 

Không thể bắt một Văn Đống bỏ , đến lúc đó sẽ gọi điện thoại cho Ủy ban cư dân chỗ các !”

 

Ba nhà họ Văn hừng hực khí thế đến Kinh Thành, cứ tưởng thể vơ vét một mẻ, kết quả ủ rũ cúi đầu Vệ Hạo sai đưa lên chuyến xe lửa trở về thành phố nhỏ bé của .

 

Họ vốn dĩ gây chuyện, nhưng thấy Vệ Hạo trong bộ quân phục chỉnh tề, ba hận thể thu nhỏ đến mức thấy .

 

Lúc ba hăng hái bao nhiêu, thì lúc về chán nản bấy nhiêu.

 

Muốn tống tiền Văn Thanh cũng xem sự chênh lệch về thực lực chứ?

 

Cuối cùng, họ thậm chí dám tiếp tục quấy rối Văn Đống nữa, im lặng trở về phương thức sống của .

 

Họ bao giờ dám đến địa bàn của Văn Thanh quậy phá nữa.

 

Kinh Thành từ đó về họ đều dám tới, Văn Thanh bây giờ nhiều tiền thật đấy, nhưng sự nghiệp thành công, còn gả như , mấy dân thường như họ thể tới phiền .

 

Tống tiền tống ngọc cô, nhà họ Văn cái dũng khí đó!

 

Văn Đống chuẩn sẵn sàng tất cả, lúc cha trai tới, thậm chí chuẩn sẵn tinh thần bỏ học.

 

Chỉ là Văn Thanh dặn nếu họ tìm tới thì tiên hãy gọi điện thoại cho cô.

 

Văn Thanh cam kết việc cứ để cô giải quyết.

 

Không ngờ Văn Thanh nhẹ nhàng để cha qua đàm phán với cô.

 

Văn Đống thậm chí cha trai rời từ khi nào?

 

Rời thế nào?

 

Cậu thấp thỏm yên lên lớp, học tập, thêm, thuần thục theo quỹ đạo hành động cũ chuẩn vững ở 'ca trực cuối cùng'.

 

Kết quả chờ đợi bất kỳ tin nào, Văn Thanh gọi điện tới, chỉ là nhẹ nhàng cho , chuyện giải quyết xong !

 

Văn Thành, Văn Lương, Lưu Phấn ba thành thành thật thật về nhà .

 

Họ hiểu rõ quan hệ của và Văn Thanh đến chỗ đoạn tuyệt.

 

Vốn dĩ dày mặt một tới tống tiền Văn Thanh một mẻ.

 

Không ngờ cô phản một quân, triệt để cắt đứt niềm mong mỏi của ba .

 

 

Loading...