Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:54:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Thanh đến nơi hai năm, Vệ Hạo cũng thuận lợi thành nhiệm vụ của .

 

Anh gọi điện thoại tới, hy vọng Văn Thanh cũng trở về Kinh Thành, hai tiếp tục cuộc sống vợ chồng hổ của .

 

Sau khi thành nhiệm vụ , Vệ Hạo một thời gian khá dài để điều chỉnh.

 

Anh cuối cùng cũng thời gian để ở bên cạnh Văn Thanh .”

 

Văn Thanh chuẩn tuần tra nhà máy cuối cùng sẽ trở về Kinh Thành.

 

Vệ Hạo hiện tại đang đường về Kinh Thành.

 

Bên giáo sư Thích dự định rời khỏi xưởng d.ư.ợ.c, ông còn tiếp tục ở thêm một hai năm nữa.

 

Đợi đến khi xưởng d.ư.ợ.c quỹ đạo giống như bên phía Kinh Thành thì mới tính tiếp!

 

Huống hồ thời tiết ở đây thật sự , giáo sư Thích cảm thấy khá thích nghi.

 

Quách Thông dồn hết tâm trí đồ nội thất giả cổ, nên càng rời .

 

Sự hiểu của ông về gỗ diện, ông cũng yêu thích, vuốt ve những khúc gỗ mà Văn Thanh thu mua về suy nghĩ xem nên thiết kế chúng thành loại đồ nội thất như thế nào?

 

Ông tự nhiên cũng bằng lòng rời khỏi thành phố .

 

Chương 265 Lại thấy Văn Đống

 

Văn Thanh qua tất cả các nhà máy, chỉ còn một nhà máy may mặc mới xây dựng cuối cùng đang tuyển dụng công nhân.

 

tới, hàng dài đang xếp hàng, chút bùi ngùi sang dặn dò cán bộ quản lý nhà máy điều động từ Kinh Thành tới:

 

đang nghĩ cách khoanh thêm một miếng đất nữa, xây trường học ở đây nhé?

 

Thôi, nghĩ , là tuyển thêm một nhóm công nhân xây dựng tới ?

 

nên thành lập một công ty bất động sản ?”

 

Cấp hiểu hỏi:

 

“Ông chủ, tại thành lập một công ty bất động sản ạ?”

 

Văn Thanh chỉ những công nhân đang xếp hàng :

 

nghĩ ngoài ký túc xá, chúng sắp xếp cả trường học chứ?

 

Từ mẫu giáo đến trung học đều cần dựng lên chứ?

 

Những công nhân việc ở đây, sẽ xa cách ở quê lâu dài.

 

Đặc biệt là trẻ con, trong nhà máy chỉ cung cấp ký túc xá đơn .

 

Nếu ngoài ở, thì cần trả thêm tiền thuê nhà.

 

nên xây vài tòa nhà, chuyên dùng để cho thuê ?

 

Như thu nhập từ tiền cho thuê nhà thể đầu tư nhà trẻ và trường học ?

 

như thể duy trì sự vận hành bình thường của trường học ?

 

lương của họ cũng cao, nếu học phí thu quá đắt đỏ, liệu họ gánh vác nổi ?

 

Như họ sẽ đón con cái đến bên cạnh để học.

 

Các thấy ?”

 

Những khác ngơ ngác, một lên tiếng :

 

“Không ngờ trí tưởng tượng của ông chủ phong phú như , hèn gì bà kiếm tiền thì ai kiếm tiền?

 

Chúng còn đang nghĩ xem tại thành lập công ty bất động sản?

 

nghĩ đến chuyện xây nhà cho thuê ?

 

Chúng còn đang nghĩ cách thu tiền thuê nhà thế nào?

 

nghĩ đến việc đem bộ tiền thuê nhà đầu tư trường học , chúng thật khó mà theo kịp suy nghĩ của bà!”

 

Văn Thanh thở dài, xua xua tay.

 

Ý tưởng của bắt nguồn từ hậu thế, vốn dĩ là phương thức thành thục .

 

Các khu công nghiệp lớn ở hậu thế đa đều cơ sở hạ tầng đầy đủ.

 

Người ở thời đại ai thể theo kịp suy nghĩ của chứ?

 

Trừ khi Tào Lộ ở đây thấy những lời .

 

Đột nhiên, mắt Văn Thanh hề chớp về phía một bé g-ầy yếu ở phía cuối hàng.

 

tới gọi một tiếng:

 

“Văn Đống!”

 

Cậu bé ngẩng đầu thấy Văn Thanh, chớp chớp mắt chút thể tin nổi mà gọi một câu:

 

“Chị ạ?”

 

Văn Thanh thiết xoa đầu Văn Đống, chút hiểu hỏi:

 

“Sao em ở đây?

 

Tầm chẳng em nên đang học đại học ?”

 

Văn Đống cảm nhận ấm đầu, nước mắt bắt đầu chảy xuống:

 

“Mẹ em cho em học đại học nữa.

 

Giấy thông báo nhập học đại học của em gửi tới, bà suýt chút nữa đốt nó .

 

Bây giờ em chắp vá tờ thông báo xé nát, nhưng em một đồng dính túi, ngay cả tiền lộ phí cũng , học đại học ?”

 

Văn Đống xong, từ trong ng-ực lấy một tờ giấy thông báo nhập học vụn.

 

Trên đó dán đầy băng dính chằng chịt.

 

Văn Thanh chữ Đại học Kinh Thành đó, chút kinh ngạc:

 

“Em thế mà thi đậu ngôi trường như ?

 

Mẹ em thế mà cho em học?”

 

Văn Đống ủy khuất như một đứa trẻ, chảy nước mắt :

 

“Mẹ cách nào, bà bệnh nên tìm việc .

 

Mọi chi tiêu trong nhà đều dựa cha dượng của em.

 

ông chỉ bấy nhiêu tình cảm với em thôi, dù ông còn ba đứa con gái ruột.

 

Ông còn cháu ngoại , các chị gả , còn cần cha dượng trợ cấp.

 

Mẹ em đón em về nhà ông , vốn dĩ là để nối dõi tông đường cho nhà ông .

 

học ?

 

Ông chẳng quan tâm!

 

Mẹ cho em học đại học, còn để em đến đây thuê.

 

Chỗ chúng em cũng nhiều thuê ở đây.

 

Đều là lương tương đối cao, em động lòng .

 

Cho nên cũng đưa em tới đây.

 

Người đang đăng ký tên ở phía là em gái của cha dượng em, chính là cô của em danh nghĩa hiện tại, chính bà đưa em tới đây.”

 

Vừa xong đàn bà cũng phát hiện điểm đúng, chạy hỏi:

 

“Cô là phương nào?”

 

Văn Thanh chỉ Văn Đống :

 

là chị của nó, tên Văn Thanh.

 

Chắc bà !”

 

Người đàn bà :

 

cô là ai , cô chính là đứa con gái đê tiện mà chị dâu nhắc tới.

 

Chính là cô khi xuống nông thôn bán sạch nhà cửa của họ, còn hỏng cả công việc của chồng cũ bà .

 

Báo danh bắt con trai lớn Văn Lương của bà xuống nông thôn, còn xúi giục con gái bà bỏ trốn khỏi đám cưới!

 

Chị dâu hễ nhắc tới đề tài hận đến nghiến răng nghiến lợi!

 

Bây giờ cô gì?

 

Văn Đống là tới thuê kiếm tiền nuôi và em gái nó đấy!

 

quản nổi chuyện nhà trai !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-170.html.]

Văn Thanh xoa đầu Văn Đống :

 

“Nó theo về Kinh Thành học, bà bảo đàn bà đưa nó .

 

Nếu bà vấn đề gì, thì bảo bà đích tới với .

 

rõ bà kiểu gì?

 

Con cái thi đậu đại học như , bà thế mà nghĩ cách hủy hoại giấy thông báo nhập học của nó?

 

Chính là như !

 

với bà Văn Thanh mang Văn Đống , sẽ chịu trách nhiệm cho nó học đại học, còn về tiền sinh hoạt của nó và đứa em gái gì đó, để hai vợ chồng họ tự nghĩ cách mà kiếm.

 

Những thứ liên quan gì đến Văn Đống!”

 

Đợi đến khi họ già , cử động nổi nữa.

 

Với tiền đề là Văn Đống , nó sẽ lo hậu sự cho họ.

 

Mỗi tháng sẽ gửi tiền sinh hoạt cho họ, nhưng chỉ giới hạn khi Văn Đống nghiệp công việc mới tính.

 

Hai họ vẫn đến mức nổi việc gì, vẫn cần con trai phụng dưỡng!

 

Nghe rõ lời ?

 

Nghe rõ thì bà thể tiếp tục việc ở xưởng , nếu hiểu, thể cuốn gói về quê .

 

Nhà máy của sẽ cho phép nhân viên nào hiểu tiếng !”

 

Người đàn bà kinh hãi Văn Thanh lời nào, liền tiếp tục xếp hàng.

 

Văn Đống Văn Thanh nắm tay kéo khỏi hàng, vẫn quên xách theo một túi hành lý nhỏ của .

 

Văn Đống chút hoang mang Văn Thanh:

 

“Chị ơi, chị định đưa em ạ?”

 

Văn Thanh dịu dàng đứa trẻ g-ầy g-ầy nhỏ nhỏ năm nào :

 

“Sắp đến mùa khai giảng , chị đưa em về Kinh Thành!

 

Em về đó thành thành thật thật mà học cho chị, vấn đề học phí cần em lo!

 

Xảy chuyện lớn như , tại em gọi điện thoại cho chị?

 

Chị chẳng vốn dĩ lén gửi thư cho em, cho em s-ố đ-iện th-oại và địa chỉ nhà chị ?

 

Gặp vấn đề, em thể nghĩ cách chạy tới Kinh Thành tìm chị, hoặc là gọi điện thoại để chị tới giải cứu em, em chà đạp thành tích như của chứ?

 

Thế mà nghĩ đến chuyện ngoài thuê kiếm tiền nuôi cái gọi là và em gái ?”

 

Văn Đống cúi đầu xuống, nước mắt chảy :

 

“Em cứ mãi phiền chị.

 

Em thậm chí để cha sự hiện diện của chị.

 

Chị đấy, cha em thả về, ông suốt ngày chỉ uống r-ượu đ-ánh bài, chẳng quan tâm đến việc chính sự gì cả.

 

Sau khi bà nội qua đời, ông tìm một đàn bà khác để chung sống.

 

Người đàn bà đó con cái, sống tạm bợ qua ngày với cha em!

 

Cha em từng nghĩ đến việc đón em về, còn thường xuyên đến trường hỏi xin tiền em!”

 

Chương 266 Đưa Văn Đống học

 

Văn Đống quẹt nước mắt tiếp:

 

“Anh Văn Lương khi ở Tây Bắc cũng kết hôn , lúc trở về cũng dắt díu vợ con.

 

Trong cái nhà đó, cả hai cha con chẳng ai là siêng năng cả.

 

Nhà cửa thể là chẳng gì.

 

Hai đàn bà ngược ruộng để nuôi hai gã đàn ông lớn và hai đứa trẻ.

 

Anh Văn Lương thỉnh thoảng còn chạy tới nhà để vòi vĩnh.

 

Mẹ luôn lén cho tiền.

 

Nếu để họ bây giờ chị cuộc sống , em sợ họ sẽ tới phiền cuộc sống của chị.

 

Em còn là trẻ con nữa, em đây họ đối xử với chị thế nào?

 

Bây giờ em sợ họ mượn mối quan hệ cũ chạy tới quấy rối chị!

 

Em chị dính vũng bùn nhà em !

 

Em sợ em cầu cứu chị sẽ hại chị!

 

Chị vốn dĩ nhà em!

 

Không cần thiết họ tống tiền !”

 

Văn Thanh xoa đầu Văn Đống :

 

“Cái thằng ngốc !

 

Chị với em thế nhé, ai thể quấy rối chị !

 

Họ dù chị ở Kinh Thành, chị cũng đảm bảo họ tìm thấy chị.

 

Cho dù để họ tìm thấy chị , chị cũng đảm bảo họ chiếm một chút hời nào!

 

Em còn nhớ Vệ Hạo ?

 

Chị và kết hôn .

 

Bây giờ chị là quân quyến, sống trong đại viện quân khu.

 

Họ tìm thấy chị qua tầng tầng lớp lớp vọng gác, nếu chị gặp họ, họ căn bản cách nào dừng chân ở bên ngoài đại viện quân khu .

 

Cho dù họ thuận theo nhà máy mà tìm thấy chị, nhưng em thử nghĩ xem nào!

 

Bây giờ chị của em cũng sở hữu nhiều doanh nghiệp, riêng công nhân, hiện tại vượt quá một vạn .

 

Vậy bây giờ em cho chị , chị còn sợ họ cái gì nữa?

 

Họ thể chị?

 

Chỉ cần chị màng đến cái gọi là tình , thì những thứ khác đều quan trọng nữa đúng ?

 

Huống hồ chị đối với họ còn thể tình ?”

 

Văn Đống quẹt nước mắt, kinh hỉ ngẩng đầu:

 

“Là thật ạ?

 

Chị sợ họ quấy rối chị?

 

Làm phiền đến cuộc sống của chị ?”

 

Văn Thanh thở dài:

 

“Đứa trẻ cái gì cũng , chỉ điểm .

 

Em suy nghĩ cho khác quá nhiều.

 

Bản thi đậu ngôi trường đại học như , dễ dàng lựa chọn từ bỏ.

 

Chỉ cần em gọi điện thoại hoặc chạy tới Kinh Thành tìm chị, chị giải quyết xong vấn đề một cách thuận lợi ?

 

Bây giờ sắp khai giảng , nếu chị phát hiện em, lúc em xưởng thuê, từ bỏ việc học đại học ?

 

Như đáng tiếc ?

 

Em uổng công mười mấy năm đèn sách khổ cực !”

 

Văn Đống ôm Văn Thanh một trận nữa, cuối cùng cũng chấp nhận sự thật cùng Văn Thanh trở về Kinh Thành học.

 

Cậu thề tiền kiếm chắc chắn sẽ giao hết cho Văn Thanh, coi như trả tiền sinh hoạt và học phí mà chị cho !”

 

Văn Thanh lắc đầu:

 

“Ai chị cho em tiền sinh hoạt chứ?

 

Tất cả tiền sinh hoạt, em đều thuê mà kiếm.

 

Tất nhiên, cơ hội thuê chị sẽ cung cấp cho em, kỳ nghỉ đông và nghỉ hè em đều thuê cho chị.

 

Bình thường lúc tiết học, chị sẽ dạy em cách thêm?

 

Bây giờ một gia đình sẽ đồng ý để một sinh viên học giỏi kèm cặp bài vở cho con cái họ.

 

Như em thể kiếm một phần tiền sinh hoạt, kỳ nghỉ đông và nghỉ hè em theo chị xưởng thuê, kiếm nốt tiền sinh hoạt còn .

 

Nếu em chăm chỉ, chị nghĩ ngay cả học phí chắc cũng cần chị cung cấp cho .

 

Bây giờ còn vấn đề gì khác ?”

 

 

Loading...