Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 161

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Võ từ nhỏ là công t.ử bột, mấy hứng thú với những thứ .

 

Đối với lời khen ngợi của nhạc phụ và Giáo sư Thích, ông trực tiếp khinh thường.

 

Người nuôi sống bản còn khó khăn thì học những thứ ích gì?”

 

Tuy nhiên những lời ông chỉ nghĩ trong lòng, còn miệng Văn Thanh kéo .

 

Văn Thanh một cuộc chuyện chân tình với cha, bên cạnh Hồ Huệ Chân và Hầu Tuyết Cầm cùng.

 

Văn Thanh hỏi cha:

 

“Con cha định kiến lớn với bác.

 

mà bác thực sự chịu nhiều khổ cực bao nhiêu năm qua.

 

Đừng những chuyện liên quan đến cha, cách khác cha cũng chịu nhiều khổ cực.

 

cha , một chuyện con vẫn với cha một chút!"

 

Chương 251 Chuyện cũ chỉ thể để nó trở thành quá khứ

 

Văn Võ ngẩng cao đầu, chút ngạo mạn :

 

“Chuyện của lớn, trẻ con ít xen !

 

Con với cha !

 

Cha chỉ là trong lòng vui, thấy là cha thấy trong lòng chút bực bội!

 

Cha con dọn , cha thể thái độ , nhưng cha chính là nén bản tính của mà!

 

Khuỷu tay con hướng ngoài!

 

Cha mới là cha con!"

 

Văn Thanh lắc đầu, tiếp tục :

 

“Điều con là cha , cha và con đều họ Văn.

 

Chúng còn hai đứa em trai cũng họ Văn.

 

Dù cha thừa nhận thì nhà họ Văn vẫn luôn là gốc rễ của chúng .

 

Cha là đứa con thứ, là nô bộc trong miệng bác cũng .

 

thể phủ nhận là dòng m-áu trong xương tủy cha vẫn là kế thừa từ ông nội.

 

Bà nội dù đối xử với cha đặc biệt nhưng vẫn nuôi dạy cha khôn lớn.

 

Điều cha thừa nhận.

 

Mặc dù trong tiềm thức họ nuôi dạy cha thành một công t.ử bột, cũng để cha chia chác gia sản với bác.

 

một điểm cha hiểu, họ che giấu chuyện gia sản, chân tướng bản đồ kho báu.

 

điểm chẳng lợi cho cha ?

 

Vì chuyện cha thành thật nên khác căn bản moi thông tin hữu ích từ chỗ cha.

 

Họ mới nới lỏng cảnh giác với cha, điều mới để cha tìm kẽ hở để chạy trốn.

 

Điều cha thừa nhận chứ?"

 

Văn Võ đến đây liền ngẩn một lúc, dường như chút trầm tư.

 

Văn Thanh tiếp:

 

“Con , khi cha Mỹ cũng chịu khổ cực nhất định.

 

Sống gian nan, còn bệnh tình của và việc con mất tích vẫn luôn khiến cha đau khổ.

 

cha ít nhất cũng thuận buồm xuôi gió hơn nhiều so với bác và ông bà nội ở trong nước chứ?

 

Ít nhất cha cũng giữ mạng sống của và sống cùng , còn thêm hai đứa em trai nữa.

 

Mặc dù bệnh tình của khiến gánh nặng tâm lý của cha nặng nề.

 

kẻ chủ mưu của chuyện là bà nội, vốn dĩ cha còn cho là trách nhiệm của .

 

Bác căn bản chuyện bà nội bỏ rơi con, bác nên gánh chịu trách nhiệm.

 

Dù bác thì lúc đó núi cao đường xa, bác cũng cách nào ngăn cản .

 

Cho nên trong chuyện cha thuộc dạng giận cá c.h.é.m thớt.

 

Con lý với cha nữa, thực đạo lý cha đều hiểu rõ.

 

cha?

 

Điều con là khách đến nhà là khách, bác sống trong ngôi nhà một ngày thì đều là khách.

 

Cha là chủ của ngôi nhà , tại thể thái độ hơn với bác chứ?

 

Có những chuyện trôi qua lâu như , cha cứ mãi buông bỏ thì chứng tỏ cha quá nhỏ nhen , con lấy phận con gái để đạo lý với cha.

 

Con hy vọng cha thể hiểu , một chuyện nếu trong lòng cha để nó trôi qua thì nó sẽ mãi mãi trôi qua !

 

Nó sẽ trở thành tâm ma của cha, khiến cha hễ chạm nó là sẽ trở thành kiểm soát bản ."

 

Văn Võ thở dài một tiếng, Văn Thanh dậy xa.

 

Đột nhiên tầm của ông chút nhòe , nước mắt ngừng rơi xuống.

 

Hồ Huệ Chân thấy xót xa, ôm Văn Võ lòng, bà nỗi uất ức và chua xót bao nhiêu năm qua của chồng chứ?

 

con gái cũng đúng, những chuyện qua thì cứ để nó qua .

 

Nếu về mặt tâm lý vẫn mãi tính toán những chuyện cũ năm xưa thì những ký ức đó mãi mãi thể trở thành mây khói thoảng qua .

 

Hầu Tuyết Cầm dậy vỗ vai Văn Võ đang :

 

“Con , những đạo lý lớn lao gì cả.

 

Con gái các con rõ ràng .

 

Bao nhiêu năm , trong lòng con buồn.

 

Chỉ là những thứ con lớn tuổi ngược mới buông bỏ .

 

Mẹ và cha con đều già , những thứ hai chúng đều nghĩ thoáng.

 

Đời ngắn ngủi như , tại sống vui vẻ chứ?

 

Giống như bây giờ, chúng nỡ bỏ gia sản phấn đấu bao nhiêu năm ở Mỹ.

 

chúng vẫn bằng lòng về sống cuộc sống thanh bần ở trong nước, chỉ vì đây là quê hương của chúng .

 

Bảo chúng buông bỏ cũng chính là nỗi chấp niệm thôi.

 

nếu những chấp niệm quá khiến bản buồn phiền thì tại buông bỏ?"

 

Văn Võ cảm thấy nước mắt chảy càng dữ dội hơn, Hầu Tuyết Cầm xong cũng trực tiếp rời .

 

Để hai vợ chồng riêng tư trong phòng.

 

Cảm xúc bao nhiêu năm qua của Văn Võ che giấu nhưng ông cũng cần phát tiết ngoài.

 

Vệ Hạo bận rộn mấy ngày mới thời gian đến nhà cũ họ Hồ để khẳng định sự hiện diện của .

 

Kể từ khi Quách Thông ở hẳn tại hậu viện nhà họ Hồ, Văn Thanh đặc biệt sắp xếp phòng cho ông ở tiến thứ hai.

 

Vệ Hồng Kỳ cũng thường xuyên qua góp vui, còn mang theo hai đứa cháu nội ngoại của Vệ Thục Trân.

 

Vợ chồng Hồ Bỉnh Văn vui vẻ vì sự nhộn nhịp trong nhà .

 

Sau khi Văn Thanh hết hạn nghỉ phép , phía hiệu trưởng trường y đến tận nơi cầu cứu.

 

Giáo sư tiếng Đức bên đó tổng cộng chỉ một .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-161.html.]

Đợt tuyển sinh sinh viên chỉ một chút nền tảng tiếng Anh.

 

Cũng chỉ một lớp, mười mấy sinh viên, căn bản giúp gì nhiều.

 

Lần đến cửa, thứ nhất hy vọng Văn Thanh thể đóng vai giáo viên tiếng Đức một chút, giúp vị giáo sư chi-a s-ẻ bớt áp lực bài vở.

 

Tiện thể hỏi Văn Thanh thể dịch những tài liệu sách vở đó ?

 

Như sẽ càng đẩy nhanh việc cung cấp những dữ liệu và sách y học đó cho sinh viên trường y sử dụng.

 

Lúc trường y hề tách khỏi trường đại học, vẫn luôn chỉ là một khoa riêng biệt, chính xác hơn là khoa y, chỉ vì họ chia thành nhiều lớp hơn nên cử một vị hiệu phó nhỏ quản lý khoa y.

 

Vị gọi là giáo sư tiếng Đức đó điều từ khoa ngoại ngữ sang, Văn Thanh cũng cần đến khoa ngoại ngữ lên lớp, đồng thời giúp giáo sư tiếng Đức dịch những sách y học và tài liệu đó.

 

Vệ Hạo đặc biệt chọn một ngày cuối tuần đến nhà họ Hồ, những khác đến đều chào hỏi.

 

Chỉ Văn Thanh là xuất hiện.

 

Hầu Tuyết Cầm bảo rằng Văn Thanh đang ở trong phòng sách của dịch tài liệu.

 

Không tiện cắt ngang cô nên cũng thông báo cho Văn Thanh ngoài.

 

Vệ Hạo dẫn theo Trần Cường và mấy thuộc hạ khác cùng.

 

Những món đồ dùng để trao đổi đó còn tác dụng gì nữa, trực tiếp trả .

 

Quách Thông chỉ huy những đó vận chuyển đồ về kho hậu viện, Hồ Bỉnh Văn bảo Vệ Hạo và họ cùng ở ăn cơm trưa.

 

Trần Cường cái đồ tham ăn ngần ngại gật đầu đồng ý ngay.

 

Vệ Hồng Kỳ và Quách Thông dẫn đám hậu viện, giúp Quách Thông dọn dẹp nhà kho, giúp ông một việc nặng nhọc.

 

Vệ Hạo trực tiếp đến phòng sách của Văn Thanh, lúc gõ cửa thấy tiếng đáp trong trẻo của Văn Thanh.

 

Đẩy cửa bước liền thấy Văn Thanh đang bên bàn sách, đất chất đống một đống lớn tài liệu văn kiện.

 

Trên bàn trong phòng sách đặt nhiều giấy trắng, Văn Thanh ngẩng đầu Vệ Hạo một cái một câu:

 

“Ngồi !

 

Mời !

 

Đợi em một chút nhé!

 

Em dịch nốt đoạn !"

 

Nói xong Văn Thanh liền tiếp tục cầm b.út thoăn thoắt.

 

Vệ Hạo tò mò:

 

“Gần đây em bận rộn như ?

 

Công việc đều mang về nhà ?

 

Ban ngày thì gì chứ?

 

Anh cứ tưởng đủ bận rộn , còn áy náy bận đến mức thời gian gọi điện cho em chứ?

 

Không ngờ em còn bận hơn cả ?

 

Anh đến mà em cũng thời gian để ý đến ?"

 

Chương 252 Khi nào chúng kết hôn?

 

Văn Thanh thở dài một tiếng:

 

“Haiz!

 

Đều tại bản em ngốc thôi!

 

Họ tìm em đòi tài liệu và sách vở, em liền ngốc nghếch thực sự thư cho Hans.

 

Cái gã đó cũng là một quá thật thà, mà vận chuyển hẳn một thùng sang cho em.

 

Vốn dĩ em tưởng từ đây chuyện sẽ còn liên quan gì đến em nữa chứ?

 

Ai ngờ Tào Lộ cái đồ thần kinh đó cứ chạy đến chỗ em loạn một trận.

 

Em để răn đe cô nên chuyện cho vị hiệu phó bên khoa y đó .

 

Kết quả ông báo cáo lên xin cho em đến khoa ngoại ngữ bên đó đảm nhiệm giáo viên tiếng Đức, kiêm chức dịch những tài liệu và sách vở .

 

Anh xem em ăn no rỗi việc ?"

 

Vệ Hạo xoa xoa cái đầu trông vẻ đang bực bội của Văn Thanh.

 

Dịu dàng an ủi cô:

 

“Bây giờ cũng là như đấy, trăm công nghìn việc, trong trường đại học vắt óc hận thể mời hết những hữu dụng đến giáo viên.

 

Em sắp nghỉ hưu chứ.

 

Bên đó gọi điện hy vọng cô khi nghỉ hưu sẽ đến trường họ đảm nhiệm trưởng khoa âm nhạc.

 

Không cần cô dạy thanh nhạc, chỉ cần cô quản lý tình hình giảng dạy của khoa âm nhạc một chút thôi.

 

Vì giáo viên nhiều mà sinh viên đông, hiện tại họ đang cần nhân tài quản lý.

 

Không nhắm đầu cô , bảo cô đảm nhiệm công tác quản lý bấy lâu nay nên kinh nghiệm nhất định.

 

Hôm qua còn đang trêu cô đấy, cần đến chỗ chú để dưỡng lão nữa .

 

công việc mới , cô tích cực dấn công việc mới thôi!"

 

Văn Thanh cũng chọc , lắc lắc đầu :

 

“Vậy là dứt khoát bảo em cũng nhé?

 

Em nghĩ giáo sư khoa tiếng Anh cũng đấy!"

 

Vệ Hạo :

 

“Còn lớp thiết kế thời trang thể để dì đảm nhiệm giáo viên.

 

Lần dì về mang cho mấy bộ quần áo, bảo là lấy nguồn cảm hứng để sáng tác đấy."

 

Văn Thanh những dòng chữ trong tay, thở dài một tiếng:

 

“Em cũng phục sát đất !

 

Sao máy in trong nước phức tạp thế nhỉ?

 

Mấy ngày vốn dĩ em định dứt khoát lấy luôn một chiếc máy đ-ánh chữ chẳng sẽ đỡ tốn sức hơn ?

 

Kết quả họ cho em xem thứ đó, ơi, phức tạp quá mất!

 

Cái máy đ-ánh chữ thủ công sản xuất hiện nay thể chia ba phần:

 

trục lăn, khay chữ chì, đầu máy.

 

Trục lăn phía máy đ-ánh chữ dùng để cuộn giấy sáp.

 

Khay chữ chì là một chiếc khay kim loại hình chữ nhật, cao hai cm, đặt bằng phẳng khung máy đ-ánh chữ, bên trong gồm từng ô vuông nhỏ, phía ô đóng kín mà ở hai bên mỗi ô đều thanh kim loại nhỏ, đóng vai trò đỡ chữ chì.

 

Phần nối phía trục lăn là đầu máy.

 

Loại máy đ-ánh chữ kiểu cũ tốc độ đ-ánh máy quá chậm, dựa trí nhớ của đ-ánh máy về vị trí các chữ Hán trong khay chữ chì để quyết định.

 

Một chiếc máy đ-ánh chữ chỉ một loại phông chữ và kích cỡ chữ, thể đổi, đổi thì đổi máy.

 

Khoảng cách chữ và cách dòng của tài liệu là do con thiết lập thủ công khi đ-ánh máy, điều chỉnh cực kỳ rắc rối.

 

Lúc đ-ánh máy một chút cũng phép sai, nếu thì từ đầu, quá trình rườm rà phức tạp.

 

Em mà đầu óc choáng váng, còn nhanh bằng cây b.út trong tay em!

 

Chủ yếu là thứ in là mực dầu, xí mà mùi còn nồng nữa!

 

Có chút dữ liệu mà đến nhà in thì bõ!"

 

 

Loading...