Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 159
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Hiên đột nhiên xen :
“Ông bao giờ nghĩ lẽ ông bà nội và cha thực sự đều bí mật gì về bản đồ kho báu ?
Trong thời đại sóng gió đó, bí mật truyền thì ?"
Đại ca đột nhiên nổi trận lôi đình:
“Làm thể?
Các bí mật?
Vậy bao nhiêu năm tâm huyết của chúng tao chẳng là đổ sông đổ biển ?
Các thể bí mật của bản đồ kho báu?
Đó là bảo vật truyền đời của gia tộc các , nhất định sẽ truyền từ đời sang đời khác?
Mày lẽ , nhưng cha mày chắc chắn !
Vì nhà họ Văn coi trọng nhất chính là đứa con trưởng cháu đích tôn như ông !
Văn Thành!
Tao khuyên ông nhất là nên thành thật hợp tác với chúng tao!
Ông dù bản lĩnh đến vòng vèo mãi thì chẳng vẫn rơi tay tao ?"
Văn Hiên vẫn nhúc nhích, đương nhiên bên cạnh đại ca lẻn mấy .
Họ là lên xe chuyển đồ.
Đáng tiếc Vệ Hạo sớm phái mai phục xe, những chuyển đồ đó nhanh ch.óng còn tiếng động nữa.
Đại ca lúc đột nhiên nhận sự việc ?
Đã rõ chỉ cần chuyển đồ lên xe là họ sẽ ám hiệu!
Đến bây giờ vẫn thấy ám hiệu, là vì đồ nhiều quá?
Đại ca liếc mắt hiệu cho bên cạnh, lập tức lẻn ba bốn nữa.
Lần qua một lúc lâu, họ thấy ám hiệu.
Có phát tiếng dế mèn kêu ngắn ngủi.
Chương 248 Bom và thu-ốc độc
Đại ca phất tay một cái, bảo trói Văn Thành và Văn Hiên , lấy chiếc túi đeo chéo đựng tiền.
Sau đó đích mở cánh cửa căn phòng đang nhốt Văn Thanh, mang Văn Thanh và đứa trẻ , kết quả trong phòng một bóng cũng .
Đại ca quanh bốn phía, thấy chiếc tủ tài liệu mắt, ngần ngại bước những bước dài về phía tủ tài liệu.
Đột nhiên thấy một tiếng động trầm đục, theo bản năng xoay chạy ngoài, còn kịp phản ứng thì trán gí một họng s-úng cứng ngắc.
Đại ca chút ngạc nhiên:
“Xung quanh tao đều bố trí , ngoài chiếc xe căn bản ai khác đây?
Các đây bằng cách nào?
Lúc chiếc xe , chúng tao đều khám xét qua ?"
Trần Cường cầm s-úng gí đầu đại ca, chút kiên nhẫn :
“Chúng bằng cách nào quan trọng, bây giờ cho phụ nữ và đứa trẻ các bắt về đang ở ?"
Đại ca lắc đầu:
“Các sẽ tìm thấy họ , chúng tao căn bản mang họ đến đây!
Các nhất là thả chúng tao nếu thì hậu quả tự chịu, chỉ cần quá một tiếng đồng hồ chúng tao mang theo những món đồ đó hội quân với những khác của chúng tao thì kết quả các tự mà gánh lấy.
Các bây giờ nhất là thả tao !
Nếu phụ nữ và đứa trẻ đó sẽ g-iết ch-ết!"
Trần Cường giơ báng s-úng lên, trực tiếp bổ đầu một cái.
Ngay lập tức kẻ hống hách ngang tàng đó đầu đầy m-áu ngã xuống đất, trông vô cùng t.h.ả.m hại.
Một kẻ nhát gan khác bên cạnh đại ca chỉ căn phòng mà đại ca :
“Ở bên trong!
Ở bên trong!
Ông đừng đ-ánh !"
Đại ca ôm đầu gào thét:
“Đồ nhát gan !
Thằng ngốc!"
Văn Thanh thấy tiếng gào thét của đại ca bên ngoài, trực tiếp chạy khỏi gian.
Ôm đứa trẻ trốn trong tủ tài liệu, bất động.
Trần Cường cẩn thận tiến gần tủ tài liệu:
“Văn Thanh?
Có cô ở bên trong ?
là Trần Cường!"
Văn Thanh gật đầu, gọi lớn:
“ ở trong tủ, chân tê , !
Anh đừng qua đây!
Mau gọi đến!
Trên cháu trai buộc một quả b.o.m!"
Văn Thanh lúc trong lòng đang gào thét, lúc đầu cô quá căng thẳng nên phát hiện sự hiện diện của quả b.o.m.
Vừa mới phát hiện còn thế nào thì Trần Cường gọi bên ngoài.
Để lộ gian, Văn Thanh chỉ thể chọn cùng đứa cháu trai đợi cứu viện.
Trần Cường mở tủ tài liệu , thấy Văn Thanh và đứa nhỏ cuộn tròn thành một cục, chút cẩn thận hỏi:
“Bom ở ?"
Văn Thanh chỉ ng-ực đứa cháu trai:
“Ở đó!
Mau gọi đến, tiếng đồng hồ chạy, chắc là b.o.m hẹn giờ!"
Trần Cường cẩn thận bế đứa trẻ trong tay.
Một sải bước , cúi bế Văn Thanh từ trong chiếc tủ bên cạnh lòng.
Trần Cường hỏi Vệ Hạo:
“Trên đứa trẻ là b.o.m hẹn giờ, tìm một nơi trống trải xem thử, bảo những khác rút lui hết , ở đây ánh sáng, kỹ xem!"
Văn Thanh tựa lòng Vệ Hạo sốt ruột :
“Các mau tháo dây thừng ở chân , chân tê hết !
xem qua , còn 32 phút nữa!
Tên đại ca đó chắc chắn là đấy, thời gian đủ để chúng rút lui.
Hắn cách giải quyết, còn dùng đứa trẻ đe dọa bác , chắc chắn nỡ để nó xảy chuyện!"
Vệ Hạo cắt đứt dây thừng chân Văn Thanh, lệnh cho những khác rút lui!
Văn Thành cháu trai b.o.m liền trực tiếp ngất .
Văn Hiên bế cha lên, liếc cháu trai một cái, nghiến răng theo những khác nhanh ch.óng rút lui!
Vệ Hạo lệnh cho những khác rời khỏi đây hết, ngoại trừ tên đại ca, những tên tội phạm khác đều giải về giam giữ !
Quay phân xưởng, Vệ Hạo lệnh cho Trần Cường:
“Anh cũng mau , b.o.m để tháo!"
Trần Cường đồng ý, Vệ Hạo nghiêm giọng :
“Đây là mệnh lệnh!"
Trần Cường nén nước mắt, kéo Văn Thanh chuẩn đưa cô cùng.
Văn Thanh hất tay , cạnh Vệ Hạo.
Vệ Hạo gọi:
“Em mau ngoài !
Anh tháo xong b.o.m sẽ tìm em!"
Văn Thanh lắc đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-159.html.]
“Hai cùng tháo, nếu chạy thoát thì em cùng đồng sinh cộng t.ử!"
Vệ Hạo dùng ánh mắt hiệu cho Trần Cường đ-ánh ngất Văn Thanh mang , Văn Thanh đột nhiên lấy từ trong túi một con d.a.o nhỏ gí cổ :
“Đừng hòng đ-ánh ngất em!
Em là , đừng lãng phí thời gian nữa!"
Vệ Hạo bảo Trần Cường tự rời , Trần Cường rưng rưng Vệ Hạo và Văn Thanh, dậm chân một cái trực tiếp chạy ngoài!
Đại ca đang ch-ết lặng tất cả những chuyện , ôm cái đầu đầy m-áu :
“Hóa thực sự đàn ông si tình thế ?
Cô thực sự cùng đồng sinh cộng t.ử?
Đừng báo , cái thứ là do quân sư thiết kế, thời gian đến là nổ!
Hay là thả , để mang đứa trẻ , khi an sẽ thả nó ?"
Văn Thanh đột nhiên lấy từ trong túi một viên thu-ốc ném nhanh miệng đại ca.
Viên thu-ốc tan ngay khi miệng, sặc sụa hỏi:
“Cô gì thế?
Cô cho ăn cái gì ?"
Văn Thanh thong dong :
“Cái đó là thu-ốc độc mới chế , dù thì ông một là tháo quả b.o.m chúng cùng ngoài!
Hai là ông độc phát vong, hai chúng tháo b.o.m, đứa trẻ và ông cùng ch-ết!
Đừng bảo ông, thu-ốc đau lắm đấy, tiên là thất khiếu chảy m-áu, đó đau như mười vạn con kiến c.ắ.n, còn nửa tiếng nữa là đủ , cùng nổ với b.o.m luôn!
Ông đau đớn nửa tiếng nữa là !"
Đại ca ôm đầu, cảm thấy bụng đau.
Vệ Hạo vội vàng nghiên cứu quả b.o.m, đại ca bắt đầu vã mồ hôi lạnh.
Văn Thanh nắm chắc phần thắng, cũng thèm đại ca lấy một cái.
Vệ Hạo thuận lợi tìm thấy ba dây điều khiển, dùng d.a.o cắt đứt một trong đó là .
Đại ca bắt đầu cảm thấy bụng càng ngày càng đau dữ dội, như kiến c.ắ.n.
Hắn Văn Thanh, Vệ Hạo .
Ba đều gì, đại ca nhịn nữa:
“Cô đưa thu-ốc giải cho !
bảo ông cắt dây nào!"
Văn Thanh Vệ Hạo:
“Hay là cắt dây màu vàng ?
Em lãng phí thu-ốc giải!
Thu-ốc độc là em vất vả lắm mới nghiên cứu , đang tìm thấy thí nghiệm đây?"
Đại ca sợ hãi vội vàng ngăn cản:
“Đừng!
Đừng!
, cô đừng bừa!"
Vệ Hạo đột nhiên lên tiếng:
“ nắm chắc là dây màu đen, là thử xem ?
Đời ghét nhất là đe dọa!"
Đại ca ôm đầu cuộn tròn thể, gào lớn:
“Đừng mà!
Đừng mà!
đe dọa ông!
!"
Vệ Hạo ngần ngại cắt đứt dây màu xanh cuối cùng, đại ca giật một cái, đau đớn lăn lộn đất!
Quả b.o.m dừng đếm ngược ngay khi dây màu xanh cắt đứt, Vệ Hạo tháo rời quả b.o.m.
Anh cởi áo gói nó , đại ca đang đau đớn lăn lộn hỏi:
“Có thu-ốc giải ?
Hay là thôi ?
Làm thu-ốc giải tốn sức lắm, hiệu quả của loại thu-ốc độc đó em xem thử chứ?
Hiệu quả thu-ốc thế nào?
Phải đau mấy ngày?
Hay là đừng giải nữa?
Anh đều giới hạn của một con ở ?
Đau đến ngày thứ mấy mới ch-ết?"
Chương 249 Không thu-ốc giải nào cả
Văn Thanh bế đứa trẻ đất lòng, lắc đầu:
“Ch-ết trông lắm, con thỏ thí nghiệm đó c.ắ.n nát cả da lông !
Em chỉ xác định liều lượng cho con thôi, viên thu-ốc là ước tính theo cân nặng của bình thường, nửa tiếng tắt thở thì đau đớn thêm một thời gian nữa!
Em sẽ khiến đau bao lâu?
Con thỏ nhỏ nửa tiếng, còn con ?
Em quên mất đây là ?
Thế thì bao lâu mới ch-ết ?"
Đại ca quỳ đất, đau đớn ôm bụng:
“Cứu mạng!
hết!
Cô đưa thu-ốc giải cho !"
Văn Thanh và Vệ Hạo trao đổi ánh mắt, Văn Thanh bế đứa trẻ ngoài tìm .
Vệ Hạo bắt đầu thẩm vấn đại ca, sợ gì!
Văn Hiên dìu Văn Thành sốt ruột chờ đợi bên ngoài, thấy Văn Thanh bế đứa trẻ bình an ngoài.
Hai khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Văn Hiên tiến lên đón lấy đứa trẻ, chạy về phía chiếc xe cứu thương cùng.
Trần Cường tìm thấy cách an liền luôn lo lắng bất an chờ đợi, thấy Văn Thanh ngoài, chạy như bay tới.
Văn Thanh bóng lưng lo lắng của , đột nhiên thấy cảm động cho Vệ Hạo.
Dù khó khăn thế nào, Vệ Hạo cũng những đồng đội kề vai sát cánh.
Dù đường đời phía còn dài nhưng tình nghĩa em rời bỏ lúc thật đáng trân trọng!
Tất cả đều bình an trở về nhà, đứa trẻ đưa bệnh viện quân y viện vài ngày mới về nhà.
Cậu bé hoảng sợ nhất định, cũng một vết trầy xước nhẹ.
Qua kiểm tra chi tiết, xác định vấn đề gì khác, bé cũng trở nên thiết với Văn Thành cũng đang viện.
Tên đại ca đó qua thẩm vấn khai tung tích của vị quân sư cùng bỏ trốn với .
Hắn cũng từng thấy mặt quân sư.
Họ liên lạc ban đầu qua điện thoại, đó chứng minh s-ố đ-iện th-oại đó vốn thuộc về một văn phòng hồng vệ binh.
Chỉ là hủy bỏ từ ba năm .
Bây giờ điều tra những thể tiếp cận điện thoại chút khó khăn.
Hồng vệ binh giải tán khi cuộc vận động kết thúc .
S-ố đ-iện th-oại đó đổi một , là một lãnh đạo đó may mắn!
Lý do việc truy tìm những đó gặp khó khăn là vì những hoặc là giải tán thành dân thường, hoặc là phạm nghiêm trọng kết án.
Đại bộ phận đều ở kinh thành nữa !
Tên đại ca đó ban đầu là một kẻ liều mạng tiền mua chuộc, thuộc loại nhận tiền việc.