Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc đó hạ quyết tâm, thế là một rời !

 

Không ngờ chứ gì?

 

Những năm qua sống đúng là hơn , khi giám sát hành hạ, bắt nơi cất giấu kho báu trong nhà.

 

Thì ở bên ngoài dựa đôi bàn tay trắng của mà khởi nghiệp thành công.

 

Gia sản bây giờ còn phong phú hơn cả nhà chúng ngày xưa!

 

Thế thì ?

 

Cũng thể dựa những thứ cái khổ chịu là đổ cho chứ?"

 

Văn Thành xong những lời , tức đến mức môi run rẩy.

 

Văn Thanh định tiến lên kéo Văn Vũ , cô cảm thấy Văn Thành sắp Văn Vũ chọc cho đột quỵ đến nơi !

 

Vệ Hạo thấy tình hình , cũng lên giúp đỡ, hai kéo Văn Vũ khỏi phòng bệnh.

 

Văn Hiên nhanh ch.óng chạy ngoài gọi bác sĩ!

 

Văn Thành giường thở hổn hển, cảm giác tức giận hề nhẹ!

 

Chương 237 Có kiếp kiếp

 

Văn Thanh đến ngoài phòng bệnh mới bố :

 

“Bố kích động một bệnh gì?

 

Lỡ như chọc bác tức đến mức xảy chuyện gì thì ?

 

Con vất vả lắm mới trị liệu vết thương của bác thỏa .

 

Vệ Hạo đang chuẩn đưa bác về Kinh thành đấy!

 

Bố đột ngột xuất hiện thế , lỡ bác đổ bệnh, chúng đây?"

 

Văn Vũ chút do dự :

 

“Chúng ngay bây giờ, việc chúng rời can hệ gì đến ?

 

Anh tức đến đổ bệnh thì để Văn Hiên ở đây chăm sóc dưỡng bệnh!

 

Con chẳng lẽ thực sự định ở chăm sóc ?

 

Bố coi trai, con cũng cần coi là bác cả, cứ coi như lạ mà !"

 

Văn Thanh khẽ Vệ Hạo một cái, chút do dự :

 

“Bố, con trong lòng bố cũng dễ chịu, nhưng một chuyện qua !

 

Bác cả của con cũng chịu khổ bao nhiêu năm nay, bố thấy dáng vẻ của bác bây giờ ?

 

Ít nhất là già hơn mười mấy tuổi so với con gặp bác !

 

Bố dáng vẻ của bố bây giờ xem, nghĩ đến con, nghĩ đến hai đứa em trai và con, cuộc sống của bố hơn bác nhiều ?

 

Anh em với kiếp kiếp , liệu thể tính toán chuyện quá khứ nữa ?"

 

Lúc Văn Vũ mới im lặng, hỏi Vệ Hạo:

 

“Chúng ?

 

Bác một lát!

 

Tàu hỏa ở đây vẫn còn chậm quá!

 

Bác vô cùng thích ứng nổi!

 

May mà là giường , nếu bác mệt ch-ết mất!"

 

Vệ Hạo chỉ lều bạt bên cạnh bệnh viện :

 

“Ở đây vốn dĩ là bệnh viện dã chiến tạm thời, trưng dụng nhà của dân địa phương.

 

Lều bạt bên cạnh cháu là nơi Văn Thanh ở, lều của Văn Hiên ở ngay sát bên.

 

Bác hoặc là ở cùng cháu, hoặc là ở cùng Văn Hiên!

 

Giường cũng thoải mái lắm, là giường xếp hành quân!"

 

Văn Vũ bất lực thở dài một tiếng:

 

“Bác lều Văn Hiên ở !

 

Chuyện thật là gì , bác đều tưởng còn nữa !

 

Kết quả xuất hiện, uổng phí bao nhiêu nước mắt của bác lúc đó!

 

Tội cho bác còn với hai đứa cháu trai là lập mộ gió cho nữa chứ!"

 

Văn Thanh :

 

!

 

Lúc bác mất tích, bố còn nảy sinh cảm thán mà nhớ nhung bác !

 

Bây giờ bác bình an xuất hiện, bố ghét bỏ bác , cãi với bác .

 

Con chẳng bố là tâm lý kiểu gì nữa?"

 

Vệ Hạo :

 

“Cháu bác đang tâm lý gì?

 

Bao nhiêu năm uất ức như luôn tìm chỗ mà phát tiết , nếu thì trong lòng bác sẽ uất nghẹn lắm!"

 

Văn Vũ mệt mỏi giường của Văn Hiên, thở dài :

 

“Vẫn là cháu hiểu bác!

 

, bác luôn một luồng oán khí nghẹn ở l.ồ.ng ng-ực!

 

Cháu xem ông bà nội đều qua đời , chuyện năm đó bác thực sự là tìm chỗ nào để trút giận cả.

 

Nhìn thấy trai bác đột nhiên bộc phát, bác luôn thấy trong lòng cân bằng.

 

Nếu như, bác là nếu như, năm đó họ đối xử với chúng bác một chút, lẽ lúc bác bỏ trốn sẽ nảy sinh do dự.

 

họ đối xử với bác như , bác ngược buông bỏ nhanh!

 

Đi nước ngoài bao nhiêu năm nay, bác luôn nghĩ, nếu năm đó bác đề đạt, bố vợ bác chắc cũng sẽ thỏa mãn nguyện vọng của bác thôi.

 

Thậm chí cho dù đưa bố và trai , bác cũng nhất định sẽ đưa bác .

 

Vậy thì lẽ bà vẫn còn sống chứ?"

 

“Được , những chuyện cũng chẳng ích gì!

 

Bác lệch múi giờ, để bác nghỉ ngơi một chút!

 

Hai đứa lén lút lưng bác chuyện đấy!

 

Vệ Hạo, kết hôn mới , bây giờ động tay động chân với con gái bác!"

 

Vệ Hạo :

 

“Bác , cháu sắp xếp bữa trưa , chúng ăn cơm xong bác hãy nghỉ ngơi ?"

 

Văn Vũ phẩy tay:

 

“Bây giờ chẳng chút khẩu vị nào cả, bác cảm thấy cục tức của bác vẫn tan hết nhỉ?"

 

Văn Thanh sợ đến mức vội xua tay:

 

“Bố!

 

Bố yêu của con ơi!

 

Bố đừng kích động bác cả nữa, thực sự bác tức ch-ết, bố sẽ rắc rối to đấy!

 

Con cho bố , bác ở đây lập gia đình , còn hai đứa con vị thành niên !

 

Bố bác tức ch-ết , bố thêm hai đứa cháu trai cháu gái cần chăm sóc nữa đấy!"

 

Văn Vũ thấy lời , đột ngột ngẩng đầu:

 

“Con gì cơ?

 

Anh ở đây còn kết hôn nữa ?

 

Còn hai đứa con, bao nhiêu tuổi ?"

 

Sau đó Văn Thanh :

 

“Vợ bác còn kém con gái bác hai tuổi cơ!

 

Bố đứa trẻ bao nhiêu tuổi chứ?

 

bác trốn tổng cộng mới bốn năm năm thôi mà!"

 

Văn Vũ thở dài:

 

“Con , năm đó bác cả con còn một tiểu và hai thông phòng nha đầu.

 

Sau giải phóng, thực hiện chế độ một vợ một chồng.

 

Anh mới cho tiểu và nha đầu hết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-152.html.]

 

Văn Thư thực là con gái của tiểu đó, bố đều tưởng ở ngoài chịu khổ chịu nạn bao nhiêu năm, sớm còn hứng thú với phương diện .

 

Không ngờ còn cho bố thêm một bà chị dâu nhỏ và hai đứa cháu trai cháu gái nữa?

 

Bố phục , ngay cả trong lúc trốn chạy mà bản chất phong lưu vẫn đổi nha!"

 

Văn Thanh :

 

“Được , chuyện dừng ở đây , bố thấy bác cũng cần tranh chấp nữa.

 

Giống như bố đấy, coi bác , thì cứ coi bác là một trong tộc cùng họ cũng mà!

 

Đừng kích động bác nữa, đợi bác kh-ỏi h-ẳn, hai đ-ánh nh-au một trận con cũng quản nữa!

 

Chỉ cần bố thể chịu hậu quả!

 

Đừng quên Văn Hiên cũng thành gia lập nghiệp, bác dâu cả đây của con cũng chẳng hạng !

 

Người bây giờ còn là tính tình thế nào?

 

Vạn nhất dễ chọc, bố chuẩn sẵn sàng để nuôi con cho bác cả ?"

 

Văn Vũ thất thần phẩy tay:

 

“Được !

 

Bố nghỉ một lát, ăn cơm!

 

Thật là phiền muộn quá !"

 

Văn Thanh và Vệ Hạo Văn Vũ giường, nhắm mắt .

 

Hai một cái, nắm tay khỏi lều.

 

Vệ Hạo đưa Văn Thanh lều của , cảnh vệ của sớm chuẩn sẵn cơm canh đặt bàn.

 

Thời tiết ở đây nóng, cơm canh cũng chỉ để hai tiếng đồng hồ.

 

Sẽ nguội, nhưng sẽ hỏng.

 

Văn Thanh và Vệ Hạo đơn giản ăn một bữa trưa.

 

Sau đó nắm lấy tay Văn Thanh :

 

“Bố em đến , vốn dĩ lúc mật với em cái tên Văn Hiên và Văn Thành đó như phòng trộm !

 

Bây giờ thì , bố em như thần giữ cửa mà chặn ngay mặt!

 

Anh ở cùng một lều với em!

 

Bây giờ chúng nắm cái tay cũng khó khăn!"

 

Văn Thanh sờ sờ mặt Vệ Hạo:

 

“Em thì phản đối , nhưng nếu thể bước qua cửa của bố em thì hãy tính nhé!"

 

Vệ Hạo cũng đưa tay sờ lên mặt Văn Thanh, kéo cô lòng .

 

Nhìn đôi môi đỏ mọng gần ngay mắt, chút do dự mà đặt nụ hôn của lên đó!

 

Hai đang hôn nồng thắm, mới mười mấy giây thì bên ngoài vang lên tiếng hô của cảnh vệ:

 

“Báo cáo!"

 

Vệ Hạo lập tức buông Văn Thanh , lớn tiếng hỏi:

 

“Có chuyện gì?"

 

Cảnh vệ :

 

“Bên truyền tin đến, phía vợ con của Văn Thành một kẻ xông , vốn định nhân lúc ai chú ý để bắt cóc hai đứa trẻ!

 

Kết quả vợ của Văn Thành và những đang giám sát bảo vệ họ phát hiện.

 

Kẻ đó hiện tại dân làng bao vây và đ-ánh trọng thương, xác nhận là tên thứ hai trong băng nhóm trốn thoát!

 

Chính là cái tên dáng vẻ đàn bà trong bức chân dung!"

 

Vệ Hạo gật đầu:

 

“Được, mau ch.óng qua đó thẩm vấn một chút, xem thể manh mối gì ?"

 

Chương 238 Quay về Kinh thành

 

Sau khi cảnh vệ rời , Vệ Hạo chút cam lòng hôn lên má Văn Thanh thêm một cái nữa.

 

Lúc mới vội vàng ngoài!

 

Văn Thanh một lúc cũng khỏi lều, về lều của nghỉ ngơi.

 

ở trong gian chơi đầy nửa tiếng đồng hồ thì thấy Vệ Hạo vội vã chạy đến gọi tên .

 

Văn Thanh bước khỏi lều hỏi:

 

“Vệ Hạo, chuyện gì ?"

 

Vệ Hạo chút bất lực :

 

“Chúng lập tức về thôi?

 

Quân khu phái máy bay đến đón !

 

Từ miệng của tên thứ hai xác định tên cầm đầu và vị quân sư của chúng trốn thoát đến Kinh thành.

 

Nghe tìm vợ con đây của Văn Thành, mới sực nhớ , bố em đến đây.

 

em và ông bà ngoại vẫn còn ở Kinh thành!

 

Hy vọng họ tiếp xúc gì với bên bác dâu cả của em, nếu thì sợ lo xuể mất!

 

Anh gọi điện cho Trần Cường , đang nhiệm vụ ở bên ngoài!

 

Bố phái lùng sục các nhà nghỉ nhỏ gần ga tàu hỏa, còn bảo điều tra xem gần đây những ai thuê nhà mà dấu hiệu khả nghi !"

 

Văn Vũ đang ngủ sâu giấc cũng thấy giọng của Vệ Hạo, giờ lập tức chạy ngoài, thấy lời thì chút vui:

 

“Chuyện là thế nào hả?

 

Cứ luôn liên lụy đến nhà chúng !

 

đắc tội gì với bọn chúng chứ, chuyện bản đồ kho báu chẳng chút gì cả?

 

Bí mật gì của gia tộc vốn dĩ ?

 

cuối cùng chuyện gì cũng gánh vác một phần?

 

Văn Thanh năm đó đem thu hút sự chú ý suýt chút nữa thoát , đây rốt cuộc là những chuyện quái quỷ gì ?

 

mắng !"

 

Vệ Hạo vỗ vỗ vai Văn Vũ:

 

“Bác , đừng phiền muộn nữa, chúng mau thu dọn đồ đạc thôi!

 

Quân khu chuẩn máy bay trực thăng, Văn Thành chắc máy bay vấn đề gì chứ?

 

Hay là để bác và Văn Hiên ở từ từ về ?"

 

Văn Thanh lắc đầu:

 

“Chắc là vấn đề gì lớn , chỉ là vợ con bác thì ?

 

Đưa cùng hết ?"

 

Vệ Hạo :

 

“Lúc đến bảo đưa họ đến phòng bệnh .

 

Quyết định cuối cùng ở chính họ, nếu theo thì theo.

 

Nếu theo thì cứ để họ ở địa phương, sắp xếp thế nào là việc của bác cả em, quản !

 

bây giờ còn nguy hiểm nữa, sẽ bảo chính quyền địa phương chú ý một chút!"

 

Mấy họ đến bệnh viện thì Văn Thành an ủi xong vợ trẻ của .

 

Họ theo Văn Thành về Kinh thành mà tạm thời ở địa phương.

 

Thôn xóm bên là nhà ngoại của phụ nữ, cũng là nơi luôn cung cấp sự bảo vệ cho Văn Thành.

 

Đám đó bắt Văn Thành là nhân lúc đề phòng đ-ánh ngất trực tiếp mang .

 

Nếu là đường đường chính chính đến cướp , thì chắc cướp thắng địa phương hung hãn !

 

Lần , kẻ lẻn chẳng lập tức đ-ánh cho gần ch-ết đó ?

 

Hắn thấy Vệ Hạo như thấy cứu tinh nên cái gì cũng khai thật, chỉ sợ tống cái thôn bản .

 

Bị địa phương đ-ánh ch-ết cũng là đáng đời, ai truy cứu trách nhiệm .

 

Những dân tộc thiểu bẩm sinh hung hãn, lạ chiếm lợi lộc gì !

 

Lúc Văn Thành bảo Văn Hiên lấy chút tiền đưa cho họ sinh hoạt phí.

 

Văn Hiên vội vã , chỉ mười mấy đồng bạc.

 

Văn Thanh chỉ thể từ trong túi , thực tế là từ gian lấy mười tờ tiền giấy mệnh giá mười đồng.

 

 

Loading...