Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi Văn Thành bắt , phụ nữ đó đưa các con về nhà ngoại ở.

 

Vệ Hạo từng hỏi Văn Thành cần phụ nữ đó đến chăm sóc ông .

 

Văn Thành bảo Vệ Hạo tạm thời cần, chủ yếu là các con còn quá nhỏ, cũng cần sự chăm sóc của .

 

Nếu họ đều đến phòng bệnh thì e rằng sẽ ồn ào!”

 

Bên phía Vệ Hạo cử giám sát bảo vệ họ, cũng là để đề phòng những kẻ đó bắt họ con tin.

 

Đối với Vệ Hạo mà , việc đến bệnh viện càng thích hợp để mồi nhử, chừng thể dẫn dụ mấy kẻ đang bỏ trốn thì ?

 

Văn Thanh gật đầu:

 

“Không ngờ bác cả của cháu cũng khá bản lĩnh đấy.

 

Chạy đến đây mà cũng lập gia đình, sinh hai đứa con ."

 

Vệ Hạo trêu chọc cô:

 

“Em đấy!

 

Còn vợ bác cưới còn kém con gái bác hai tuổi ?

 

Đứa con sinh còn nhỏ hơn cả cháu ngoại bác khá nhiều đấy!

 

Tuy phụ nữ đó là kết hôn thứ hai, chồng qua đời.

 

Chỉ là bác cả của em cũng bản lĩnh thật, cách tuổi tác nhiều đấy!"

 

“Không bác nữa, là chúng ngoài bệnh viện dạo một chút?

 

Đã mấy ngày thời gian trò chuyện?"

 

Văn Thanh nắm tay Vệ Hạo ngoài, đột nhiên bên ngoài xông một , phẫn nộ giằng tay hai từ chính giữa.

 

Vệ Hạo nhất thời phản ứng kịp, cơ chế phòng ngự nhanh ch.óng mở , suýt chút nữa cho đó một cú quật qua vai.

 

May mà khoảnh khắc tay, rõ khuôn mặt của đàn ông, chính là Văn Vũ!

 

Văn Thanh cũng rõ khuôn mặt tới, vội vàng gọi một tiếng:

 

“Bố, bố đến đây?"

 

Văn Vũ con gái rạng rỡ :

 

“Các con !

 

Ngày thứ hai khi con , bố về .

 

Vốn dĩ định dành cho con một sự bất ngờ, kết quả thì , con cho bố một phen kinh hãi!

 

Bố đến chỗ ở cũ tìm thấy , liền nghĩ con chuyển đến tứ hợp viện sửa xong ?

 

Bố đến tứ hợp viện liền phát hiện ai, chỉ một giúp việc đón tiếp chúng .

 

với bố rằng các con Vệ Hạo đưa , nguyên nhân là vì trai bố.

 

Sau đó cô gọi giáo sư Thích đến, ông giúp bố liên lạc với Vệ Thần.

 

Anh mới sắp xếp cho bố xe đến đây, đồng chí tiểu t.ử đưa bố qua đây đấy.

 

Các con đều ở trong bệnh viện, bố bệnh viện thấy hai đứa tay trong tay, thế, chuyện giải quyết xong ?"

 

Vệ Hạo :

 

“Chuyện sớm giải quyết xong , nếu bác về, cháu đều định cùng Văn Thanh đăng ký kết hôn !"

 

Văn Vũ trừng mắt quát:

 

“Đăng ký cái gì mà đăng ký, đăng cái gì?

 

Trước khi bố đồng ý cho con gái bố gả cho cháu thì đừng là đăng ký, chạm một cái cũng sự đồng ý của bác!"

 

Văn Thanh ngắt lời ông:

 

“Được mà!

 

Bố đừng nhăng cuội nữa!

 

Sao bố về đây?

 

Mẹ theo bố về ?

 

Ông bà ngoại thì ?"

 

Văn Vũ :

 

“Đều về cả , hai đứa em trai của con thủy đậu.

 

Lúc bố về thì chúng cũng khỏi gần hết .

 

Hai đứa nhỏ thấy con lớn nhường mà còn nũng nịu nhất quyết chịu rời xa .

 

Nghe chuyện định, thế là ông bà ngoại con trong lòng nóng như lửa đốt, nhất định đòi về ngay, cho nên nhân lúc các em con nghỉ đều đưa về hết !"

 

Văn Thanh gật đầu:

 

“Vậy ông ngoại và ông Thích chắc là vui lắm nhỉ?"

 

Văn Vũ lắc đầu:

 

“Chuyện bố cũng , lúc ông ngoại con và ông Thích gặp thì ôm đến mức nước mắt giàn giụa!

 

Sau đó, chú Vệ và chú Quách cũng đến, họ thì bố ?

 

Bố sốt ruột như lửa đốt, đến gặp trai !

 

Bố đến đây một thôi, xem tình hình của các con thế nào, cũng gặp trai bố nữa.

 

Nghe bác sắp ch-ết , chắc là để bác cuối nhỉ?"

 

Văn Thanh kéo tay bố trong:

 

“Bố đừng linh tinh, đang sống sờ sờ đấy!

 

Y thuật của con bố còn !"

 

Vệ Hạo theo hai cha con thở dài một tiếng, vốn định nhân lúc hôm nay thời gian để âu yếm vị hôn thê một chút.

 

Không ngờ bố vợ ở cách xa vạn dặm đột ngột xuất hiện một tiếng động.

 

Cứ thế rối loạn kế hoạch của !

 

Người ở bên cạnh, ôm lòng thực sự chút khó khăn đây?

 

Hai Văn Hiên và Văn Thành phía cũng như phòng trộm, chỉ cần xuất hiện, hai họ luôn một tìm đủ cách để bắt chuyện với .

 

Bây giờ thì , bố vợ chính tông đến.

 

Xem , nắm tay Văn Thanh, e là cũng sắc mặt !

 

Cuộc gặp gỡ của Văn Thành và Văn Vũ hề giống như tưởng tượng là ôm rống lên!

 

Văn Vũ thậm chí chút ghét bỏ đ-ánh giá Văn Thành từ xuống :

 

“Những năm qua sống cũng chẳng nhỉ?

 

G-ầy như cái chân gà !

 

Mặt đen thui như than!

 

Thân hình so với cây sào còn g-ầy hơn ít, đây là chịu bao nhiêu khổ cực mới biến thành thế ?"

 

Chương 236 Cuộc gặp gỡ em khác biệt

 

Văn Thành chút kiêu ngạo mắng em trai:

 

“Chú thế là hả?

 

cả của chú, gặp , chú chẳng những vui mừng mà ngược còn lộ vẻ mặt ghét bỏ đó là ý gì?

 

Những năm qua chịu khổ chịu nạn chẳng lẽ đáng để chú một câu an ủi ?"

 

Văn Vũ chẳng hề để tâm :

 

thấy mà vui cho nổi?

 

Anh cầm phận của để thoát khỏi hố lửa, mà vẫn bắt .

 

Cuối cùng vẫn là con rể tương lai của cứu , đưa đến đây dưỡng thương!

 

thật sự hiểu nổi, tại lôi con gái xuống nước?

 

Để con trai đến chăm sóc là xong chuyện ?

 

Anh Vệ Thần còn nhất quyết gặp con gái mới chịu phối hợp với họ!

 

Mặt mũi mà lớn thế?"

 

Văn Thanh kéo Văn Vũ đang lớn tiếng chất vấn , ý cho khí giữa hai đến mức căng thẳng như .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-151.html.]

Cô chỉ thể an ủi bố:

 

“Bác cả chỉ mới gặp con, cũng quen Văn Hiên.

 

Bố Văn Minh và chị Văn Thư cả hai đều con nhỏ cần chăm sóc.

 

Nếu con cũng chẳng thể lặn lội đường xá xa xôi đến đây!

 

Bây giờ bố cũng đến , bác cả và bố bao nhiêu năm gặp, hãy cùng xuống trò chuyện những chủ đề nhẹ nhàng !"

 

Văn Vũ bắt đầu trừng mắt:

 

“Chúng là con của , bất kể đường xá bao xa cũng đều nên để chúng đến!

 

Con là con gái bố, nghĩa vụ gì mà chăm sóc ?

 

Bố còn hưởng sự chăm sóc của con đây !"

 

Văn Thành chút bực bội :

 

“Chú dám chuyện với như thế?

 

Chú đừng quên khi còn nhỏ, bố từng , nếu chú dám trái lời , thể dùng gia pháp quất chú đấy!"

 

Văn Vũ :

 

“Quất ?

 

Anh cái hình g-ầy yếu nhỏ bé của xem!

 

Thôi !

 

Còn thật sự tưởng là cái tộc trưởng ch.ó ch-ết gì đó thì phục tùng ?

 

cho , cùng lắm thì tự xây một cái nhà thờ họ bên Mỹ , đó chỉ để bài vị của hai vợ chồng thôi!

 

Coi như chúng là tổ sư khai sơn của nhánh , lão t.ử tự tu gia phả.

 

Cứ tên hai vợ chồng và Văn Thanh cùng hai đứa con trai !

 

Hai đứa con trai cưới vợ sinh con, thiếu gì con cháu nối dõi tông đường!

 

cần cái tộc trưởng như đe dọa chắc!

 

chẳng quan tâm mộ tổ !

 

và Hồ Tuệ Chân chôn ở cũng là đôi lứa, tính là cô hồn dã quỷ!"

 

Văn Thành càng tức giận hơn, ôm ng-ực, chỉ tay Văn Vũ run lẩy bẩy:

 

“Chú dám phản bội tổ tông?

 

Chú đúng là càng sống càng thụt lùi !

 

Bao nhiêu gia huấn tổ tiên, chú nhớ rõ ?

 

Đối với kiêm tộc trưởng nửa phần tôn trọng, mà còn dám thách thức ?"

 

Văn Thanh cảm thấy đau đầu, đây là hai em nhiều năm gặp ?

 

Sao giống như hai con gà chọi gặp bắt đầu mổ thế ?

 

Văn Hiên càng ngơ ngác, chú hai là một phong độ ngời ngời, văn nhã lịch sự.

 

Đối xử với cả đều ôn hòa thuận thảo.

 

Anh cả còn hàm dưỡng của chú hai những năm qua hơn nhiều, xem là vì gặp bố .

 

Bây giờ thì tính cách của hai em quả thực hợp !

 

Văn Thành xua tay, với Văn Hiên:

 

“Con bảo chú ngoài , bố nghỉ ngơi một lát!

 

Chú bố đau ng-ực quá, Văn Vũ chú đến đây gì?

 

Nếu chú về , chú đưa Văn Thanh , ý kiến gì cả!

 

Bên Văn Hiên ở bên cạnh !"

 

Văn Vũ khinh miệt :

 

chính là đến để đưa con gái đây.

 

Nếu ở trong nước, con bé đến tìm , nhất định sẽ ngăn cản nó!

 

Cái loại gì chứ?

 

Mà xứng để con gái đến chăm sóc ?

 

đưa nó ngay đây!

 

Từ nay về sông nước tương phùng, chúng đừng bao giờ gặp nữa!"

 

Câu Văn Thành nổi giận, ông chỉ Văn Vũ:

 

“Chú đang nhăng cuội cái gì thế?

 

Sao còn mắng nữa?

 

Những năm qua chú ở bên ngoài gấm vóc lụa là, sống đắc ý!

 

Chú và bố sống những ngày tháng như thế nào ?

 

Năm đó chú phủi m-ông theo nhạc phụ , để chúng trong nước lo sợ hãi hùng!

 

Lúc đó chú nghĩ đến việc đưa cả cùng, để bà chịu khổ trong nước.

 

Cuối cùng cũng đến mức cùng bố qua đời sớm như !

 

Hai họ chênh lệch mấy tuổi lận mà!"

 

Không nhắc đến chuyện thì thôi, nhắc đến chuyện Văn Vũ tức giận:

 

“Năm đó là các bỏ rơi !

 

Lúc ở nhà, coi như công t.ử bột mà nuôi dưỡng cũng đành .

 

Nói thật lòng, cũng đặc biệt hứng thú với những thứ đó.

 

Sau đó để đ-ánh lạc hướng những kẻ dòm ngó gia sản của chúng , bố đưa và vợ đến một nơi khác để cải tạo lao động.

 

Anh tưởng ?

 

ngu!

 

đó là để và bố dễ bề tìm cách bỏ trốn!

 

Kết quả là những kẻ giám sát chúng tuy chúng kìm chân, nhưng dường như cũng chẳng bỏ trốn thành công nhỉ?

 

Cái đồ phế vật !"

 

Những lời của Văn Vũ khiến Văn Thành nữa run rẩy, ông dùng ngón tay chỉ Văn Vũ hồi lâu mà nên lời!

 

Văn Vũ tiếp tục ngang ngược :

 

!

 

bỏ trốn đấy!

 

Theo vợ và bố vợ mà chạy đấy!

 

Năm đó các cho kết hôn với nhà họ Hồ, lúc đó mãi hiểu là tại ?

 

Sau đột nhiên nghĩ thông !

 

Bởi vì gia thế nhà họ Hồ ưu việt, bố vợ còn là một thiên tài kinh doanh!

 

Cho nên các cảm thấy nếu cưới Hồ Tuệ Chân, gia thế sẽ hơn nhiều so với nhà chị dâu!

 

Nhà chị dâu tuy chút quyền lực nhỏ, nhưng thật lòng, lúc đó cũng chẳng qua là một trưởng phòng quèn!

 

Các kiêng dè , cho nên cưới một vợ gia thế !

 

ngờ dựa bản lĩnh của mà cưới tiểu thiên kim nhà họ Hồ về.

 

Cuối cùng khi nhà chúng gặp nạn, bố vợ cho dù bỏ trốn cũng quên con gái út của ông bà, về đó lén đón hai chúng .

 

Vốn dĩ nếu các bất nhân với , nghĩ cách thuận tiện đón cả .

 

các bất nhân, bất nghĩa chứ?

 

Anh Hồ Tuệ Chân một bước, vốn dĩ là khuyên cùng bỏ trốn!

 

năm đó gì về vợ ?

 

cái cũ cái mới đến, đợi nhà chúng đổi đời thì sẽ cưới cho khác!

 

giờ từng coi trọng vợ , lúc nào cũng trách móc đủ điều.

 

quên mất năm đó khi nhà ngoại cô bắt chúng ly hôn, chính bà khổ sở cầu xin Hồ Tuệ Chân đừng bỏ rơi chúng !

 

 

Loading...