Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu vì cần thả dây dài câu cá lớn, thì cả gia đình chị gái và trai Văn Hiên đều đưa đây để cách ly .

 

Bằng , ngay cả ông nội Thích cũng sẽ để ông sang chỗ ông nội ở.

 

Chỉ là hiện tại chúng lấy họ mồi nhử, để xem liệu kẻ nào kìm chế , bắt họ để con tin đe dọa ?”

 

Cô gái yêu thương đang ở ngay bên cạnh, nhưng Vệ Hạo thời gian để mật với cô, còn một việc cần xử lý.

 

Sáng sớm ngày hôm , Văn Thanh và Văn Hiên theo Vệ Hạo, cùng với một đội đặc nhiệm mà , bước lên máy bay trực thăng.

 

Trong các thành viên cùng Trần Cường, thứ nhất là vì cần trấn thủ đại bản doanh.

 

Thứ hai là ở trong thành phố nhiều việc cần điều phối.

 

Ví dụ như bảo vệ an cho những khác của nhà họ Văn, còn việc bố trí nhân thủ mai phục xung quanh khu tứ hợp viện nơi giáo sư Thích đang ở tại nhà Văn Thanh, vân vân.

 

Máy bay trực thăng bay khá nhanh, nhưng Văn Thanh hề thích ứng nổi, cô chỉ hận bản chút nguyên lý máy móc nào.

 

Nếu , cô nhất định sẽ nâng cấp đẳng cấp của những thứ lên một tầm cao mới.

 

Nghĩ kiếp khi cô streamer, trực thăng cảnh , cảm giác đó êm ái hơn nhiều.

 

Vệ Hạo bên cạnh Văn Thanh, nhận thấy rõ sự trấn tĩnh tự nhiên của cô.

 

Trong lòng thầm nghĩ lẽ cô từng máy bay khi nước ngoài , còn Văn Hiên thì khác hẳn, cảm giác căng thẳng đến mức .

 

Nếu Vệ Hạo Văn Thanh còn đang nghĩ cách cải tiến máy bay, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến ngây .

 

Tuy nhiên hiện tại cũng lúc để Văn Thanh nghĩ chuyện cải tiến trực thăng.

 

xóc nảy suốt hai ba tiếng đồng hồ mà vẫn đến đích.

 

Vệ Hạo vẫn luôn dùng tay ôm cô lòng, cảm nhận sự phiền muộn của cô.

 

Vệ Hạo cô đang mất kiên nhẫn, nhưng Văn Thành sắp xếp ở trong bệnh viện dã chiến, tạm thời cũng cách nào di chuyển.

 

Họ chỉ thể băng rừng lội suối để tiến bệnh viện dã chiến tạm thời sâu trong núi đó để gặp Văn Thành.

 

Khoảng thời gian họ còn trong đó, Văn Thành hiện tại thích hợp để di động.

 

Trực thăng chỉ thể đậu ở đỉnh núi trống trải, Văn Thanh và những khác bộ thêm mấy chục cây đường núi mới đến nơi đóng quân tạm thời của các chiến sĩ đặc nhiệm.

 

Đừng là Văn Thanh, ngay cả Văn Hiên – khi nhập ngũ trở thành tài xế lái xe cho thủ trưởng – cũng mệt đến mức gần như lết nổi nữa.

 

Nửa đoạn đường Văn Thanh Vệ Hạo cõng lưng.

 

Nằm tấm lưng của Vệ Hạo, Văn Thanh cảm thấy an tâm, cộng thêm việc dậy sớm nên cô ngủ luôn.

 

Vệ Hạo chút tiếc nuối, đáng tiếc đường núi khó , nếu bế Văn Thanh mà .

 

Ôm lấy “ngọc mềm hương ấm" trong lòng là tuyệt hơn ?

 

Trên đường vài cấp sắc mặt đề nghị giúp đỡ Vệ Hạo, nhưng chỉ nhận một cái lườm cháy mặt.

 

Văn Hiên bình thường vẻ hiểu chuyện, nhưng lúc mấu chốt đáng tin cậy.

 

Cậu kéo những kẻ điều đó phía đội ngũ, chỉ trích họ lo chuyện bao đồng.

 

Vợ của ai nấy cõng, chuyện tranh cõng vợ khác?

 

Văn Thành thấy Văn Thanh thì xúc động nắm lấy tay cô, Vệ Hạo đẩy nhẹ Văn Hiên, để bước lên một bước nắm lấy tay Văn Thành.

 

Văn Thanh kéo bên cạnh Vệ Hạo, cô đành lưng Văn Hiên mà :

 

“Đây là con trai út của bác, là đứa trẻ mà ngày đó bác gái mang trong bụng.

 

Sau khi sinh , để che giấu phận của em , bác gái gửi em cho nuôi dưỡng.

 

Năm đó bác gái còn cố ý thư cho bác, bảo rằng đứa trẻ giữ !

 

Đó là để những kẻ lấy em mục tiêu, gia đình bác gái năm đó để giữ cả và chị gái dốc hết sức lực .

 

Trong tình cảnh lúc bấy giờ, nếu còn để Văn Hiên bên cạnh thì sẽ khó khăn!"

 

Văn Thành Văn Hiên, nước mắt tức khắc rơi xuống:

 

“Đứa nhỏ nét mặt thật giống bà nội nó!"

 

Văn Thanh chút ngạc nhiên, cô Văn Hiên giống Nghiêm Thiến Như ở chỗ nào nhỉ?

 

Giống ở điểm nào chứ?

 

Câu cô cũng dám hỏi miệng, chỉ gật đầu :

 

“Bây giờ cháu và em đều đến đây, bác hãy tin tưởng Vệ Hạo, là vị hôn phu của cháu, cũng coi là cháu rể của bác.

 

Nếu điều gì , bác thể tin cậy .

 

Anh chắc với bác , bố cháu đều còn sống.

 

Cho nên khi bác tự xưng là Văn Vũ, liền ngay.

 

Bố cháu cùng ông ngoại và các sang Mỹ, hiện tại vẫn luôn sinh sống bên đó.

 

Vốn dĩ thời gian bố cháu đang ở trong nước, nhưng vì hai đứa em trai của cháu thủy đậu, bố yên tâm nên về !

 

Anh em các bác đều , chắc chắn sẽ ngày tương phùng!"

 

Văn Thành gật đầu:

 

“Vệ Hạo đều với bác , nhưng bác tin .

 

Bác gặp tận mắt cháu mới thể kể cho một chuyện.

 

Bí mật mà chúng canh giữ bao nhiêu năm nay, bác thể tùy tiện cho ngoài!"

 

Văn Thanh gật đầu:

 

“Cháu thể hiểu , chỉ là năm đó khi bác trốn thoát, chẳng bác nên thẳng sang Nga ?

 

hai nơi chỉ cách một con sông!

 

Sao bác lặn lội đến tận vùng ?

 

Vệ Hạo máy bay rằng bác ở đây lập gia đình mới?

 

Nghe ở đây bác thêm một bé gái và một bé trai nữa?"

 

Văn Thành :

 

“Đứa trẻ ngốc , nếu mà dễ chạy thoát như thì bác bỏ trốn bao nhiêu ?

 

Bên đó cũng tai mắt do chúng sắp xếp!

 

Chỉ cần bác dám chạy về phía biên giới Nga, chắc chắn bác sẽ bắt.

 

Bác chỉ là tung hỏa mù, đó dùng phận của bố cháu để mua vé tàu, thẳng đến vùng .

 

Chỉ ngờ bác ẩn tính mai danh mấy năm trời mà vẫn những kẻ đó bắt , bác cả của cháu vô dụng ?"

 

Văn Thanh gật đầu, nhưng vẫn lắc đầu :

 

“Không đến nỗi , bác dân chuyên nghiệp, thể đối phó với cả một nhóm chứ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-149.html.]

Chương 233 thật sự vô dụng

 

Văn Thành khổ :

 

năm đó cháu trốn thoát , chúng cháu những thoát mà thậm chí chúng còn rõ mặt cháu.

 

Bố bác dùng mạng sống của ông và bác để tạo cơ hội trốn thoát cho bác, còn cố ý dùng cháu và chú Thích mồi nhử để lừa gạt chúng, cuối cùng chúng quả nhiên đúng như bố bác nghĩ, trực tiếp đuổi theo cháu và giáo sư Thích.

 

Những kẻ còn căn bản canh giữ nhà ga, để bác thuận lợi bước lên chuyến tàu đến đây.

 

Chúng vẫn luôn tra hỏi về phận của cháu, bác mới chắc chắn rằng cháu để lộ phận.

 

Thậm chí ngay cả phận của giáo sư Thích, chúng cũng chút gì.

 

Chỉ là nhà soạn lời của đoàn văn công quân khu miền Nam, nhưng cuối cùng điều tra điều tra , chỉ tra một nhà văn họ Thành lấy tư liệu bên ngoài.

 

Hai năm đó qua đời .

 

chúng tốn mấy năm trời mà tìm thấy cháu và giáo sư Thích, cuối cùng đành tay trắng trở về.

 

Thế nhưng ngay lập tức chúng tìm thấy manh mối của bác, trực tiếp bắt lấy bác.

 

Tiếc là bác thật sự chẳng chút bản lĩnh gì!

 

Người 'Bách vô nhất dụng thị thư sinh', bác quả thực hổ thẹn khi là đích tôn của nhà họ Văn."

 

Nói xong, Văn Thành liền rơi nước mắt.

 

Văn Hiên lấy khăn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho bố :

 

“Bố qua huấn luyện chuyên nghiệp, đương nhiên thể tránh sự truy bắt của chúng.

 

Văn Thanh khác với bố, chị sang Mỹ.

 

Cho nên chúng mới truy lùng hành tung của chị .

 

Năm đó nhờ mối quan hệ của dì Văn Thanh, hành tung đó của chị là tuyệt mật!"

 

Để đề phòng Văn Thành hớ, Văn Thanh ở tàu hỏa và máy bay riêng tư với Văn Hiên về quá trình năm đó cùng giáo sư Thích về nông thôn quen ông bà nội và Văn Thành.

 

Văn Thanh dặn dò Văn Hiên nếu thể thì cố gắng đừng chuyện với ngoài nữa.

 

Vệ Hạo suốt quá trình đều chỉ một tấm phông nền, mãi cho đến khi Văn Thành mở miệng gọi :

 

“Bây giờ tin là cháu rể của , một chuyện cũng thể .

 

Đám chúng quen .

 

Năm đó sở dĩ nhà họ Văn liệt thành phần , đều là vì bọn chúng.

 

Sau đó khi và bố bọn chúng đấu tố, từng đến hỏi cha con về một bức bản đồ kho báu mà tổ tiên nhà họ Văn từng nhận , nhưng trong đống tài sản tịch thu tìm thấy?

 

Chúng ép hỏi chúng giấu nó ở ?

 

Chúng bức tranh đó ở cả.

 

Bố một khi giao bản đồ kho báu thì đó chính là ngày tận của chúng .

 

Chúng đeo bám truy đuổi chúng suốt mười mấy năm trời mà vẫn kết quả.

 

Có lẽ lúc bắt đầu khi chúng còn ở Kinh thành, chúng tiện ép bức quá rõ ràng.

 

mới chia cắt gia đình chúng đưa cải tạo lao động.

 

Bố âm thầm mua chuộc một khác, chúng đổi địa chỉ cải tạo thành quê cũ, đưa em trai và em dâu đến một huyện nhỏ khác.

 

Ý định của bố dùng , em trai và em dâu để thu hút một phần sự chú ý của những kẻ đó.

 

đầu óc của Văn Vũ lúc nào cũng rỗng tuếch.

 

Mẹ chú bao giờ nhận nguy hiểm.

 

Cho nên khi chú cải tạo ở nông thôn cũng biểu hiện vô cùng ngây ngô, hỏi gì cũng .

 

Bất kể là hỏi trực diện thăm dò bóng gió đều lấy bất kỳ manh mối hữu dụng nào.

 

Chúng vắt óc tìm quen với chú , xưng gọi em, tâm tình mật.

 

Cuối cùng thậm chí tiếc chuốc say chú , cũng hỏi điều gì.

 

Đến quê cũ ở Đông Bắc đó, chúng lúc nào cũng nghĩ cách bỏ trốn.

 

Ngặt nỗi bất kể là bố đều giám sát c.h.ặ.t chẽ.

 

Có một chạy đến tận nhà ga, vé cũng cầm trong tay , kết quả vẫn đám đó bắt trở .

 

Trước khi đến, bố và trốn hai , thậm chí một nhân lúc dân làng bắt cá mặt sông đóng băng mùa đông, chúng lao thẳng sang bờ đối diện.

 

vẫn dùng v.ũ k.h.í dí đầu đưa trở về.

 

Cho nên con đường sang Nga đó, lý do dám nữa là vì, chúng lẽ lường việc chúng sẽ tìm cách sang đất nước đó, nên luôn giám sát vô cùng nghiêm ngặt.

 

còn đường thoát, chỉ thể chọn một con đường ngược để chạy trốn.

 

Mẹ một ngày nào đó gửi thư Hồ Tuệ Chân – chính là của Văn Thanh – nhà thông gia đến đón .

 

Văn Vũ thấy , chút điên cuồng chạy ngoài tìm vợ.

 

Rồi chú cũng mất tích luôn, chú lẽ chịu nổi những chuyện , xảy chuyện ngoài ý gì đó?

 

Văn Vũ đối với vốn luôn hiếu thảo, thể nào là bỏ trốn .

 

Mẹ ở bên đó cô lập giúp đỡ, nơi nương tựa.

 

Bố cũng , cho dù cái huyện nhỏ đó cũng chẳng tác dụng gì nữa.

 

một bà thì thể gây sóng gió gì chứ?

 

Càng đừng đến việc thu hút sự chú ý của những kẻ giám sát họ?

 

Bố khi đó nghi ngờ là nhà họ Hồ nhân tiện đưa cả Văn Vũ .

 

tin Văn Vũ sẽ để bà một mà chạy trốn, bà cho rằng chừng là những kẻ giám sát thấy chú lẻ loi nên đưa .

 

Nhà họ Hồ là thứ hai đang ở nước ngoài, bố chú Hồ thông minh hơn ông, để đường lui.

 

Hơn nữa còn cách phòng ngừa nguy hiểm từ sớm.

 

Sau đó trực tiếp bỏ trốn, cố tình giả vờ chạy về hướng Nam.

 

Bà cứ mải miết chạy, đến tận vùng ven biển.

 

vẫn bọn chúng bắt trở , đó chúng chạy chọt quan hệ, đưa đến vùng của chúng .

 

Lúc đó bên cạnh bố căn bản tiền bạc, thể mua chuộc để đưa đến bên cạnh chúng ?

 

Sau khi đến, chúng cũng từng bỏ trốn nhưng đều thành công.

 

Cuối cùng ba chúng bắt đầu những ngày tháng mười mấy năm sống trong dầu sôi lửa bỏng.

 

Cho đến khi bố cảm thấy c-ơ th-ể thực sự trụ nữa.

 

Bọn chúng chắc chắn dẫn dụ chú Thích hoặc chú Vệ Hồng Kỳ tới, để coi như là tấm lá chắn cho việc bỏ trốn của .

 

 

Loading...