Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trong đại viện quân khu đều bàn tán xôn xao về chuyện , tất cả chia hai phe, một cảm thấy Vệ Hồng Kỳ năm xưa Lỗ Đại Sơn cứu, thì nên ơn báo đáp mà chăm sóc hậu duệ duy nhất của Lỗ Đại Sơn.

 

Vệ Hạo nên ông nội trả nợ ân tình bằng cách lấy Lỗ Ni và chăm sóc cô cả đời.”

 

Một bộ phận khác cảm thấy Vệ Hạo và Văn Thanh đính hôn .

 

Hơn nữa Văn Thanh xinh , từng là diễn viên ca hát và nhạc sĩ nổi tiếng của đoàn văn công.

 

Cô và Vệ Hạo vốn dĩ quen , hai cũng coi như là tự do luyến ái.

 

Đương nhiên nên kết hôn, khác hẳn với kiểu hôn nhân sắp đặt giữa Vệ Hạo và Lỗ Ni, sự kết hợp của họ mới là đúng đắn nhất.

 

Hai bên bàn tán xôn xao lưng, ai dám bàn luận chuyện mặt nhà họ Vệ.

 

đời bức tường nào lọt gió, nhà họ Vệ đương nhiên những lời bàn tán bên ngoài.

 

Chỉ là đối với họ mà , tất cả đều ủng hộ Vệ Hạo lấy Văn Thanh.

 

Lỗ Ni dù là phận địa vị, lời ăn tiếng đều một chút gì thể so sánh .

 

Sau khi Vệ Hạo , Văn Thanh cứ bình thường.

 

Cô bắt đầu dần thích nghi với công việc kiểu phiên dịch .

 

Công việc phiên dịch hiện tại khá đơn giản, phần lớn thời gian đều là dịch các loại văn kiện.

 

Văn Thanh cảm thấy dường như việc quá thong thả .

 

Gần đây cô đang thu xếp các bản thảo sách của .

 

Hồi ở nước ngoài cô ít tiểu thuyết bản gốc, cô đều dịch hết.

 

Lúc đầu là vì dịch để bà ngoại giải khuây.

 

Cả nhà trừ cô và Văn Vũ , những khác đều thể nguyên văn.

 

Sau khi đến Mỹ, Hầu Tuyết Cầm gần như trở thành câm, bà cần dắt khi ngoài.

 

Bởi vì từ đầu đến cuối bà đều ngôn ngữ ở đó.

 

Văn Vũ từ nhỏ là một tên học tra màng học hành.

 

Sau khi nước ngoài cưỡng ép học ngôn ngữ hai năm mới miễn cưỡng những lời đơn giản.

 

Lại mất thêm mấy năm nữa mới miễn cưỡng hiểu văn kiện và hợp đồng.

 

May mà ở nước ngoài khi ký hợp đồng đều cần luật sư mặt, nếu Văn Vũ lẽ bán còn giúp đếm tiền .

 

Bà ngoại cái gì cũng học , xem tivi hiểu, radio hiểu.

 

Ca nhạc nước ngoài bà thích, kịch thì căn bản .

 

Sau khi Văn Thanh tới, vì nhàn rỗi việc gì nên dịch các tiểu thuyết bản gốc .

 

Trong gian máy tính, lên mạng nhưng chẳng vẫn thể đ-ánh máy, lưu trữ, còn thể in ?

 

Văn Thanh thể in , máy in thị trường đều là chữ cái tiếng Anh, tiếng Trung.

 

Văn Thanh ở trong gian cầm b.út từng nét một .

 

Còn đặc biệt chữ khá lớn để tránh bà ngoại rõ.

 

Lúc giao dịch ở chợ đen, Văn Thanh thu thập ít sách cổ trong hang núi mà Văn Tòng Tâm bảo cô .

 

Văn Thanh cũng tranh thủ thời gian sắp xếp xong xuôi, rảnh thì dùng máy in quét in .

 

Cũng chọn ít cuốn thoại bản để chép cho bà ngoại xem.

 

Sau ngay cả Hồ Tuệ Chân và Hồ Tuệ Mẫn cũng thấy thú vị, Văn Vũ cũng lấy những cuốn sách đó để giải trí.

 

Cuộc sống vốn dĩ trôi qua nhẹ nhàng.

 

gần đây một nhà máy gang thép lớn ở trong nước nhập khẩu một lô thiết của Đức, hy vọng cử một phiên dịch viên đến đó để thực hiện công việc phiên dịch, cấp xác định Văn Thanh tiếng Đức nên cử cô qua đó.

 

Kỹ sư Đức khá là kiêu ngạo.

 

Hơn mười giờ sáng mới đến nhà máy việc, lúc chỉ huy công nhân điều chỉnh thiết thì tỏ vẻ hờ hững.

 

yêu cầu vô cùng nghiêm khắc, thường xuyên là một cái ốc vít vặn đúng vị trí là sẽ nổi trận lôi đình!

 

Người phiên dịch theo ông ban đầu một danh từ chuyên môn hiểu rõ lắm.

 

Kết quả là khi dịch xảy vấn đề, kỹ sư Đức trực tiếp cãi với phiên dịch.

 

Ông đuổi phiên dịch , đó bắt đầu việc tiêu cực, áp căn chịu đến hiện trường.

 

Phía nhà máy đang đợi thiết đưa sản xuất, trì hoãn thêm một ngày là mất một ngày tiền.

 

Trong tình huống còn cách nào khác, chỉ đành cầu xin phía Bộ Ngoại giao cử một phiên dịch viên ngoại ngữ khác qua.

 

Lúc Văn Thanh qua, kỹ sư đó thấy khuôn mặt của Văn Thanh, đôi mắt liền sáng rực lên.

 

Thái độ đó đột ngột xoay chuyển 180 độ.

 

Các công nhân đều cảm thấy vị kỹ sư Đức giống như một chú ch.ó nhỏ, lẽo đẽo theo phiên dịch mới đến.

 

Đừng là lớn tiếng chuyện, ngay cả ánh mắt cũng mang theo sự dịu dàng.

 

Vị kỹ sư Đức tên là Hans cuối cùng cũng bắt đầu nghiêm túc hơn trong công việc.

 

Chỉ huy công nhân lắp đặt thiết tỏ chuyên nghiệp hơn, giống như một con công xòe đuôi, thể hiện khía cạnh hảo nhất của mặt Văn Thanh.

 

Văn Thanh kiên nhẫn học hỏi từ ông ít danh từ chuyên môn, khi về nhà thì lấy từ điển dịch từng từ một.

 

Hans, thề thốt mặt phiên dịch cũ là tiếng Anh, mặt Văn Thanh một thứ tiếng Anh lưu loát.

 

Một danh từ chuyên môn dùng tiếng Đức giải thích rõ, ông còn đặc biệt dùng tiếng Anh để giải thích một nữa.

 

Như cũng giảm bớt nhiều khối lượng công việc cho Văn Thanh, đỡ cho cô về lật từ điển tiếng Đức.

 

Người phụ trách nhà máy thấy tình hình như cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Vị kỹ sư cứ như là một ông tướng , thực sự chút khó chiều.

 

Nhà máy dốc hết sức đảm bảo cho ông hưởng chế độ đãi ngộ nhất về phương diện ăn uống và chỗ ở trong nước .

 

Khổ nỗi vị kỹ sư nhiều chuyện, sắp xếp món Trung cho ông thì ông kén cá chọn canh.

 

Nội tạng ăn, ớt ăn, thịt hun khói các thứ cũng ăn.

 

Sắp xếp món Tây cho ông thì yêu cầu càng nhiều hơn, nào là bít tết chín mấy phần?

 

Nào là trứng nửa sống nửa chín?

 

Nào là rau củ ăn sống, còn trộn với salad nữa.

 

Ông ăn dưa chua, bảo hương vị nhà .

 

Muốn ăn xúc xích, cũng bảo loại chính tông,

 

Nói tóm Hans khó chiều, điều kiện chỗ ở cũng .

 

Phòng đơn thì ở thấy chật chội.

 

Phòng đôi thì ở thấy quạnh quẽ.

 

Nói tóm , ông chính là đủ loại kén chọn hài lòng.

 

Sau khi Văn Thanh đến, ông trái yên tĩnh trở .

 

Văn Thanh đặc biệt tìm đầu bếp chuyên quản lý việc ăn uống của vị chuyên gia một chuyến.

 

Sau đó những thứ cuối cùng cũng chặn cái miệng của Hans .

 

Sau một tuần, đầu bếp thể nắm bắt khẩu vị của ông một cách dễ dàng.

 

Văn Thanh cũng thể yên yên tĩnh tĩnh ăn cơm cùng bàn với Hans .

 

Món Trung mà Hans lúc đầu chê bai, khi thấy Văn Thanh ăn ngon lành, cũng bắt đầu nếm thử.

 

Vừa ăn một miếng là ông liền thấy thơm ngay, như cuối cùng khiến đầu bếp thở phào nhẹ nhõm.

 

Trừ việc nội tạng và chân gà chân vịt các thứ , thói quen ăn uống của Hans cuối cùng cũng ông nắm bắt.

 

Có một ngày, Hans hẹn Văn Thanh chơi, hôm đó là ngày nghỉ cuối tuần.

 

Khó khăn lắm mới một ngày nghỉ ngơi, Văn Thanh lãng phí thời gian của lên ông .

 

Những ngày vị Hans cô đau hết cả đầu, mỗi ngày giống như một con bướm hoa, cứ vây quanh bên cạnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-145.html.]

 

Mặc dù ông chính thức tỏ tình, nhưng cái tâm tư rõ rành rành , các công nhân việc xung quanh đều hiểu rõ trong lòng.

 

Văn Thanh chỉ thể giả ngốc, đợi đến khi công việc kết thúc sẽ trực tiếp rõ với Hans.

 

Ngày nghỉ , Văn Thanh quyết định tự thư giãn.

 

Không đối mặt với Hans nữa!

 

Chương 227 Điều tra một con ruồi

 

Văn Thanh ở nhà đang ăn bánh ngọt do tự nướng đây!

 

Thì thấy tiếng gõ cửa.

 

Người đến là Trần Cường, chẳng coi ngoài mà thẳng nhà luôn.

 

Nhìn thấy bánh ngọt bàn, Trần Cường chút do dự trực tiếp cầm lấy ăn luôn.

 

Áp căn hề hỏi thái độ của Văn Thanh, Văn Thanh cũng để ý.

 

Đi bếp rót một ly nước trái cây, đặt mặt mới :

 

“Anh đến ?"

 

Trần Cường đắc ý lắc lắc tập tài liệu trong tay:

 

“Đến đưa tin cho em đây.

 

Chúng thể đuổi một con ruồi khỏi nhà họ Vệ !"

 

Nói xong, Trần Cường đưa tập văn kiện trong tay cho Văn Thanh.

 

Cô nhận lấy lật xem một lượt, chút ngạc nhiên hỏi:

 

“Đây là thật ?

 

Chuyện cũng quá là thể tin nổi , cô sợ phát hiện ?"

 

Trần Cường bĩu môi:

 

“Em cũng nghĩ xem, bấy nhiêu thứ thôi mà mất gần một tháng trời mới lấy cho em đấy.

 

Nếu là khác lấy, đoán lâu hơn nữa.

 

chỗ đó xe lửa cũng mất bốn năm ngày mới tới nơi, về là mười mấy ngày .

 

Còn tính thời gian đến cái huyện nhỏ và vùng nông thôn nhà cô nữa.

 

Ai mà rảnh rỗi điều tra một nhân vật nhỏ bé đáng kể như thế chứ?

 

Cũng là vì còn cách nào khác, mới gọi điện nhờ điều tra con ruồi .

 

Anh cho em ..."

 

Hai đang chuyện thì cửa nhà họ Văn gõ dồn dập.

 

Văn Thanh mở cửa còn kịp phản ứng thì Lỗ Ni xông , ôm c.h.ặ.t lấy đùi Văn Thanh quỳ đất.

 

ngẩng đầu chằm chằm Văn Thanh hỏi:

 

“Cô giấu Vệ ở ?

 

Lâu như vẫn lộ diện!

 

cứ hỏi nhà họ thì họ bảo đang thực hiện nhiệm vụ.

 

đang trốn ở nhà cô ?"

 

Trần Cường chút đờ đẫn ngậm bánh ngọt , thấy tình cảnh nhất thời đều nữa?

 

Lỗ Ni ngẩng đầu lên, thấy Trần Cường ở phía Văn Thanh.

 

đắc ý :

 

“Hóa cô giấu đàn ông trong nhà, cô hổ, ở nhà lăng nhăng với khác!

 

Đã đàn ông khác , tại thể nhường Vệ Hạo cho ?"

 

Lỗ Ni cứ lóc náo loạn như , nhiều phố đều chạy đến xem náo nhiệt.

 

Lúc mới bắt đầu Văn Thanh còn để ý, bây giờ cô những bên ngoài mà nhíu mày.

 

Sau đó Văn Thanh hỏi Lỗ Ni:

 

“Chuyện là chúng xuống từ từ chuyện?

 

Hay là cô xác định náo loạn cho cả thiên hạ đều ?"

 

Tay Lỗ Ni đang ôm đùi Văn Thanh bỗng nới lỏng , chút ngơ ngác hỏi:

 

“Cái gì mà náo loạn cho cả thiên hạ đều ?

 

Những thành phố các cậy thế ức h.i.ế.p nông thôn chúng gì cả!

 

Rõ ràng định với , tại bằng lòng lấy ?

 

Người nhà đều ch-ết hết .

 

Bây giờ còn thể chứ?"

 

Những xung quanh rõ sự tình bắt đầu chỉ trỏ Văn Thanh.

 

Văn Thanh kéo Lỗ Ni từ đất dậy:

 

“Đã là cô náo loạn như thế ?

 

Vậy thôi!

 

để cô náo loạn cho đủ!

 

Náo loạn đến mức cô náo loạn nữa mới thôi!

 

Trần Cường, gọi điện cho ông Vệ và , bảo họ đến bệnh viện quân khu.

 

Đã là cô náo loạn như thế , sẽ giúp cô náo loạn lớn hơn một chút!"

 

Lỗ Ni Văn Thanh đẩy một cái trong chiếc xe Trần Cường đang đỗ bên lề đường.

 

Lỗ Ni rõ ràng là sợ hãi , vùng vẫy nhưng ngay cả cửa xe mở thế nào cũng ?

 

Muốn nhảy xe cũng cái gan đó, đành ép đưa đến bệnh viện quân khu.

 

Lỗ Ni chút khó hiểu :

 

“Cô đưa đến đây gì?"

 

Văn Thanh mỉm :

 

“Cô chẳng từng gả cho ai ?

 

Có bản lĩnh thì theo trong kiểm tra một chút, thiết trong bệnh viện đầy đủ, cũng cần phương thức kiểm tra gì đặc biệt là thể kiểm tra còn là gái trinh ?

 

đủ rõ ràng ?

 

Chỉ cần xác định cô từng kết hôn, vẫn còn nguyên vẹn, sẽ để Vệ Hạo lấy cô!"

 

Lỗ Ni vùng vẫy chạy:

 

“Cô đang bậy bạ cái gì thế?

 

từ lúc nào mà cần loại kiểm tra chứ?

 

Sau khi gả cho Vệ Hạo thì tự nhiên sẽ thôi, cô thế lấy mạng mà?

 

Bị khác thấy thể của , còn cái danh tiết gì nữa chứ?"

 

Văn Thanh mỉm đám đến xem náo nhiệt ngày càng đông ở cửa bệnh viện.

 

Đột nhiên cô lao giữa đám đông lôi một phụ nữ:

 

“Phương Minh Minh là cô kết hôn, hơn nữa sinh con lâu như mà vẫn còn tơ tưởng quên vị hôn phu của !

 

Anh sắp kết hôn mà cô còn phá rối.

 

Sao hả?

 

Cô còn vứt bỏ chồng con để gả cho vị hôn phu của ?"

 

 

Loading...