Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 140
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:47:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vệ Hạo ôm c.h.ặ.t Văn Thanh tò mò hỏi:
“Vậy em thành công ?”
Văn Thanh tự tin :
“Chính là thành công , em mới chép nguyên văn đại lục .
Lần em nguồn vốn hỗ trợ dồi dào, cần ngửa tay mượn cha nữa!
khi về em mới phát hiện , ở đây tạm thời cho phép mở doanh nghiệp tư nhân.
Cho nên em đang nghĩ, chỉ thể đợi thêm vài năm, thậm chí cũng thể là mười mấy năm, cho đến khi đất nước cho phép mới thôi.
Dù nhà máy bên Mỹ vẫn luôn kiếm tiền mà.
Em thuê quản lý chuyên nghiệp lo liệu, em tin là chắc vấn đề gì lớn , dù còn ba em thể giúp em trông nom nữa.”
Vệ Hạo một nữa vùi đầu mái tóc của Văn Thanh, tiếng phát đều trầm đục:
“Thỉnh thoảng em cũng thể về xem thử, nhưng quá lâu!
Anh xa em quá lâu quá lâu nữa !
Anh thực sự nhịn nỗi nhớ !
Cảm giác khó chịu quá, hy vọng lúc nào cũng nhớ em như !”
Văn Thanh ôm Vệ Hạo :
“Em .
Tuy nhiên vấn đề phận, em vẫn rõ với !”
Vệ Hạo lắc đầu :
“Không vấn đề phận gì cả?
Bây giờ cưới một ngoại quốc cũng vấn đề gì lớn.
Đất nước đang đổi thái độ của , nghĩ sẽ một ngày ước mơ thành lập doanh nghiệp tư nhân của em sẽ sớm thực hiện thôi.
Chúng đừng thảo luận về khác ?
Văn Thanh, chúng cũng thảo luận về phận của em nữa!
Anh quan tâm, chỉ cần là em, bất kể phận của em thế nào, đều quan tâm!
Em lúc thấy cuộc điện thoại của cô gọi tới, cảm thấy tim như ngừng đ-ập .
Anh nhớ em quá, thực sự thể đợi đến ngày mai mới đến gặp em .
Anh kìm mà cứ gặp em sớm hơn một ngày, cho dù chỉ sớm hơn một phút cũng !
Chỉ là vạn ngờ em khá thích đấy.
Thậm chí đến cả việc tối nay ở nhà em, bà cũng tán thành.
Xem sức hấp dẫn của giảm so với năm xưa nhỉ!
Sẽ một ngày cha em cũng sẽ đồng ý gả em cho thôi!”
Văn Thanh đẩy đẩy :
“Ái chà!
Anh bớt bộ dạng đó , em cũng lạy luôn.
Bao nhiêu năm gặp mà da mặt dày lên thật đấy!
Sao nghĩ chuyện tối nay ở nhà em chứ, đợi lát nữa ba em sẽ nhảy dựng lên đ-ánh đấy!
Vừa nãy em cố ý trêu ông thôi, nếu thực sự thì tối nay ba em sẽ ngủ yên !”
Vệ Hạo ôm Văn Thanh :
“Lát nữa muộn chút sẽ về nhà thôi!
Bây giờ để kỹ bảo bối Văn Thanh của nào!”
Vệ Hạo ngắm những lọn tóc xoăn của Văn Thanh, gương mặt tinh tế trang điểm nhẹ nhàng, chắc là bộ váy dài mới khi về nước.
Màu sắc bình thường như thế, bộ váy dài màu xanh nhạt.
Càng tôn lên làn da trắng trẻo xinh của Văn Thanh, vóc dáng phát triển thiện càng thêm cao ráo, đường cong rõ rệt.
Người phụ nữ mắt còn vẻ rụt rè của cô bé năm nào, mắt sáng răng đều, tự tin rạng rỡ.
So với lúc biểu diễn sân khấu năm xưa còn thêm một phần khí chất hào phóng đắc thể.
Vệ Hạo thở dài:
“Văn Thanh của ngày càng xinh , nỡ buông tay đây?
Thôi thì mau ch.óng cưới về nhà thôi!
Đỡ khác cướp mất!”
Văn Thanh ôm Vệ Hạo:
“Anh , đen bao nhiêu nữa!
Sao đen nhiều thế ?
Do huấn luyện ạ?
Hay là ở bờ biển lâu quá ?”
Vệ Hạo nghiến răng với Văn Thanh:
“Không chê đen, nhé!
Anh vẫn là Vệ Hạo phong lưu hào hoa đây!
Đi đến cũng một bầy các cô gái theo như tài t.ử đây !
Những năm em gặp theo đuổi nào ở nước ngoài ?
Em từ chối họ ?
Anh vì em mà từ chối nhiều cuộc xem mắt đấy nhé!”
Văn Thanh khẽ :
“Người theo đuổi em thể xếp hàng dài đến tận Thái Bình Dương, đang chèo thuyền đợi ở đó kìa!
Đặc biệt là mấy mẫu nam của em, cao trai, dáng chuẩn cần chỉnh luôn!”
Vệ Hạo nghiến răng nghiến lợi :
“Nói mấy lời đó gì chứ?
Anh cũng thấy !
Tuy nhiên vẫn cảm ơn em, nếu nhờ kế hoạch huấn luyện em đưa cho năm đó thì những năm cũng đến mức đen thế nhỉ!
Đây đều là do huấn luyện quản ngày đêm đấy!”
Văn Thanh giơ tay véo véo cánh tay Vệ Hạo:
“Ở đây là cơ bắp, cứng ngắc luôn!”
Vệ Hạo chút bốc đồng đặt bàn tay nhỏ của Văn Thanh lên cơ bụng :
“Sờ chỗ , đây mới gọi là cứng ngắc !”
khi Vệ Hạo cảm nhận bàn tay nhỏ của Văn Thanh đang xoa tới xoa lui bụng , đột nhiên cảm thấy trong lòng ngứa ngáy.
Vùng bụng đột nhiên trào dâng cảm giác khó chịu, cảm thấy khống chế nổi nữa .
Văn Thanh hề gì cứ xoa tới xoa lui bụng Vệ Hạo còn trêu chọc:
“Sờ qua lớp quần áo thì sờ cái gì chứ!”
Chương 219 Văn Võ luôn phá đám
Vệ Hạo “xoạt" một cái, đặt bàn tay nhỏ của Văn Thanh trong áo.
Sau đó lập tức bắt lấy cái miệng nhỏ vẫn còn đang liến thoắng .
Vệ Hạo hôn lên bờ môi đỏ mọng mà hằng đêm mong nhớ, còn Văn Thanh thì vụng về đáp .
Hai nhất thời chút quên , tay Văn Thanh đặt bụng của Vệ Hạo vô thức ma sát, c-ơ th-ể Vệ Hạo càng thêm rực nóng!
Đột nhiên bên ngoài phòng vang lên tiếng gõ cửa, Vệ Hạo vội vàng đẩy Văn Thanh chỉnh y phục của .
Văn Thanh mới cảm giác, lúc cắt ngang cô chút vui hỏi:
“Ai ạ?”
Văn Võ ở ngoài trả lời:
“Ba mang cho các con ít trái cây.
Trái dưa hấu con mua về để Vệ Hạo ăn một chút ?”
Văn Thanh thấy giọng của cha, đột nhiên liền tinh nghịch nháy mắt với Vệ Hạo.
Vệ Hạo nén nhịp tim đang đ-ập nhanh, thở dài một , định giọng mở cửa trực tiếp với Văn Võ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-140.html.]
“Không cần ạ chú ơi, cháu cũng phiền lâu quá ạ!
Bây giờ cháu về , sáng mai cháu đến đón ạ!”
Văn Võ lời thì vui mừng, mặt nở nụ :
“Vậy !
Vậy !
Sáng mai đến đón chú sớm chút nhé!”
Hồ Huệ Chân nãy vẽ đến nhập tâm, nên mới chồng lẻn mất.
Bà bực chạy , vui lườm Văn Võ một cái.
Sau đó sang mỉm với Vệ Hạo:
“Không thêm chút nữa con?
Ăn chút trái cây về cũng mà.
Cô bảo chú con mang trái cây , các con tự ăn trong phòng nhé?”
Vệ Hạo lắc đầu :
“Cháu về giúp cha cháu và ông nội thu dọn nhà cửa một chút ạ.
Ngày mai đến khách sẽ thoải mái hơn.
Thời gian cũng muộn , cháu phiền chú dì và Văn Thanh nghỉ ngơi nữa ạ!”
Văn Thanh lúc khỏi phòng chút lưu luyến rời kéo tay Vệ Hạo:
“Em tiễn ngoài nhé?”
Vệ Hạo gật đầu, dắt Văn Thanh xuống lầu.
Ra khỏi nhà, Văn Võ còn theo, Hồ Huệ Chân nắm lấy tay ông hất :
“Anh còn dám theo nữa em gõ đầu đấy!
Người mới ở bên bao lâu, mà quấy rầy ?”
Văn Võ cúi đầu đồng hồ:
“Đây hơn nửa tiếng , em còn thế nào nữa?
Anh thể nhịn qua hơn nửa tiếng là mức độ chịu đựng lớn nhất của đấy!”
Hồ Huệ Chân :
“Được , giỏi!
Anh nhịn giỏi!
Đợi đến đêm động phòng hoa chúc của con gái , cứ việc ngoài tân phòng của con bé mà canh nhé!
Cứ cách nửa tiếng gõ cửa một , em thấy cái ông nhạc phụ như thực sự mà gả con gái , con rể cũng sẽ cho tức ch-ết thôi!”
Văn Võ gãi đầu:
“Cũng đến mức đó, thực sự gả con gái thì đương nhiên thể !
Chân Chân , là để Văn Thanh gả muộn hai năm nữa ?
Anh thực sự chút nỡ!
Hay là đưa con bé về nhà học cho xong tiến sĩ ?
Hình như còn thể học lên tiến sĩ nữa mà?”
Hồ Huệ Chân bực :
“Cứ giữ!
Cứ giữ !
Giữ nữa là thành gái già đấy!
Nếu Vệ Hạo chịu cưới nữa thì ?
Người còn thể đợi Văn Thanh cả đời chắc?”
Văn Võ nghiêm túc :
“Không gả cũng , nuôi nổi!”
Hồ Huệ Chân bực gõ đầu ông một cái:
“Phải đấy!
Nhà chúng nuôi một bà cô già, là gả !
Mà là do cha nó cho nó lấy chồng!
Nó mà kết hôn, chúng lấy cháu ngoại để bế chứ?
Em cũng lạy luôn, trong đầu đang nghĩ cái gì hả?”
Văn Võ ngại ngùng gãi đầu, dỗ dành vợ.
Quên mất chuyện ngoài đưa Văn Thanh trở .
Vệ Hạo dắt Văn Thanh khỏi nhà lên xe, Văn Thanh cũng nỡ để Vệ Hạo rời , nắm c.h.ặ.t t.a.y Vệ Hạo buông.
Vệ Hạo thoáng qua cổng lớn, xác định Văn Võ theo ngoài.
Anh một cái kéo Văn Thanh lên xe, nổ máy phóng luôn.
Đến cạnh con đường một khu rừng nhỏ tĩnh lặng, Vệ Hạo quên ôm Văn Thanh lòng, tiếp tục nụ hôn Văn Võ cắt ngang của họ.
Hai trẻ tuổi quên mất thời gian và tất cả thứ khác.
Cho đến khi Vệ Hạo đưa tay trong áo Văn Thanh, chạm chỗ mềm mại đó, mới sực tỉnh thấy dường như quá đáng .
Anh vội vàng buông tay, bờ môi hôn sưng đỏ và mái tóc rối loạn của Văn Thanh, chút ngại ngùng gãi gãi gáy.
Văn Thanh khi buông cũng xoa xoa tóc, chỉnh quần áo của .
Cả hai đều chút thẹn thùng đỏ mặt.
Vệ Hạo nhấn ga trực tiếp đưa Văn Thanh về nhà.
Đến cửa nhà, chút nỡ, kéo Văn Thanh hôn thêm mấy cái nữa!
Cho đến khi thấy và thấy tiếng động cơ ô tô mà Văn Võ chạy .
Vệ Hạo lúc mới nhấn ga trực tiếp lái xe luôn.
Văn Võ chút giận dữ hỏi con gái:
“Đi ?
Ba ngoài hai đấy?
Lại lái xe đưa con gái ba mất ?
là khó phòng thật mà!”
Văn Thanh bất lực giậm chân:
“Ba , ba gì chứ?
Con để ý tới ba nữa, ba thực sự vô vị đấy!
Việc gì cũng quản!
Con và bao nhiêu năm gặp, mấy câu ba cũng tới phá đám!”
Văn Thanh xong câu , trực tiếp lên lầu luôn.
Văn Võ chỉ bóng lưng cô, với Hồ Huệ Chân :
“Em thấy môi con bé ?
Còn cả tóc nữa, đều nghi ngờ họ gì ?
Thời gian hình như cũng đủ đấy!”
Hồ Huệ Chân bất lực :
“Họ gì, cũng là chuyện của hai đứa.
Tại cái gì cũng quản một chút ?
Em , con lớn , con tư cách yêu đương, con cũng đến tuổi kết hôn , em lạy luôn, thế nào cũng hả?”
Nói xong, Hồ Huệ Chân cũng giậm chân, trực tiếp về phòng .
Văn Võ ngẩn ngơ ngác theo hướng Vệ Hạo lái xe biến mất, liền đuổi theo vợ và con gái.
Không Văn Võ xin hèn mọn thế nào, Vệ Hạo lúc thuận lợi về nhà ông nội.
Sau khi Vệ Hạo và Vệ Thần điều về thì tiếp tục sống riêng với Lâm Tuyết Lê.
Vẫn luôn ở chỗ Vệ Hồng Kỳ, căn bản hề về nhà .
Lâm Tuyết Lê vốn dĩ ở chỗ ông nội, tự nhiên cũng ý định về nhà .