Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:47:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn Võ :

 

“Không cha con kế thừa gia nghiệp của cha, cha chỉ cảm thấy, tâm trí con đặt ở đó.

 

Hay là con theo cha về kế thừa hàng triệu gia sản của cha, từ bỏ việc gả cho đàn ông mà cha còn mặt mũi ?”

 

Văn Thanh thẹn thùng đối mặt với lời trêu chọc của cha:

 

“Thôi !

 

Thôi !

 

Những thứ đó cứ để cho các em trai con !

 

Con cũng hứng thú.

 

Con thể kiếm tiền và năng lực thấp, cần gia sản của cha để thêu hoa gấm cho con !”

 

Lần Văn Võ về gia sản khổng lồ trong mắt Tần Mạn.

 

Gia sản đó tuy dù trong mắt Tần Mạn ngoài là to lớn, nhưng đối với Văn Võ thì chút đáng kể.

 

Nhà họ Văn tuy nền tảng vẫn còn nhưng trong cuộc vận động đó cơ bản tiêu hao gần hết.

 

Một khoản tiền mặt duy nhất ban đầu Tần Mạn lấy .

 

Hiện giờ tiền lương của hai vợ chồng cùng nhà ở và cửa hàng đối với Văn Võ thực sự đáng nhắc tới.

 

Thực mục đích về của ông vẫn đơn giản, năm đó theo lời Văn Thanh thì cha ông ch-ết khá vội vàng, bên cạnh một ai.

 

Văn Thanh và Giáo sư Thích theo dõi nên vội vã chạy trốn khỏi đó.

 

Văn Thành bỏ chạy một , cũng giờ đang ở nơi nào?

 

Nếu dân làng lương thiện, ước chừng cũng thể cho hai ông bà một nơi chôn cất.

 

Nếu đủ lương thiện, ước chừng hai ông bà chắc phơi xác nơi hoang dã, Văn Võ chắc tìm thấy.

 

Thời gian trôi nhanh, nửa tháng Văn Võ mới dẫn theo hai đứa cháu trai trở về kinh thành.

 

Văn Thanh cha tiều tụy chịu nổi, chút thắc mắc hỏi ông:

 

“Sao lâu thế ạ?”

 

Văn Võ thở dài:

 

“Con , họ căn bản an táng cha cha t.ử tế.

 

Chỉ là đào một cái hố ở lưng chừng núi, dùng hai cuộn chiếu cỏ chôn cất vội vàng.

 

Bây giờ cha đến đó , núi mọc đầy cỏ dại.

 

Cha hỏi họ phương hướng, hỏi gì cũng .

 

Chỉ thể bừa là ở vùng đó, nhưng địa chỉ cụ thể thì căn bản tìm .

 

Cũng may đại đội trưởng họ Mục mà con khá đáng tin cậy.

 

Đồ con mang cho cha, cha tặng cho vợ ông , sẵn tiện nhắc đến tên con.

 

Kết quả là ông tích cực phối hợp với cha.

 

Giúp tìm những lo liệu hậu sự lúc đó, còn giúp cha huy động nhân lực đào xới tung cả lên.

 

Chúng tốn bao công sức mới tìm thấy hài cốt của ông bà nội con.

 

Cũng may họ chôn riêng, nếu thì thật khó phân biệt.

 

Lật tung cả vùng đất núi suốt một tuần mới cuối cùng để chúng lật thấy .

 

Chúng mua quan tài thượng hạng tại chỗ, chôn cất họ nghĩa trang gia tộc, và lập b-ia cho họ.

 

Cũng coi như thành tâm nguyện của chúng .

 

Sau chúng cũng cần cúng bái họ nữa.

 

Cha hứa cho đại đội trưởng Mục đó một khoản tiền, cũng nhiều.

 

Theo lời con thì đưa 100 đồng một năm, nhờ ông theo quy củ các ngày lễ như Thanh minh, Trung nguyên đốt tiền giấy, dọn dẹp mộ phần cho họ.

 

Sau mỗi năm cha sẽ gửi thêm 100 đồng cho họ, chỉ cần họ dọn dẹp mộ địa.

 

Sau mức sống nâng cao, cha sẽ tăng thêm tiền cơ sở .

 

Cho đến khi nhà họ Văn chúng còn hậu nhân mới thôi.

 

Văn Minh cũng coi như hiểu chuyện, chủ động đề nghị khoản tiền để đưa.

 

cũng là đích tôn, ban đầu cha để ý đến , nhưng đó nghĩ con cũng đúng.

 

chúng vẫn sẽ nước ngoài sinh sống, lẽ sẽ chăm lo bên .

 

cũng định cư ở kinh thành và công việc, đương nhiên dễ liên lạc hơn chúng .

 

Cho nên cha đưa cho 2000 đồng, coi như chi phí cho 20 năm.

 

Sau cha sẽ quản nữa.

 

Để địa chỉ công tác và s-ố đ-iện th-oại của cho đại đội trưởng Mục, vạn nhất việc gì thì bảo ông gọi cho Văn Minh.

 

Văn Hiên thuộc kiểu trầm mặc, 20 năm nữa, chi phí do hai em họ phụ trách, cần cha nhúng tay nữa.

 

Nói câu hiếu thảo, vốn dĩ cha cũng định nhúng tay nữa.

 

Theo cách cha cha đối xử với cha ban đầu, cha còn chẳng bỏ khoản tiền 20 năm .

 

Chỉ là con cái, chú trọng đạo hiếu, cha cũng thể để các cháu trai cháu gái lưng !”

 

Văn Thanh gật đầu:

 

“Cha là đúng ạ!”

 

Văn Võ chút buồn bã là:

 

“Không ngờ, lúc đó cha theo xuống nông thôn cải tạo.

 

Với cha ở kinh thành từ biệt hóa cuối cùng gặp mặt.

 

Không bác cả của con là bác cả cha liệu thuận lợi thoát ?

 

Nếu , cũng thể gửi xác ở thung lũng nào khác ?

 

Ngày hôm đó coi như cha từ biệt cha trai, kiếp e rằng còn ngày gặp nữa!”

 

Văn Thanh vỗ vai Văn Võ :

 

“Ba ơi ba còn , còn con và các em trai nữa.

 

Sau chúng con cũng sẽ con cái.

 

Có những chuyện qua thì cứ để nó qua , bất kể ba đối với ông bà nội sinh lòng lưu luyến sinh lòng oán trách, ngày tháng vẫn hướng về phía !

 

Còn về bác cả, nếu em ba duyên, mà bác còn tại nhân thế, tự nhiên sẽ ngày tương phùng.”

 

Hồ Huệ Chân tới ôm cả con gái và chồng lòng:

 

“Chúng sống những ngày tháng của mới là quan trọng nhất!

 

Tâm nguyện của liễu, cha coi như bụi về với bụi đất về với đất, chuyện qua đừng nhắc nữa!”

 

Văn Võ rút tay ôm lấy Văn Thanh và vợ lòng:

 

“Cứ , dù chuyện cũng qua !

 

Anh cũng nhắc nữa, bây giờ thời gian .

 

Văn Thanh nhỏ bé ơi, con thể đưa vị hôn phu mà con hằng mong nhớ đến mặt cha ?”

 

Văn Thanh gật đầu, một chút cũng thấy ngại ngùng:

 

“Con cũng chứ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-136.html.]

mấy ngày nay ba về, con cũng dám lung tung.

 

Dẫn ngoài dạo phố hai .

 

cảm thấy đặc biệt thích nghi !”

 

Hồ Huệ Chân gật đầu:

 

“Thực sự cách nào thích nghi .

 

Anh xem môi trường bên ngoài thế ?

 

Có những thứ cũng giống như hồi chúng còn nhỏ, đổi.

 

những thứ đổi từ trong xương tủy, còn là dáng vẻ trong ký ức tuổi thơ của em nữa .

 

Em và Văn Thanh ngoài tìm những thứ trong ký ức, nhưng cảm thấy chỗ nào cũng quen thuộc, mà cảm nhận kỹ thì chút khác biệt!”

 

Chương 213 Sự thích nghi của cha

 

Hồ Huệ Chân cũng nên hình dung cảm giác của thế nào, tổ chức ngôn ngữ một chút mới :

 

“Cũng thể là do em sống ở nước ngoài quá lâu, khi về cảm thấy một thứ bất tiện.

 

Ví dụ như mua thịt ăn thì còn tìm phiếu thịt.

 

Ví dụ như mua bộ quần áo, còn trả phiếu vải.

 

Lương thực cung ứng hạn thì thôi , màu sắc quần áo đen, trắng, xám thì cũng là xanh lục, xanh lam.

 

Khó khăn lắm em mới tìm một sấp vải màu đỏ thì cảm thấy .

 

Em sắp nhàn đến phát hoảng .

 

Tuy nhiên ở đây, linh cảm ngừng tuôn trào.

 

Em vẽ nhiều bản vẽ, nhưng tấm nào dám mang quần áo.

 

Em cảm thấy lạc lõng với những thứ mặc ở đây!”

 

Văn Võ cảm thấy gặp tri âm:

 

“Anh cũng cảm thấy ở đây quá xa lạ .

 

Anh sắp cách nào sinh tồn ở đây nữa.

 

Trên tàu hỏa quá nhiều thì thôi , hở là đòi kiểm tra thư giới thiệu của , khách sạn thuê phòng cũng cần thư giới thiệu, về quê xe cũng cần thư giới thiệu.

 

May mà lúc Văn Thanh bảo mở thêm mấy tờ.

 

Nếu , thực sự cảm thấy đến đó thì thư giới thiệu lật nát hết .

 

Cái đó thì thôi , về nông thôn đến cả xe buýt cũng .

 

Cũng taxi, chúng xe bò mới đến đó.

 

Sau khi lên núi mới chỗ đó máy kéo một đại đội mới một chiếc, bình thường cày ruộng vẫn cần trâu già giúp đỡ.

 

Có lúc đau đầu đến sắp nổ tung, nếu vì Văn Minh và Văn Hiên ở bên cạnh sắp xếp, thực sự cảm thấy sẽ phiền não đến ch-ết mất.

 

Em đau khổ thế nào .

 

Còn ăn uống nữa, ăn cơm tàu hỏa cần phiếu lương thực, tiền mặt còn , một món muộn là hết sạch.

 

Tiệm cơm quốc doanh cũng chỉ mấy quán ở trong thành, thái độ phục vụ của nhân viên cũng kém.

 

May mà Văn Thanh giúp thu xếp hành lý gói cho ít bánh ngọt.

 

Cơm nước tàu hỏa căn bản nuốt nổi.

 

Đến nhà dân làng thì càng cần , mới xào rau cho dầu, dùng cái bàn chải chấm một cái dầu, quẹt một vòng quanh mép nồi, coi như là cho dầu .

 

Nghe hai cân dầu họ thể ăn suốt một năm, đây là kiểu thao tác gì ?

 

Anh thực sự cũng chịu thua luôn!”

 

Văn Thanh ngắt lời oán trách của cha:

 

“Ba thích nghi thôi ba, đây là quốc tình cơ bản.

 

Ở kinh thành tuy đến mức hai cân dầu ăn một năm.

 

ba cũng hiểu rằng, ngay cả những công việc như Văn Minh và con, định lượng lương thực một tháng cũng chỉ một cân dầu cho một .

 

Nói cách khác, một một năm chỉ 12 cân dầu, mấy gia đình con nhỏ đều là sáu lạng, hiểu ạ?”

 

Văn Võ sờ trán:

 

“Trời đất ơi, họ ăn gà rán?”

 

Văn Thanh mỉm :

 

“Ba, là thế .

 

Ngày mai con đưa phiếu thực phẩm phụ cho ba, ba tự xếp hàng, ba xem ở trạm cung ứng rau quả hợp tác xã cung tiêu nào ở kinh thành bán gà?

 

Còn gà rán á?

 

Tết đến gia đình nào thể ăn một bữa thịt là nhà khá giả .

 

Con mấy năm nay cũng tình hình thế nào?

 

về nửa tháng nay, con cũng đại khái tìm hiểu một chút.

 

Muốn ăn gà chỉ hai con đường, hoặc là đến hợp tác xã cung tiêu tranh giành, khi nào gà cung ứng họ sẽ dán thông báo một ngày.

 

Ba bốn giờ sáng cầm sổ xếp hàng.

 

Ăn gà cũng phiếu thịt, còn nữa ba ăn thịt cũng xếp hàng, cho dù chín mười giờ sáng chạy qua, ước chừng cũng chỉ còn mấy khúc xương cho ba thôi!

 

Muốn ăn vịt, ba đến tiệm vịt quốc doanh đặt .

 

Đặt mấy ngày thì sẽ ăn vịt .

 

Nếu , một ngày chỉ cung ứng 20 con, cung đủ cầu.

 

Có tiền cũng vô dụng, bây giờ đồng chí daddy của con, ba cảm thấy ba còn ăn chút gì ?”

 

Văn Võ thở dài:

 

“Xem , cha nhanh ch.óng chốt xong hôn sự của con.

 

Sau đó gả con thôi.

 

Cha và mommy con mau ch.óng thôi!

 

Con để cha sống những ngày tháng như thế , cha thực sự chút tiếp thu nổi.

 

Hay là con bảo con rể của cha giải ngũ , cha đưa các con sang bờ bên đại dương ăn sung mặc sướng?

 

Con xem ở nhà lầu xe , ăn gì nấy đó mới gọi là sống chứ!”

 

Văn Thanh nghiêm túc :

 

“Sở dĩ con về là vì giúp đỡ đất nước của , con đều sống , chính là hằng ngày đều thịt ăn, nhà lầu để ở, ô tô để .

 

Đây là đất nước trong mơ của con.

 

Sẽ một ngày chúng sống hơn cả những ở bờ bên đại dương, chỉ cần mỗi chúng đều bỏ nỗ lực của !”

 

Văn Võ chút cảm khái ôm Văn Thanh lòng:

 

“Thanh Thanh nhà chúng lớn thật , cha sẽ cung cấp sự hỗ trợ lực.

 

Bảo bối, con gì cũng !”

 

Hồ Huệ Chân đẩy đẩy Văn Võ:

 

“Anh thì về , em về .

 

Em đây bảo bối của em kết hôn, sinh con em còn giúp trông cháu ngoại nữa chứ?”

 

 

Loading...