Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:26:04
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Số lượng thanh niên tri thức mới mười , trừ Văn Thanh đều quyết định tạm thời ăn chung.

 

Văn Thanh giải thích ăn ít, dày vấn đề, nhiều thứ ăn tiêu hóa .

 

Cô bèn kéo chân nữa, bản cô cũng cần mua nồi sắt lớn.

 

Tiêu Thắng Nam chỉ cho họ thấy cái lò sắt nhỏ để nấu canh đậu xanh mùa hè khá .”

 

Ngoại trừ Vương Yến Hồng nhỏ giọng lầm bầm một câu thật kiêu kỳ, những khác đều bày tỏ sự thấu hiểu.

 

Đặc biệt là Tào Lộ giúp cô chuyện, bảo cô mua một ít táo đỏ đường đỏ các thứ để dưỡng dày đó, tất cả đều lộ ánh mắt đồng cảm.

 

Đã quyết định đều bắt đầu hành động, đầu tiên chính là bố trí phòng của cho .

 

Bữa sáng bèn mỗi tự trổ tài, mười giờ tan họ mới thể đại đội mượn lương thực.

 

Cuối năm lúc chia lương thực trả .

 

Các thanh niên tri thức ít nhiều năm đầu tiên đều dựa sự hỗ trợ của gia đình hoặc là khoản tiền trợ cấp thanh niên tri thức phát lúc để sống qua ngày.

 

Người nhà gửi đồ đến càng nhiều thì sống càng , gia đình càng coi trọng thì càng khó khăn.

 

Văn Thanh dối mỗi tháng gửi tiền gửi đồ chính là vì điểm .

 

C-ơ th-ể quá nhỏ , sức lực cũng cách nào sử dụng quá nhiều.

 

Việc đồng áng cần Văn Thanh bỏ bộ sức lực , kể đến gánh nước c.h.ặ.t củi thu dọn hai phân đất tự lưu thuộc về nữa.

 

thích nghi với ba bữa một ngày, đột ngột đổi thói quen sinh hoạt và phương thức sống của chút thực tế.

 

Những thanh niên tri thức còn lương thực dư buổi sáng đều ăn bữa sáng.

 

Văn Thanh quyết định vẫn là ba bữa một ngày, nếu điều kiện cho phép, cô còn ăn thêm một bữa khuya nữa.

 

Lúc mười giờ loa vang lên một nữa, bọn Văn Thanh đến ban đại đội.

 

Hứa Trường Xuân bảo họ , giới thiệu các cán bộ khác của đại đội.

 

Cả đại đội chia thành bốn đội nhỏ, bốn đội trưởng đại đội, họ đều về nhà ăn cơm .

 

Kế toán của thôn là một ông già đen g-ầy, mái tóc bạc phơ từng khiến bọn Văn Thanh tưởng ông ít nhất cũng năm sáu mươi tuổi , mới ông là em họ của Hứa Trường Xuân là Hứa Trường Bình.

 

Hứa Trường Bình đeo kính quét mắt các thanh niên tri thức một cái, đối với lời chào hỏi của họ, chỉ gật đầu một cái coi như là đáp .

 

Hứa Trường Xuân bèn vội vàng giới thiệu những khác, đội trưởng bảo vệ Hứa Trường Cao.

 

Vị quả thực cần cao thêm, hình tượng của ông là lùn b-éo lùn b-éo, ánh mắt bóng lưỡng quét qua mấy nữ thanh niên tri thức.

 

Duy nhất Văn Thanh một cái nào, ánh mắt cuối cùng còn dừng bộ ng-ực của Âu Mỹ Đình, vẫn là Ngô Cương dậy che chắn tầm mắt của ông .

 

Hứa Trường Xuân ho một tiếng mới khiến Hứa Trường Cao thu đôi mắt ý đó.

 

Hứa Trường Xuân tiếp tục giới thiệu phụ nữ duy nhất trong dàn cán bộ là chủ nhiệm phụ nữ Chu Thúy Lan, cũng là vợ của ông .

 

Chu Thúy Lan trái nhiệt tình với các thanh niên tri thức:

 

“Lúc nào rảnh thì đến nhà chơi, vấn đề gì đều thể tìm !

 

Đặc biệt là các nữ thanh niên tri thức, chuyện gì đều thể tìm , thím quý các cô bé lắm.

 

chỉ sinh một đứa con gái, thương con gái nhất đấy!"

 

Tào Lộ nhiệt tình trò chuyện với Chu Thúy Lan, khiến Hứa Trường Xuân ho mạnh một tiếng, Chu Thúy Lan hồn bèn hẹn chuyện thì tìm bà, vội vã về nhà nấu cơm.

 

Hứa Trường Xuân dẫn theo Hứa Trường Bình cầm sổ sách đến kho lương thực bên cạnh ban đại đội.

 

Chính là lúc giáp hạt, lương thực còn ít hơn cả nông cụ.

 

Hứa Trường Xuân và Hứa Trường Bình từ trong góc khiêng mười cái bao tải, mỗi thanh niên tri thức ba mươi cân lương thực.

 

Hai mươi cân lương thực thô, năm cân lương thực tinh, còn năm cân đậu.

 

Hứa Trường Bình phát một cái túi bèn bảo ký tên sổ sách, lương thực đều trả .

 

Ở đây một năm chia lương thực hai , thu hoạch vụ lúa sớm, mùa gặt mùa cấy kết thúc, nộp xong thóc công bèn sẽ chia lương thực một .

 

Đây cũng là để bổ sung nguồn cung lương thực cho dân làng, chỉ chia lương thực, tính điểm công.

 

Các thanh niên tri thức lúc đó thời gian đến quá ngắn, quá nhiều điểm công.

 

Lương thực mượn thể trả chia lương thực thứ hai cuối năm.

 

Chương 20 Ai phương pháp cấp cứu đuối nước ?

 

Lần chia lương thực thứ hai là tết, điểm công của mỗi nhà mỗi hộ trừ phần chia lương thực đầu, phần còn thể tính toán rõ ràng .

 

Điểm công dư thể dùng để đổi lấy lương thực, đổi thành thịt lợn tết, cũng thể đổi thành tiền.

 

Đây là cơ hội duy nhất dân làng tiền mặt.

 

Gia đình sức lao động dồi dào thì cơ hội lấy tiền mặt càng cao, cho nên nông thôn luôn sinh con trai.

 

Suy cho cùng vẫn là vì con trai lớn lên là sức lao động chủ yếu.

 

Con gái lớn lên là sức lao động nhà , thời gian phụ giúp nhà ngắn.

 

Chia xong lương thực, Hứa Trường Xuân chỉ chiếc xe rùa phía một đống nông cụ hào phóng để đẩy lương thực về.

 

Chỉ hai chiếc xe rùa, năm cái bao tải chất lên, mấy trai đẩy xiêu xiêu vẹo vẹo.

 

Các nữ thanh niên tri thức vội vàng phụ giúp ở phía , nhất thời chút luống cuống tay chân.

 

Văn Thanh chạy theo, tụt một bước đợi Hứa Trường Bình .

 

Hứa Trường Xuân khóa cửa kho lương xong cô mới mở lời:

 

“Đại đội trưởng, sáng mai cháu lên huyện lấy đồ cháu gửi ạ?

 

Có cần xin giấy giới thiệu ạ?

 

Cháu một đêm, nhà họ hàng chỗ ?

 

Cháu lẽ nhà khách một đêm.

 

Còn nữa chúng cháu lên huyện bằng cách nào ạ?"

 

Hứa Trường Xuân Văn Thanh :

 

“Buổi sáng ở đầu đường xe lừa xã.

 

Đa đồ đạc đều thể mua ở cửa hàng cung ứng xã.

 

Khoảng sáu rưỡi xe lừa xuất phát , chỉ chuyến đó thôi.

 

Người đ-ánh xe là bác họ của chú, các cháu gọi là ông Hứa, một chuyến hai xu tiền, cả cả về bốn xu.

 

Những thứ khác đừng lên huyện mua, trong thôn là đấy.

 

Bàn ghế giường tủ thì đến đầu phía tây thôn tìm Hứa Trường Lâm, ông là thợ mộc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-13.html.]

Bên cạnh ông một nhà rổ rá quang gánh chiếu màn trúc, những thứ thì đến nhà ông mua.

 

Những khoản thu nhập đều treo tên ở thôn, tính là đầu cơ trục lợi ."

 

Văn Thanh vui mừng gật gật đầu, e lệ :

 

“Thưa đồng chí đại đội trưởng, cho hỏi nhà ai thể bán , đổi một ít rau xanh ạ?

 

Chúng cháu mới chia đất, cái gì cũng ạ?"

 

Hứa Trường Xuân :

 

“Đừng khách sáo thế, gọi chú là chú Trường Xuân hoặc chú Xuân đều .

 

Rau ở vườn nhà chú chắc là một ít , nhiều , cháu tự tìm thím Thúy Lan của cháu , chuyện chú cũng rõ lắm."

 

Văn Thanh vui mừng chào tạm biệt Hứa Trường Xuân, hẹn xong giao lương thực xong bèn sẽ đến nhà ông , Hứa Trường Xuân dường như thản nhiên chỉ chỉ một căn nhà gạch đỏ xa ban đại đội đó là nhà ông .

 

Văn Thanh đang chạy định đuổi kịp các thanh niên tri thức, kết quả bao xa, bèn thấy kêu la t.h.ả.m thiết:

 

“Mau lên!

 

Mau lên!

 

Giữ lấy !

 

Mau lên với..."

 

Xe rùa vận chuyển lương thực đặt ở bên lề đường, bên bờ sông nhỏ vây đầy dân làng.

 

Văn Thanh lo lắng xuống sông nhỏ, cô kỹ bèn thấy ba sông.

 

Dân làng bàn tán xôn xao, ba đứa trẻ trời cao đất dày ở ven sông mò ốc, kết quả một đứa trượt chân rơi xuống.

 

Hai đứa còn gọi lớn giúp đỡ, tự xuống cứu .

 

Hiện giờ cả ba đứa trẻ đều thấy nữa, may mà các thanh niên tri thức vận chuyển lương thực ngang qua, phát hiện điều bất thường.

 

Trong các nam thanh niên tri thức Ngô Cương, Tần Thư Hiên, cùng với Trương Kiệt bơi, các nữ thanh niên tri thức thì đồng gọi dân làng đến giúp đỡ.

 

Văn Thanh ngờ chuyện với Hứa Trường Xuân xong bèn gặp chuyện thế , chút sững sờ thêm mấy dân làng bơi giỏi xuống sông cứu .

 

Đông sức mạnh lớn, nhanh ba đứa trẻ đều cứu lên.

 

Tào Lộ hét lên một tiếng:

 

“Ai cấp cứu?"

 

Văn Thanh phản ứng , vội vàng chạy đến mặt một đứa trẻ bắt đầu thực hiện các động tác máy móc.

 

Cô lập tức bắt tay dọn sạch nước, bùn và các chất bẩn trong miệng, mũi của nó, dùng khăn tay quấn ngón tay kéo lưỡi của nạn ngoài miệng.

 

Cởi cúc áo, cổ áo, để giữ cho đường hô hấp thông thoáng.

 

Sau đó cô quỳ một chân xuống đất, chân gập gối, đặt bụng của đứa trẻ đuối nước lên đùi gập gối của , một tay đỡ lấy đầu nó, để miệng nó hướng xuống , tay ép lên lưng nó, thể ép nước trong bụng nó ngoài.

 

Đứa trẻ rõ ràng hôn mê, thở yếu như thể sắp ngừng thở bất cứ lúc nào, cô ép nước xong, vội vàng thực hiện hô hấp nhân tạo.

 

Để đứa trẻ ngửa, Văn Thanh một tay bóp mũi đuối nước, tay đỡ cằm nó, hít một thật sâu, đó miệng đối miệng thổi khí .

 

Thổi xong một , rời khỏi miệng đứa trẻ đuối nước, đồng thời buông tay bóp mũi , đồng thời dùng tay ép nhẹ lên ng-ực đứa trẻ đuối nước, giúp nó thở .

 

Cứ thế tiến hành lặp lặp quy luật, mỗi phút 14—20 , lúc đầu động tác của Văn Thanh chậm, đó bắt đầu tăng tốc một cách thích hợp.

 

Sau năm phút, đều lo lắng.

 

Bố của những đứa trẻ đều tìm cách xông lên ôm lấy m-áu mủ của .

 

Hứa Trường Xuân bình tĩnh Tào Lộ và Văn Thanh, bảo những dân làng khác kéo bố của lũ trẻ cho họ gần.

 

Tần Thư Hiên và Trương Kiệt cũng đang giúp đỡ, họ theo chỉ thị của Tào Lộ đang cấp cứu một đứa trẻ khác.

 

Đứa trẻ đó mức độ đuối nước nông nhất, khi ép nước bèn mơ màng tỉnh .

 

Bác sĩ duy nhất trong thôn ngã gãy chân, lúc cũng ở trong thôn.

 

Hứa Trường Xuân hiện giờ chỉ thể dựa những thanh niên tri thức thôi, may mà một đứa trẻ tỉnh , phụ lấy áo khoác của xông lên bọc kín .

 

Hứa Trường Xuân bảo họ đưa con về để quần áo, nấu canh gừng.

 

Đứa trẻ trong tay Văn Thanh hít , Văn Thanh bảo bố đứa trẻ gần bọc đứa trẻ vác ngược lên vai, như bộ về nhà, nước trong bụng cũng sẽ chảy ngoài.

 

Đứa trẻ trong tay Tào Lộ cũng tỉnh , cô bắt mạch hỏi:

 

“Đại đội trưởng, chúng đều uống thu-ốc, nhất là truyền dịch.

 

Theo dõi thêm thì hơn, chủ yếu sợ nửa đêm phát sốt!"

 

Hứa Trường Xuân đứa trẻ mà Văn Thanh cứu sống chút do dự.

 

Văn Thanh trái hiểu ý của ông :

 

“Cháu chỉ cấp cứu, khám bệnh kê đơn."

 

Hứa Trường Xuân thở phào nhẹ nhõm, bảo bố của đứa trẻ đó bế con theo .

 

Văn Thanh đang định việc gì của nữa, Tào Lộ ngược gọi cô :

 

“Đồng chí Văn Thanh, cô thể đây giúp một tay ?

 

Một xuể!"

 

Văn Thanh chỉ thể đồng ý theo, những khác bày tỏ họ sẽ giúp cô vận chuyển lương thực về.

 

Văn Thanh chỉ thể gật gật đầu, theo phía họ đến trạm xá.

 

Trạm xá ở phía ban đại đội, trái cách nhà Hứa Trường Xuân quá xa.

 

Nghe bác sĩ ngày xưa sống ở đây, bên trong bốn gian phòng.

 

Một gian là phòng khám, một gian là nhà thu-ốc, còn một gian phòng bác sĩ ngày xưa ở đó trực đêm.

 

Một gian phòng khác cũng giường, tạm thời dùng phòng bệnh.

 

Ngoài còn hố xí (nhà vệ sinh) cùng với bếp và một gian phòng tạp vật.

 

Lão bác sĩ ngày xưa là ngoại tộc duy nhất trong thôn, nhà ở phía bên thôn.

 

Ông tuổi tác lớn, thường xuyên khám bệnh ở trong nhà.

 

Không mấy khi đến đây, ông ngã một cái xong con trai về đón cả hai ông bà già .

 

Nơi coi như trống .

 

Hứa Trường Xuân đang khổ sở tìm một bác sĩ về thôn đây?

 

Không ngờ đưa đến hai .

 

Tuy Văn Thanh khiêm tốn kê đơn, nhưng thủ pháp cấp cứu thành thạo đó vẫn khiến Hứa Trường Xuân sáng mắt lên.

 

 

Loading...