Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 128
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:47:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Thanh lập tức tỉnh táo, bò dậy khỏi giường.
Mở cửa với :
“Con , mặc dù đây là đầu tiên con máy bay, nhưng chắc là do con còn trẻ nên thích nghi !
Dì ở ?
Để con xem thế nào!”
Hồ Huệ Chân dẫn Văn Thanh lên lầu, đến phòng của Hồ Huệ Mẫn.
Hồ Huệ Mẫn đang giường, đầu đắp một chiếc khăn ướt.
Hầu Tuyết Cầm đang khuyên nhủ bà:
“Hay là con bệnh viện xem ?
Tuy rằng sốt cao lắm, nhưng con ăn uống gì.
Sáng sớm ăn chút cháo trắng cũng nôn sạch, tối qua còn tiêu chảy cả đêm.
Hay là để gọi bác sĩ đến nhà xem nhé?”
Hồ Huệ Mẫn mệt mỏi lắc đầu:
“Con chẳng gặp mấy ông bác sĩ đó !
Không !
Lần nào máy bay con cũng nước độc hợp, dù là về nước đây cũng thế cả thôi.
So với lúc chúng chạy sang Mỹ thì bây giờ hơn nhiều , lúc đó gì máy bay mà , chúng tàu viễn dương lênh đênh cả tháng trời mới đến cái nơi quỷ quái .
Con nhớ lúc đó hai chị em con đều say sóng, nôn thốc nôn tháo.
Mẹ cũng say sóng, hình như chỉ chị dâu cả là đỡ hơn một chút.
Chị dâu hai cũng đổ bệnh, một chị dâu cả tay chân luống cuống chăm sóc chúng con.
Cha và mấy họ còn trông nom bọn trẻ nữa.
Hồi đó mới gọi là gian nan!
Bây giờ con nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi!
Không , đừng lo lắng quá!
Quá hai ngày nữa con hoạt bát ngay mà!
Mẹ quên , hồi đó Steven đưa con về nước, chẳng cũng sợ con say máy bay đó ?
Về nước xong con bẹp hai ngày mới hồi , giờ xem con chỉ cần nghỉ hai ngày là thôi!
Đừng bày vẽ thêm chuyện nữa!”
Chương 200 Cháu y thuật ?
Văn Thanh tới bắt mạch cho Hồ Huệ Mẫn, đó hỏi một câu:
“Dì tin tưởng con chứ?”
Hồ Huệ Mẫn chút hiểu :
“Dì đương nhiên tin con , bảo bối của dì!”
Văn Thanh thấy câu thì dứt khoát :
“Vậy để con châm cứu cho dì một nhé!”
Hồ Huệ Mẫn đang bệnh đến mức đầu óc mơ màng, liền tùy tiện gật đầu.
Văn Thanh trực tiếp lấy túi kim châm, trong tiếng kêu kinh hãi của Hầu Tuyết Cầm và Hồ Huệ Chân, cô trực tiếp châm cho Hồ Huệ Mẫn thành một con nhím.
Hồ Bỉnh Văn và Văn Vũ ở lầu đều thấy tiếng hét của họ.
Hai vội vàng chạy lên, phía là một đám .
Họ xông phòng Hồ Huệ Mẫn:
“Có chuyện gì ?
Đã xảy chuyện gì?
Huệ Mẫn ngất xỉu nữa ?”
Hầu Tuyết Cầm lắc đầu, :
“Ngại quá!
ngờ Văn Thanh châm cứu, hơn nữa thủ pháp còn nhanh như , dọa cho giật mới hét lên đấy!”
Hồ Huệ Chân ở bên cạnh cũng gật đầu lia lịa:
“Con cũng ngờ tới đó!
Tiểu bảo bối còn y thuật, bao lâu con thấy kim bạc nhỉ?
Hình như đó là thứ mà mấy vị đại phu hồi chúng còn nhỏ mới dùng thôi mà?”
Hồ Huệ Mẫn hiện tại đột nhiên cảm thấy dọa cho tỉnh táo hơn một chút:
“Bảo bối!
Văn Thanh, cháu đừng dọa dì, dì còn cháu định châm cứu cho dì cơ?
Chỉ hỏi dì tin cháu ?
Nháy mắt một cái châm dì thành con nhím , xem bà ngoại và cháu sợ kìa!
Dì toát mồ hôi hột luôn đây!”
Hồ Bỉnh Văn đầy hứng thú chằm chằm những cây kim bạc Hồ Huệ Mẫn hồi lâu, vuốt cằm với Văn Thanh:
“Cháu cũng khá đấy chứ, nhận diện huyệt vị chuẩn xác!”
Văn Thanh chút kỳ quái hỏi ông ngoại:
“Sao ông kỹ thuật châm cứu của cháu , nhận diện huyệt vị chuẩn ạ?”
Hồ Bỉnh Văn :
“Thời chúng ông học tư thục thì đều học y.
Hồi đó sách đùa với là nếu quan thì thầy thu-ốc.
Cho nên cơ bản là ở tư thục đều xem sách y.
Năm đó ông và Thích Thành Âm thường xuyên thảo luận về y thuật.
Sau ông nối nghiệp cha bác sĩ, ông nối nghiệp cha thương nhân.
Cả hai chúng ông đều thi đỗ tú tài để trở thành những vị quan lớn như mong ước thời niên thiếu.
Sau đó chiến tranh bùng nổ, khi chúng ông lớn lên thì chế độ khoa cử cũng bãi bỏ luôn!
Bác cả, bác hai, dì và cháu đều học sách thời đại mới ở trường học mới!”
Văn Thanh tò mò hỏi:
“Ông ngoại, ông cũng quen giáo sư Thích Thành Âm ạ?”
Hồ Bỉnh Văn :
“Cháu cũng lão già đó ?
Bây giờ ông ?
ông khổ hơn ông, trận chiến năm đó khiến nhà ông mất sạch.
Ông quân đội, bây giờ là giáo sư ?”
Văn Thanh gật đầu:
“ ông cũng suýt hãm hại, là ông nội của Vệ Hạo - Vệ Hồng Kỳ cứu ông .
Chú Vệ Thần, cha của Vệ Hạo, còn đưa ông đến doanh trại quân đội ở Tây Bắc để tiếp tục chữa bệnh cứu !
Như mới bảo vệ ông đến tận bây giờ!”
Hồ Bỉnh Văn thở dài:
“Vệ Hồng Kỳ cái gì?
Đó là Vệ Kế Tổ.
Sau mới đổi tên thành Vệ Hồng Kỳ.
Hồi nhỏ chúng ông gọi là Vệ Tiểu Ngũ, xếp thứ năm trong nhà.
Bên cạnh một theo tên là Quách Thông.
Chúng ông hồi đó gọi là Tiểu Oa T.ử (Cái Nồi Nhỏ).
Con trai là Vệ Thần vốn là bạn học của bác hai cháu.
Cùng học ở trường mới, thì xếp b.út nghiên theo nghiệp binh.
Còn bác hai cháu là một tên công t.ử bột, chỉ chơi bời.
Ông còn cách nào khác mới bắt nó theo ông học kinh doanh.
Sau ông đưa bác hai cháu nước ngoài, thằng bé Vệ Thần đó cũng coi như tiền đồ nhỉ?
Bây giờ giữ chức vụ gì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-128.html.]
Vệ Tiểu Ngũ quan lớn, vốn dĩ chuyện của chúng , bà ngoại cháu còn định bảo ông cầu xin giúp đỡ.
ông lúc đó, quan càng lớn thì kẻ thù lưng càng nhiều.
Ông thể vì tính mạng của cả gia đình mà khiến khó xử.
Lúc chúng bí mật rời , vốn dĩ ông còn chào một tiếng, nghĩ thôi, đừng liên lụy đến thì hơn.
Năm đó nhà họ Vệ, nhà họ Thích, nhà ông cùng nhà họ Văn và nhà họ Hoàng đều sống trong mấy con hẻm đó.
Mấy đứa chúng ông từ nhỏ cùng học trong một trường tư thục.
những con đường riêng.
Nhà họ Hoàng một trận hỏa hoạn thiêu rụi, những điển tịch y học nguyên bản đều mất sạch.
Cũng hai em Hoàng Hạc Minh và Hoàng Hạc Xuyên giờ đang ở nơi nào?
Thế hệ của chúng ông còn ngày gặp ?”
Văn Thanh trả lời chắc nịch:
“Chắc chắn sẽ cơ hội ạ!
Ông nội Vệ, ông nội Quách, ông nội Thích, ba họ hiện đang sống ở tỉnh Nam, sức khỏe vẫn !
Hơn nữa bản lĩnh của ông nội Thích nhỏ , luôn tận tâm tận lực điều dưỡng cho họ mà!”
Hồ Bỉnh Văn kéo Văn Thanh :
“Ồ?
Lát nữa hai ông cháu xuống chuyện nhé.
Ông hứng thú chuyện về ba lão già đó.
Với dì cháu cũng với ông , cháu và thằng nhóc nhà họ Vệ đính hôn.
Chúng cũng nên bàn bạc kỹ về chuyện chứ?”
Văn Thanh thấy thảo luận chuyện của Vệ Hạo, mặt đỏ bừng ngay lập tức:
“Ông ngoại, ông những chuyện gì ạ?
Đợi cháu một lát cháu chuyện về những bạn cũ với ông , giờ cháu rút kim cho dì !”
Văn Thanh rút kim cho Hồ Huệ Mẫn, đó xoa bóp cho bà vài cái.
Hồ Huệ Mẫn đột nhiên nấc cụng mấy cái, cảm thấy đều thả lỏng.
Bà hỏi Văn Thanh:
“Dì cảm thấy đầu còn ch.óng mặt như thế nữa!
Hình như khi nấc xong, dày cũng đau nữa.
Y thuật của cháu khá thật đấy!
Cháu học từ giáo sư Thích ?”
Văn Thanh gật đầu:
“Ông nhận con cháu gái, cho nên truyền thụ bộ y thuật cho con.
Chỉ là con thích học y lắm, e là phụ lòng ông nội Thích .”
Hồ Huệ Mẫn tháo chiếc khăn đầu xuống sờ sờ trán:
“Hình như dì hết sốt hả?”
Văn Thanh một tiếng:
“Làm gì chuyện thần kỳ thế ạ, chỉ là chỗ dì bây giờ thu-ốc Trung y bán, nếu con sẽ sắc cho dì hai thang thu-ốc, dì sẽ cần đến bệnh viện gọi bác sĩ nữa.”
Hồ Bỉnh Văn :
“Ai bảo ở đây Trung d.ư.ợ.c nào, cháu cứ phương thu-ốc cần thiết đưa cho cha cháu.
Trên phố Hoa đằng tiệm thu-ốc Trung y, tuy rằng chỉ nước mới mua thu-ốc khám bệnh, nhưng việc kinh doanh cũng tệ !”
Văn Thanh lời tới bàn trang điểm, cầm lấy giấy b.út bên cạnh phương thu-ốc.
Văn Vũ còn kịp cầm lấy thì Hồ Bỉnh Văn đón lấy phương thu-ốc:
“Không ngờ nhà chúng còn một tài nữ!
Văn Thanh, nét chữ bằng b.út máy !
Có chút giống kiểu chữ con trai, phóng khoáng và đoan chính!
Cháu thư pháp ?”
Văn Thanh gật đầu:
“Cháu thư pháp, cháu còn vẽ tranh nữa ạ!”
Hồ Bỉnh Văn vui mừng kéo Văn Thanh ngay.
Văn Thanh chỉ thể theo ông ngoại, dặn dò cha:
“Cha mua thu-ốc về nhé, ba bát nước sắc thành một bát.
Một thang thu-ốc cho dì uống hai .
Trong nhà ai sắc thu-ốc ?
Hay là để lát nữa con xuống?”
Hầu Tuyết Cầm :
“Đi !
Đi !
Ông ngoại con hễ thấy thư pháp, vẽ tranh quốc họa là hưng phấn ngay mà, mấy đứa trẻ bây giờ đều kiên nhẫn.
Bây giờ con cùng ông ngoại để ông trổ tài một chút, nếu ông sẽ để yên cả ngày hôm nay !”
Hồ Huệ Chân :
“Cố gắng ở bên ông ngoại con nhé!
Để trông dì cho, sắc thu-ốc.
Kỹ thuật tệ nhé!
Đây là những gì chúng học hồi nhỏ đấy.”
Chương 201 Những gì con bé hề ít
Văn Thanh Hồ Bỉnh Văn trực tiếp kéo xuống lầu, đến thư phòng của ông.
Văn Vũ đích lái xe bốc thu-ốc cho Hồ Huệ Mẫn, Hầu Tuyết Cầm và Hồ Huệ Chân ở trong phòng bệnh chăm sóc bà.
Trong thư phòng của Hồ Bỉnh Văn cũng một chiếc bàn lớn, sàn nhà bên cạnh chất đầy những cuộn tranh trục.
Trên tường cũng treo mấy bức danh tác của những nổi tiếng.
Hồ Bỉnh Văn nôn nóng kéo Văn Thanh đến bàn , chỉ tờ giấy tuyên và b.út lông sẵn bên :
“Lại đây một bức chữ cho ông xem nào!
Để ông xem trình độ của cháu thế nào?”
Văn Thanh hề sợ chuyện , trực tiếp cầm b.út vài chữ lên tờ giấy nháp qua ở bên cạnh để khởi động tay.
Sau khi chắc chắn tay thuận, cô mới cầm lấy tờ giấy tuyên sạch sẽ chắp b.út cho ông ngoại một bức chữ.
Hồ Bỉnh Văn bức chữ, Văn Thanh, vuốt chòm râu thực cằm :
“Vẫn là cháu gái nhà chúng chung linh d.ụ.c tú, chữ đoan trang tú lệ, lực cổ tay đủ, hạ b.út lực, chỉ là cháu lâu luyện tập nên chút lạ tay!”
Lúc đầu Văn Thanh giấy nháp quả thực thuần thục bằng những chữ phía .
Quay về chỗ ông ngoại , xem hàng ngày dành thời gian luyện chữ thôi, thói quen bỏ.
Hồ Bỉnh Văn ở bên cạnh yêu cầu:
“Bây giờ, bảo bối, vẽ một bức tranh cho ông xem?”
Văn Thanh đang vẽ tranh cho ông ngoại, một bức tranh phong cảnh vẽ xong.
Liền thấy tiếng huyên náo ồn ào bên ngoài, Hồ Bỉnh Văn chút tức giận hỏi bên ngoài:
“Dưới nhà chuyện gì ?”
Người trả lời:
“Lão gia, nhị lão gia đến ạ, lái đến ba chiếc xe màu đỏ, bảo tiểu tiểu thư xuống chọn một chiếc.”
Hồ Bỉnh Văn xoa xoa trán, chút phiền muộn :
“Văn Thanh, cháu xuống chọn , là đừng chọn nữa, cứ lấy hết cả !
Để bác hai cháu cũng xót ruột một chút, đỡ cứ tí tí tởn!”
Văn Thanh xuống, Hồ Bỉnh Văn bức tranh Văn Thanh vẽ xong, chút cảm khái:
“Không ngờ đến lúc già , còn tìm một hậu nhân thể tĩnh tâm chữ vẽ tranh như thế !
Nhà chúng vốn mệnh danh là thư hương môn , cha kinh doanh mà đổi.
Bây giờ coi như để cháu ngoại kế thừa , cũng coi như lời ăn tiếng với tổ tiên nhỉ?”