Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:47:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn Vũ gật gật đầu:

 

“Đó là bạn cũ của cha ba, con nhắc đến ông ?

 

Con quen ông ?"

 

Văn Thanh gật gật đầu, cô cảm thấy vẫn nên cho Văn Vũ sự thật thì hơn:

 

“Lúc con về nông thôn quen giáo sư Thích .

 

Ông nhận con cháu gái nuôi, luôn chăm sóc con.

 

Có một ngày ông nhận thư từ ông nội con, lúc đó con ông là ông nội con.

 

Giáo sư Thích cảm thấy ông nội con sức khỏe , lẽ cần ông đến cứu mạng.

 

Con việc gì, nên cùng ông .

 

Đến nông thôn, chúng con mới ông nội bệnh tình nguy kịch .

 

Ở đó con gặp ông , bà nội con, và bác cả.

 

Nghĩa là con từng gặp mặt ông nội bà nội và bác cả .

 

Bà nội con thấy con, cảm thấy con trông giống .

 

Bà liền hỏi con lòng bàn chân một nốt ruồi đỏ hình trăng khuyết ?

 

Con thực lúc đầu căn bản hề chú ý đến lòng bàn chân , ngay cả khi ở đó nốt ruồi đỏ, cũng bao giờ để ý xem hình trăng khuyết .

 

con là cháu gái của họ, ôm lấy con lóc t.h.ả.m thiết.

 

Ngày thứ hai, ông nội con gắng gượng tinh thần đưa con lên núi một chuyến.

 

Con nghĩ lúc đó bác cả của con chắc là trốn .

 

Ông nội con thực là cố ý đưa con lên núi, chẳng gì cả, cứ đưa con lên núi dạo một vòng.

 

Lấy danh nghĩa là cuộc từ biệt cuối cùng với con.

 

Con mục đích của ông .

 

Sau đó ông qua đời ngày thứ ba chúng con đến.

 

Bà nội tự sát theo ông , để di thư bác cả lên núi đào thu-ốc cho ông nội, hai ba ngày thấy về.

 

Đoán là gặp t.a.i n.ạ.n gì ?

 

Giờ ông lão cũng , bà nội chút chịu nổi cảnh cô đơn sống đời , nên để di thư tự sát."

 

Văn Vũ phản ứng nhanh, lập tức nắm bắt trọng điểm:

 

“Ba hiểu , thư cho chú Thích cũng , gọi con lên núi dạo một vòng cũng , chính là để đ-ánh lạc hướng sự chú ý của những giám sát họ.

 

Ba đoán ông nội bà nội con cố ý để thấy lời thì thầm của họ ?

 

Để lộ phận con là cháu gái của họ ngoài, đúng ?"

 

Văn Thanh gật gật đầu :

 

“Ba và con đều thông minh như !

 

Sau đó đám đó cứ đuổi theo con và giáo sư Thích buông, ngay cả khi chúng con căn bản hề đến xem tình hình hai họ qua đời, mà chạy thẳng luôn.

 

Cũng chẳng tác dụng gì!

 

Những đó đinh ninh ông nội đưa con lên núi, bàn giao cho con cái gọi là bí mật của gia tộc.

 

Liền nhất tâm bắt con về thẩm vấn, con thể tách với ông nội Thích.

 

Con cải trang đổi xe mấy mới cắt đuôi những đó, để họ tìm thấy con, con còn đặc biệt đến hòn đảo nơi vị hôn phu của con ở lánh mặt mấy tháng.

 

Cho đến khi dì tìm thấy con."

 

Văn Vũ gật gật đầu:

 

“Ba hôm nay dì con qua với ba về tình hình vị hôn phu của con .

 

Mặc dù ba đặc biệt thích việc con gả sớm như , nhưng con giữ chữ tín.

 

Dì cũng với ba bao nhiêu năm qua, luôn là gia đình họ bảo vệ con.

 

Dù là công việc cuộc sống, nếu gia đình họ, giờ con chắc vẫn đang ở nông thôn lao động đấy."

 

Văn Thanh gật gật đầu :

 

“Lúc con ở nhà ba nuôi, một đôi vợ chồng già dạy con một kiến thức y tế cơ bản.

 

Con cũng kiếm một chức vụ hộ lý ở trạm xá xã.

 

Việc về nông thôn lao động cũng chẳng gì khó khăn, chỉ là gặp Vệ Hạo, cũng coi như nhận sự giúp đỡ của , mới thể thuận lợi điều từ nông thôn về kinh thành.

 

Ba , chuyện để hãy .

 

Giờ con với ba là, c-ái ch-ết của ông nội bà nội yểm trợ cho việc bác cả trốn thoát.

 

Con coi như gặp họ cuối, và cũng nhận .

 

Con nghĩ nếu bác cả thuận lợi trốn thoát, đối với họ mà , chắc là cũng thấy nhẹ lòng ?"

 

Văn Vũ uống cạn ly r-ượu vang đỏ, chút bất lực :

 

!

 

Từ nhỏ đến lớn dù cha ba đối xử với bác cả ba đặc biệt nghiêm khắc, nhưng ba cũng ông luôn cho rằng thể kế thừa gia nghiệp, đều chỉ thể là đích tôn.

 

Ba ăn chơi trác táng một chút, ông cũng sẽ để tâm .

 

Mẹ ba đối với chị dâu cả của ba thì nét mặt ôn hòa, đối với vợ ba thì chút khắt khe.

 

Lúc đầu chúng ba đều cho rằng chắc là do vợ ba quá nuông chiều.

 

Mẹ gánh vác nhiều trách nhiệm hơn.

 

chúng ba mới , hai chúng ba là những quân cờ bỏ rơi.

 

Đáng tiếc quân cờ là ba đây như ý ông , ở đó để thu hút ánh mắt của những giám sát chúng ba.

 

Mà trực tiếp theo nhà họ Hồ chạy trốn .

 

Từ tình hình của ba , bà chắc là dùng khoản tiền nhà họ Hồ đưa để thuận lợi đến bên cạnh cha ba và bác cả ba.

 

Mà hai họ chắc cũng tìm cơ hội trốn thoát, nên mới thư cho giáo sư Thích khi cha ba lâm chung.

 

Ba đoán lúc đầu họ cũng lấy giáo sư Thích quân cờ, thu hút sự chú ý của những đó.

 

Tăng tỷ lệ trốn thoát thành công cho bác cả ba.

 

Chỉ ngờ sự xuất hiện của con đảo lộn kế hoạch của họ, nhưng càng tăng thêm tính xác thực của chuyện .

 

việc bí mật của cải cho nhà , mà cho một ngoài, bản chuyện đó đáng nghi .

 

Không ngờ sự xuất hiện của con đúng ý ông .

 

Một đứa cháu gái sinh bí mật, âm thầm về nông thôn thăm ông nội sắp qua đời.

 

Ông nội bà nội tưởng ai , lén kể bí mật gia tộc cho cháu gái .

 

Thế là những đó dồn hết sự chú ý lên con.

 

Bác cả ba mới tìm cơ hội màng đến sự sống ch-ết của cha mà trực tiếp trốn thoát.

 

Cha ba cũng là những nhẫn tâm, vì cả ba mà ngay cả mạng sống của cũng thể hy sinh!"

 

Chương 199 Có nhớ

 

Văn Thanh ngờ Văn Vũ thấu đáo như .

 

Cô cũng còn gì để mà tự rót cho một ly r-ượu vang đỏ, cụng ly với Văn Vũ cũng uống cạn.

 

Văn Vũ suy nghĩ một hồi cuối cùng với Văn Thanh:

 

“Chuyện con cứ giấu trong lòng, cần với bất kỳ ai trong nhà họ Hồ cả.

 

Tuyệt đối đừng để họ con gặp ông bà nội và bác cả ruột.

 

Của cải thứ đôi khi quá lóa mắt khác .

 

Nhà họ Hồ đông miệng tạp, vạn nhất để cảm thấy con cái gọi là bí mật của cải của nhà họ Văn, chung quy cũng cho con.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-127.html.]

Nói thật lòng nhé, chúng ở Mỹ nhiều năm, của cải trung bình mỗi tạo cũng chỉ là con sổ tiết kiệm mà thôi.

 

Chúng thực sự thể tận hưởng bao nhiêu chứ?

 

Tiền tài thứ sống mang đến, ch-ết mang .

 

Chẳng qua là đời truyền sang đời khác mà thôi.

 

Cha ba coi trọng của cải quá mức, nên mới vì thế mà mất mạng.

 

Chuyện dừng ở đây thôi, chỉ hai cha con .

 

Mẹ và các em trai con đều cần chuyện !

 

Giờ việc quan trọng nhất của chúng là để con phục hồi bình thường.

 

Cả nhà chúng chung sống hạnh phúc bên .

 

Giờ con về phòng ngủ !

 

Ba tìm con, vốn dĩ còn tưởng hôm nay cô đơn ngủ ở đây một .

 

Vẫn là con gái ba hiểu chuyện, các em trai con cứ hễ ốm là nũng chiếm lấy con!

 

Vẫn là con gái chu đáo!"

 

Văn Thanh trợn trắng mắt, nhưng vẫn ngoan ngoãn về phòng .

 

Căn phòng màu hồng tràn ngập tình yêu của cha , mặc dù trong lòng Văn Thanh vẫn mấy thích, nhưng cô thấy ấm áp.

 

Nằm trong chiếc giường lớn màu hồng của , Văn Thanh vẫn trằn trọc ngủ , trong lòng thầm nghĩ, tình hình bên chỗ Vệ Hạo thế nào ?

 

Bên bờ đại dương lúc là ban ngày, Vệ Hạo đang dẫn luyện tập bên bờ biển.

 

Đột nhiên hiểu hắt một cái.

 

Trần Cường bên cạnh quan tâm hỏi:

 

“Có cảm lạnh ?

 

Mấy ngày nay đều ngâm trong nước biển, thấy thoải mái ?"

 

Vệ Hạo lắc đầu:

 

“Không chuyện đó .

 

Chắc là nhớ !"

 

Trần Cường khinh bỉ trợn trắng mắt:

 

“Đừng mà đắc ý!

 

Ai nhớ chứ?

 

Đều là đám đàn ông độc như chúng cả thôi!

 

Còn bao giờ nhiệm vụ của Văn Thanh mới thành?

 

Đắc ý cái nỗi gì?"

 

Vệ Hạo đáp trả :

 

cả ngày đắc ý thì nào?

 

Tại đắc ý ?

 

nhớ, ?

 

Một còn lớn hơn tận hai tuổi, đến giờ ngay cả một cô bạn gái cũng , còn mặt mũi mà !

 

Bạn gái cũng ngày thành nhiệm vụ, bao giờ mới tìm bạn gái đây?"

 

Trần Cường sầu não biển lớn:

 

“Còn chẳng tại !

 

Đáng lẽ gia đình bảo xin nghỉ về quê xem mắt , kết quả là đột nhiên đưa cái kế hoạch huấn luyện .

 

Nghĩa là , cũng tìm cho thời gian .

 

huấn luyện như thế đúng là rèn luyện ý chí con thật, mấy tay bơi giờ đây thể bơi mười cây .

 

Cậu xem tất cả chúng thể đạt mục tiêu trong kế hoạch huấn luyện của ?"

 

Vệ Hạo những đang ôm súc gỗ liều mạng bơi biển, chút vui mừng :

 

“Vậy thì cứ yên tâm!

 

Chúng nhất định thể !

 

Theo kế hoạch của , các đều thể trở thành những tiên phong đặc chiến lợi hại nhất trướng của !"

 

Trần Cường chút cảm thán :

 

“Nói thật lòng nhé, mệt thật đấy!

 

Nếu bơi từ sớm, nhanh ch.óng thành mười cây thế , ước chừng là thể nào!"

 

Vệ Hạo dọa :

 

!

 

Cũng chỉ bơi xong mà còn thể đây chuyện với thôi, họ lên bờ là hết !

 

Xem cân nhắc thêm nhiệm vụ cho !"

 

Nụ vốn mặt Trần Cường lập tức biến mất:

 

“Lão đại!

 

Đừng mà!

 

mệt lắm !

 

Đừng thêm nhiệm vụ, tha cho mà!..."

 

Vệ Hạo thành nhiệm vụ hôm nay, chút mệt mỏi về nhà.

 

Từ khi Văn Thanh , liền dọn về căn sân nhỏ.

 

Đặc biệt ở trong căn phòng Văn Thanh từng ở, chiếc giường Văn Thanh từng ngủ, ngửi mùi hương chiếc chăn Văn Thanh từng đắp.

 

Trong lòng thấy dễ chịu, vốn dĩ tưởng rằng bao lâu nữa hai thể hạnh phúc sống bên !

 

Không ngờ ngày kết hôn xa vời vợi, Văn Thanh và cách của giờ đây cách cả một đại dương.

 

Vệ Hạo đôi khi bơi biển, liền nghĩ liệu thể bơi qua cả đại dương ?

 

Bơi đến bên cạnh Văn Thanh, để xem ngày đêm mong nhớ đó.

 

Ôm lấy c-ơ th-ể thơm tho mềm mại của cô, hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô.

 

bản Vệ Hạo hiểu rõ, dù bơi thế nào, cũng v-ĩnh vi-ễn thể bơi đến nơi Văn Thanh đang ở hiện tại!

 

Giữa họ giờ đây chỉ cách một vùng biển, cách một đại dương, mà còn cách cả cách của hai quốc gia.

 

Thân thế của Văn Thanh giờ lộ , theo phận của cưới cô, khó khăn muôn vàn.

 

Thậm chí đó còn là việc chỉ cần ông nội và cha đồng ý là thể tiến hành nữa.

 

Vệ Hạo đột nhiên thấy hối hận.

 

Nếu sẽ thế , sớm kết hôn với Văn Thanh , gạo nấu thành cơm cho .

 

Không giống như bây giờ, chỉ hai xa cách hai nơi, mà gặp đều xa vời vợi.

 

Vệ Hạo ở bên nhớ nhung Văn Thanh.

 

Bên Văn Thanh cuối cùng cũng một giấc mộng .

 

Khi thức dậy cô vẫn còn chút ngơ ngác, lúc Hồ Huệ Chân đến gõ cửa, Văn Thanh vẫn phản ứng kịp.

 

Cho đến khi Hồ Huệ Chân chút sốt ruột, gõ cửa hỏi:

 

“Cục cưng ơi!

 

Con thế?

 

thấy khỏe ?

 

Dì con sốt, dì bảo cô đến xem con thế nào, dù đây cũng là đầu con máy bay mà."

 

Loading...