Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:46:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cho nên ban đầu Lưu Ủng Quân đưa Lý Chiêu Đệ theo quân để khỏi gửi tiền về quê nữa.

 

Không ngờ bà cũng theo, còn yêu cầu Lưu Ủng Quân gửi phần lớn lương cho em trai.

 

Hai vì chuyện mà cãi một trận ở nhà.

 

Cuối cùng Lưu Ủng Quân bảo mỗi tháng sẽ gửi về năm tệ.

 

Bà cụ còn lăn lộn đất ăn vạ, bảo năm tệ thì bõ bèn gì?

 

Lưu Ủng Quân bảo bà cụ về quê , sẽ gửi mười tệ mỗi tháng phí sinh hoạt.

 

Nếu thì miễn bàn!

 

cũng thấy bà già nào thiên vị đến mức , cuộc sống của Lưu Ủng Quân chẳng dễ dàng gì .

 

Bản còn vợ con nuôi nữa mà!"

 

Văn Thanh theo ba phụ nữ buôn chuyện, học theo dáng vẻ của họ cũng thở dài một .

 

Ai nấy đều bận rộn việc nhà, thể cứ ở đây thảo luận mãi .

 

Thế là bốn phụ nữ ăn ý tản , lượt về nhà .

 

Ngô Mai Hoa bảo Văn Thanh giờ thể sang dùng máy khâu .

 

Chương 172 Thím Lưu cuối cùng cũng

 

Văn Thanh ăn cơm trưa xong, ôm rèm cửa sang nhà Ngô Mai Hoa.

 

Hai đứa con nhà họ Trịnh học, Ngô Mai Hoa tháo hết chăn màn giặt từ sáng .

 

Lúc mấy chiếc chăn nhỏ khô hẳn, chị cần khâu .

 

Cả một buổi chiều, Văn Thanh bận rộn may rèm cửa cho phòng ngủ và phòng sách.

 

Ngô Mai Hoa trải chiếu ở phòng khách nhà , đó khâu chăn.

 

Hai yên tĩnh việc của , cũng thảo luận thêm về chuyện nhà họ Lưu nữa.

 

Bốn ngày , kết thúc huấn luyện dã ngoại trở về doanh trại.

 

Lưu Ủng Quân ngay lập tức màn kịch của , bực bội cãi với một trận lôi đình.

 

Anh dọn dẹp hành lý bắt về quê ngay lập tức, nếu thì đưa cả Lý Chiêu Đệ và bốn đứa con cùng về hết.

 

Bà cứ quậy phá thế , cho dù Vệ Hạo trù dập thì Chính ủy cũng sẽ ghét bỏ thôi.

 

Cái bà già đúng là đến để ngáng chân mà, Lưu Ủng Quân bực bội nghĩ, nếu cứ tiếp tục quậy phá thế , sớm muộn gì cũng buộc giải ngũ.

 

Chẳng lẽ mất hết tiền lương thì mới vui lòng ?

 

Thím Lưu con trai mắng mỏ một trận thì cũng im lặng hẳn, lúc cũng ở đây giống như ở quê.

 

Kể cả nhà trưởng thôn cũng thể đến quậy phá một trận vì con trai lớn của tiền đồ!

 

ở đây ít chức vụ cao hơn con trai bà .

 

Vạn nhất đắc tội với nên đắc tội, con trai thể sẽ giải ngũ về quê.

 

Thím Lưu tuy thiên vị con trai út, nhưng cũng con trai lớn mất công việc như .

 

còn đang mong con trai lớn trợ cấp thêm cho con trai út nữa mà?

 

Lưu Ủng Quân nổi giận thật sự, ngay cả năm tệ hứa đó cũng chịu gửi về quê nữa.

 

Anh chỉ một mực hối thúc về quê, bảo bà mới gửi mười tệ mỗi tháng.

 

Thím Lưu chút vui, vốn dĩ con trai mỗi tháng gửi về tận 50 tệ cơ mà.

 

Mười tệ thì tích sự gì?

 

Thím Lưu về quê, Lưu Ủng Quân cũng chẳng .

 

Tuy nhiên quan hệ con đến đây coi như nguội lạnh .

 

Lưu Ủng Quân vốn tính “bám ", chủ yếu là vì thấy ngậm đắng nuốt cay nuôi khôn lớn dễ dàng gì.

 

Cho nên mới đặc biệt bao dung cho sự quấy nhiễu vô lý của bà .

 

bao nhiêu năm qua, lính bên ngoài cũng chẳng tiếp xúc gì nhiều với .

 

Mỗi về nhà vài ngày đều thể hiện , Lưu Ủng Quân bao giờ nghĩ bà hồ đồ đến thế!

 

Những ngày chung sống dài ngày mới quấy nhiễu vô lý, hết thu-ốc chữa và vô pháp vô thiên đến mức nào.

 

Cứ để bà ở đây thì bà sẽ đắc tội hết cả lãnh đạo lẫn đồng nghiệp mất.

 

Rõ ràng là do bản đường ruột chịu nổi thức ăn quá nhiều dầu mỡ nên tiêu chảy.

 

Cuối cùng đổ vấy trách nhiệm lên đầu Văn Thanh.

 

Đừng Văn Thanh là vị hôn thê của Vệ Hạo, chỉ riêng phận diễn viên hát ca của Đoàn văn công Bắc Kinh của cô thôi, đắc tội nổi .

 

Lưu Ủng Quân chút phiền muộn Lý Chiêu Đệ rụt rè, thấp kém, bèn chán ghét nghĩ:

 

“Hồi đó cưới cái thứ nhỉ?

 

Sinh con trai đành, đến tính tình của mà cô cũng nén nổi hỏa.

 

chỉ thôi, hở tí chuyện là nước mắt giàn giụa, bày vẻ , mà thấy bực phát khiếp!"

 

Lưu Ủng Quân nghĩ đến đám nữ binh ở trạm xá, chút cảm thán, nếu kết hôn sớm như , giờ tìm một trong đám nữ binh chẳng hơn ?

 

Vợ chồng tiếng chung, trình độ văn hóa tương đương.

 

Rồi đưa về quê cho em trai em gái chăm sóc, cuộc sống chẳng sẽ hơn nhiều ?

 

Lý Chiêu Đệ chồng đang chán ghét .

 

còn khúm núm bưng nước rửa chân cho Lưu Ủng Quân ngâm chân thật .

 

Để yên tâm giường, cẩn thận nhà vệ sinh dùng nước rửa chân của chồng lau qua một cái, đó mới chui chăn.

 

Lưu Ủng Quân chán ghét vợ là một chuyện, nhưng ôm lấy c-ơ th-ể mềm mại nhỏ nhắn của vợ thì bắt đầu kiềm chế , ôm lấy Lý Chiêu Đệ bắt đầu giải tỏa ham của , trong lòng nghĩ đàn bà cũng chỉ mỗi tác dụng thôi.

 

Thím Lưu cuối cùng cũng chịu nổi sự lạnh nhạt của Lưu Ủng Quân, bèn lủi thủi về quê.

 

Lúc còn hẹn với Lưu Ủng Quân rằng mỗi tháng gửi mười tệ về quê.

 

Lưu Ủng Quân hừ một tiếng, trực tiếp đưa cho 20 tệ bảo là hai tháng mới gửi tiếp.

 

Sự của thím Lưu khiến Tưởng Thúy Hoa thở phào nhẹ nhõm.

 

Ở cạnh nhà một như , Tưởng Thúy Hoa thấy khổ tâm vô cùng.

 

Ban đầu chị còn định xúi chồng nộp đơn xin chuyển nơi khác.

 

Làm hàng xóm với hạng như thế, chị thật sự chịu nổi.

 

Cũng may khi thím Lưu , Lý Chiêu Đệ cũng nên sóng gió gì.

 

Tưởng Thúy Hoa mới từ bỏ ý định chuyển nhà, dần dần trở nên thiết với Ngô Mai Hoa và Văn Thanh, cùng họ bắt hải sản, lên núi hái rau dại, giữa họ cũng coi như bạn bè.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-110.html.]

 

Tưởng Thúy Hoa kiên quyết đợi đến khi thím Lưu mới mời khách, còn đặc biệt mời Văn Thanh và Ngô Mai Hoa đến giúp một tay.

 

Lưu Ủng Quân khôn , dắt Lý Chiêu Đệ theo, càng dắt bốn đứa con của theo.

 

Thím Lưu về quê , Lý Chiêu Đệ dường như “vùng lên".

 

Không những thường xuyên dắt con biển bắt hải sản, còn lên núi đốn củi nữa.

 

Văn Thanh đứa con gái lớn đầy bảy tuổi của cô cõng một bó củi to đùng xuống núi mà thấy thương cho đứa trẻ.

 

Tưởng Thúy Hoa đúng lúc ở bên cạnh, kéo Văn Thanh thẳng.

 

Trên đường chị buông tay Văn Thanh , nghiêm túc :

 

“Em đừng mà dại dột mà dây !

 

Cái cô Lý Chiêu Đệ đó hạng lành gì !

 

Mấy hôm Thẩm Đào Hoa thấy cô dắt con biển.

 

ý nhắc nhở Lý Chiêu Đệ lúc nắng to quá, bắt hải sản thì hoặc là chiều tối khi mặt trời lặn, hoặc là đợi đến đêm hãy .

 

Kết quả Lý Chiêu Đệ lóc bảo lương thực trong nhà thím Lưu mang hết .

 

Không còn cách nào mới biển tìm cái ăn, cô còn lóc bảo Thẩm Đào Hoa nếu thương tình họ cả bữa sáng cũng ăn thì cho ít cơm thừa canh cặn mà phúc!

 

Lúc đó còn mấy đấy, Thẩm Đào Hoa vì giữ thể diện nên dẫn họ về nhà.

 

Kết quả là gạo mì dầu trong bếp đều họ ăn hết thì gói mang về hết sạch.

 

Thẩm Đào Hoa lóc đến tìm chị than vãn, hỏi chị xem đồ đạc nhà họ mượn đó trả ?

 

Chị bảo cô là cái nhà hạng mượn mà trả thôi.

 

Ai đến hỏi là Lý Chiêu Đệ khăng khăng bảo đấy là thím Lưu mượn, cô !

 

Ai mà dám về quê tìm thím Lưu mà đòi chứ?

 

Thẩm Đào Hoa đành ngậm bồ hòn ngọt, hợp tác xã mua đồ mới.

 

Em tuyệt đối đừng thương hại nhà đó, đừng mà rước họa !

 

Gặp chị Ngô cũng nhớ dặn chị một câu, 'con ch.ó c.ắ.n là con ch.ó sủa' đấy!"

 

Văn Thanh khi về nhà đặc biệt tìm gặp Ngô Mai Hoa lúc chị về để rõ tình hình.

 

Ngô Mai Hoa :

 

“Chị cũng đang định với em đây!

 

Hai đứa Trịnh Bình, Trịnh An nhà chị mắc bẫy một , họ lóc một hồi là bao nhiêu hải sản vất vả bắt cả buổi tối đều lừa sạch.

 

Thế mà họ vẫn thỏa mãn, hôm định giở trò cũ.

 

May mà hôm đó chị cùng, chị trực tiếp bảo họ là bản nỗ lực , đừng lúc nào cũng chỉ chờ sự ban ơn của khác.

 

Chị còn bảo Lý Chiêu Đệ sớm đưa bọn trẻ đến trường thì mới hiểu chuyện .

 

Lý Chiêu Đệ thấy học đóng học phí là sợ đến mức mấy ngày nay dám gần chị nữa!"

 

Chương 173 Hạ Lệ Lệ tiếp cận Văn Thanh

 

Hai một trận no nê, từ đó về Văn Thanh cứ thấy Lý Chiêu Đệ là coi như quen , bước thật nhanh.

 

Trên đảo cũng bắt đầu lưu truyền giai thoại về Lý Chiêu Đệ, chẳng ai dám dây cái nhà cả!

 

Đồ ăn nhà ai cũng quý giá, ai mà tự nhiên đem dâng tận miệng cho khác chứ?

 

Hạ Lệ Lệ dạo chút thất vọng, mấy tìm cơ hội tiếp cận Vệ Hạo đều thất bại.

 

Tính toán thời gian kiếp , cô chút sốt ruột .

 

Không tiếp xúc với Vệ Hạo, giờ cách duy nhất là tiếp cận Văn Thanh thôi.

 

Chi bằng cứ bạn với Văn Thanh , kiếp tầm Văn Thanh sáng tác hai bài hát về chiến sĩ.

 

Vừa mới phát hành trở thành những bài hát mà ai trong quân đội cũng hát.

 

Mỗi khi nghỉ ngơi lúc huấn luyện dã ngoại là cùng hát.

 

Điều cũng khiến danh tiếng của Văn Thanh ngày càng cao.

 

Quá trình Vệ Hạo kết hôn với cô vì thế mà trở nên vô cùng thuận lợi, bất kỳ trở ngại nào.

 

Gia đình Vệ Hạo nhanh ch.óng chấp nhận Văn Thanh, chẳng ai nghĩ Văn Thanh xứng với Vệ Hạo cả.

 

Hạ Lệ Lệ từng qua tất cả các bài hát do Văn Thanh trình bày.

 

Đó là thú vui duy nhất mà cô thể khi Lưu Ủng Quân bạo hành gia đình ở kiếp .

 

Mỗi khi Lưu Ủng Quân , ôm cái radio nhạc là khoảnh khắc hạnh phúc duy nhất của Hạ Lệ Lệ lúc đó.

 

Đáng tiếc, Hạ Lệ Lệ dù là kiếp kiếp đều mù nhạc.

 

Cho dù các bài hát, cô cũng thể hát đúng giai điệu .

 

Càng thể chép lời bài hát để gửi đạo nhái thành quả của Văn Thanh .

 

trọng sinh về lâu như , cũng nỗ lực lâu như , nhưng vẫn cách nào ghi trọn vẹn bài hát của Văn Thanh.

 

Khó khăn lắm mới lời bài hát nhưng cô cảm thấy ca từ đúng, chứ đừng đến việc chép chỉnh bản nhạc.

 

Vì mù nhạc nên ngay cả giai điệu cô ngân nga cũng sai lệch, hai con đường tự nhờ khác đều trình độ âm nhạc của chính cô chặn .

 

Hạ Lệ Lệ chút tuyệt vọng nghĩ đến những bài hát thành danh của Văn Thanh ở kiếp , sắp sửa sáng tác .

 

Bây giờ cách duy nhất là trở thành bạn bè với Văn Thanh, thuận lợi phòng sách của cô.

 

Trộm lấy những tác phẩm cô xong, gửi cho Vệ Thục Trân.

 

Chỉ cần gửi đồ cho Vệ Thục Trân , là thể thành công ghi danh các tác phẩm của Văn Thanh tên .

 

Văn Thanh những thứ y hệt gửi thì cũng coi là đạo nhái.

 

Thời buổi cũng chẳng camera giám sát gì, Văn Thanh chắc chắn lý cũng .

 

Văn Thanh còn danh tiếng , cộng thêm những chuyện xảy , chuyện cô kết hôn với Vệ Hạo chắc chắn sẽ thành.

 

Ít nhất là Vệ Thục Trân sẽ vô điều kiện lưng Văn Thanh, ủng hộ cuộc hôn nhân của cô và Vệ Hạo như kiếp nữa.

 

Văn Thanh và Tưởng Thúy Hoa đang bên bờ biển cảm thán vẻ của đại dương thì thấy một nữ y tá đeo hòm thu-ốc ngang qua họ.

 

Tưởng Thúy Hoa nhận đó, gọi một tiếng “Hạ Lệ Lệ".

 

Nữ y tá Hạ Lệ Lệ Tưởng Thúy Hoa một cái, :

 

“Chị Tưởng, hôm nay chị biển bắt hải sản ?

 

Đây là ai bên cạnh chị thế?

 

Trông xinh quá !"

 

 

Loading...