Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:26:02
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thanh niên tri thức tên Đình Đình rõ ràng ngờ chiếm chỗ của một đứa trẻ trông mới mười hai mười ba tuổi, hèn chi đều tỏ vẻ khinh bỉ!
Hóa vì đồng ý đổi chỗ, mà là vì chỗ đó vẫn còn là một đứa trẻ!”
Cuối cùng một cô gái và cô gái tên Âu Mỹ Đình đổi chỗ cho .
Bạn trai của Âu Mỹ Đình là Ngô Cương tò mò đ-ánh giá Văn Thanh mấy , Văn Thanh đều thấy mặt sự nghi ngờ đối với tuổi tác của .
Tuy nhiên Văn Thanh rảnh rỗi để ý đến , bữa tối cô ăn chút gì đó nước, cả một ngày hoạt động nhiều, cái dày vốn lắm của cô bắt đầu đau .
Văn Thanh với Trương Kiệt một tiếng, nhờ đối phương trông giúp hành lý.
Điều kiện gia đình của Trương Kiệt cũng cho phép bữa nào cũng toa nhà ăn để ăn, Văn Thanh xác định toa nhà ăn mới nhờ trông giúp hành lý.
Tự toa nhà ăn, ăn chút gì đó ngon miệng.
Đáng tiếc trong toa nhà ăn ngoài cháo kê thì coi như là nóng sốt, những thứ khác đều quá cứng.
Đến cả sủi cảo buổi trưa cũng hết sạch, Văn Thanh chỉ thể húp nửa bát cháo kê, mang nửa bát còn về toa của .
Trương Kiệt đang đau khổ ăn bánh đa nhúng nước nóng, Văn Thanh nghẹn đến mức vươn cổ , suy nghĩ một chút vẫn đặt nửa bát cháo kê trong tay mặt Trương Kiệt, cô chút ngượng ngùng :
“Đồng chí Trương thể húp cái , em dùng hộp cơm để ăn qua, nửa bát em ăn là dùng bát nhỏ trong toa nhà ăn để húp, bưng lên là em chia .
Em húp hết!
Anh đừng chê nhé!
Trương Kiệt chút ngạc nhiên:
“Cho , cảm ơn em!
Anh chê em !
Ở nhà thường xuyên ăn đồ thừa của em gái mà, quả táo nó c.ắ.n mất nửa quả cũng thể ăn!"
Sau đó nhận sai lời, vội vàng chữa cháy:
“Ý là em cũng giống như em gái !
Anh , thôi bỏ , cảm ơn em!
Đồng chí Văn Thanh!"
Văn Thanh mỉm gì, Trương Kiệt đổ cháo kê hộp cơm của , nhúng bánh đa .
Lúc ăn ngạc nhiên phát hiện Văn Thanh còn bỏ đường trong cháo kê.
Điều khiến món bánh đa nhúng cháo kê mùi vị trở nên ngon hẳn lên.
Buổi tối Văn Thanh chút ngủ , ban ngày ngủ nhiều quá .
Nhìn đều yên tĩnh ngủ , Văn Thanh chút trằn trọc.
Theo những truyện niên đại xem kiếp , cô nên gặp nam nữ chính tàu hỏa.
Bây giờ những khác đều khớp hết , nam nữ chính ở nhỉ?
Văn Thanh đều mang tâm lý may mắn, cánh bướm của , nam nữ chính đều sẽ xuất hiện?
Tất nhiên đó đều là tưởng tượng của Văn Thanh, cô mới nhắm mắt nghỉ ngơi một chút là thấy tiếng kêu ch.ói tai của một cô gái:
“Bắt trộm!
Bắt trộm với!"
Văn Thanh lập tức tỉnh táo, về phía đầu toa tàu.
Một nam thanh niên tri thức và tên trộm đang giằng co.
Trong tay tên trộm một con d.a.o găm, nam thanh niên tri thức né trái tránh nhưng nhất quyết buông tay, tất nhiên tên trộm cũng cách nào thoát khỏi bàn tay to lớn của nam thanh niên tri thức.
Những nam thanh niên tri thức bạo gan trong toa ùa lên, tên trộm hoảng loạn dùng lực hất văng sự kìm kẹp của nam thanh niên tri thức.
Lúc chạy trốn một nam thanh niên tri thức ở toa khác đ-á ngã lăn .
Các cảnh sát áp tải tàu cũng vội vã chạy đến.
Cô gái kêu đầu tiên nam thanh niên tri thức rưng rưng nước mắt:
“Anh chứ?
Đồng chí thanh niên tri thức Tần!
Cảm ơn nhiều lắm!
Không tiền của trộm mất !"
Đồng chí thanh niên tri thức Tần cô gái chút ngại ngùng :
“Không chuyện gì !
Kẻ trộm mà!
Đều đáng bắt!"
Văn Thanh cốt truyện quen thuộc, những lời đối thoại quen thuộc mà ở trong lòng giơ ngón tay thối với ông trời.
Xem thực sự là cuốn truyện niên đại đó !
Nhân vật chính, nhân vật phụ cộng thêm b-ia đỡ đ-ạn là đều xuất hiện !
Hiện giờ là ngày đầu tiên nam nữ chính quen , cũng là tình tiết y hệt.
Điểm khác biệt là phát hiện kẻ trộm đầu tiên nên là b-ia đỡ đ-ạn Văn Thanh.
Văn Thanh nhát gan dám kêu, nữ chính Tào Lộ mặc kệ tất cả mà kêu lên.
Tất cả ở đây chút coi thường Văn Thanh nhu nhược, cho nên cuối cùng cô ch-ết t.h.ả.m một cách vô tội, cũng ai thương hại cô.
Cũng là trùng hợp, kiếp Văn Thanh dám đáp sự quan tâm của Trương Kiệt, cũng giao lưu với Đoạn Lệ Lệ, Vương Yến Hồng.
Càng dám phản kháng hành vi chiếm chỗ của Âu Mỹ Đình, mới cùng một chỗ với nữ chính.
Văn Thanh suốt chặng đường đều khúm núm cúi đầu, Trương Kiệt đến mặt cũng rõ, tất nhiên sẽ mặt giúp cô .
Cũng chính vì những chuyện đều đổi, Văn Thanh đổi chỗ , cho nên cũng chú ý đến sự hiện diện của Tào Lộ và Tần Thư Hiên.
Chương 17 Trên con đường xuống nông thôn
Văn Thanh đời cậy tuổi tác nhỏ, thể hiện hào phóng lịch sự, còn đặc biệt quen với Trương Kiệt.
Vốn dĩ dự định là đến điểm thanh niên tri thức giúp đỡ một chút, hiện giờ xem ít nhất là giữ cách với nam nữ chính.
Văn Thanh cảm thấy cố gắng rời xa nữ chính nhân thiện tâm mỹ một chút.
Tào Lộ với tư cách là vầng hào quang nữ chính hạng , ít nhất là đối đầu với cô , trở thành bạn của cô đều kết quả .
Trong truyện Đoạn Lệ Lệ mắt Tần Thư Hiên, Tào Lộ hại gả cho một tên lưu manh ở địa phương, đó bạo lực gia đình, khó sản mà ch-ết.
Tất nhiên là Đoạn Lệ Lệ thiết kế tên lưu manh nhục nữ chính Tào Lộ nhưng phản phệ, nhưng điều cũng cho thấy nữ chính là “ngốc bạch ngọt".
Thực sự “ngốc bạch ngọt" là Âu Mỹ Đình, cô và Tào Lộ trở thành bạn .
Đáng tiếc bạn trai của cô yêu Tào Lộ, vì cô sống vì cô ch-ết, vì cô mà thiết kế hãm hại Tần Thư Hiên.
Cuối cùng Tần Thư Hiên phản thiết kế khiến Ngô Cương tù, Âu Mỹ Đình hắc hóa cũng thoát khỏi một kiếp, mắc bệnh nan y dựa y thuật tinh xảo của nữ chính giữ một mạng, cuối cùng quãng đời còn coi như là sống thoi thóp.
Văn Thanh một đám nhân vật phụ mà rùng một cái, vở kịch lớn khai mạc, mục tiêu của Văn Thanh là giữ lấy mạng sống, tìm cơ hội rời xa nam nữ chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-11.html.]
Nữ chính một gian thể trồng hàng triệu loại d.ư.ợ.c liệu, gian của cô còn cao cấp hơn một chút đấy!
Cho dù dựa vật tư trong gian, dùng tiền đ-ập phá, Văn Thanh cũng lòng tin sớm ngày rời khỏi nơi thị phi .
Ở tàu hỏa ba ngày hai đêm, hơn một trăm thanh niên tri thức tinh thần uể oải cuối cùng đến đích lúc bốn giờ sáng.
Đáng tiếc nơi là thủ phủ của tỉnh Nam, họ ở đây còn tiếp tục chuyển tàu lên thành phố, đó chuyển xe khách về huyện, chuyển xe về xã.
Còn cần xe bò trong làng.
Lại vật lộn một ngày, cuối cùng họ cũng đến xã, cơm tối còn ăn đại đội trưởng đợi sẵn ở đó đón điểm danh dẫn .
Buổi tối thấy đường, xe bò chỉ thể luân phiên .
Các nam thanh niên tri thức nhất trí đồng ý để các nữ thanh niên tri thức .
Mình hành lý chắc là thể bộ đến cùng.
Văn Thanh họ thực tính là may mắn, đại đội Đông Vinh coi là đại đội gần trụ sở xã nhất .
Đại đội trưởng vốn tên là thôn trưởng, ông cũng là tộc trưởng của thôn Đông Vinh cũ.
Thôn Đông Vinh cơ bản đều là những nhà họ Hứa.
Đại đội trưởng họ Hứa tên là Hứa Trường Xuân.
Đừng Hứa Trường Xuân vẻ mặt đàng hoàng chất phác, con ông trong sách là gian trá nhất.
Sự sống ch-ết của thanh niên tri thức ông đều chẳng mảy may để ý.
Trong sách c-ái ch-ết của Văn Thanh chính là do ông tìm cách dân làng đ-ánh ch-ết biến thành trượt chân ngã xuống bờ ruộng mà ch-ết.
C-ái ch-ết của Văn Thanh thể là gây tiếng vang gì, bồi thường kinh tế gì.
Người nhà họ Văn thể nào vượt ngàn dặm xa xôi đến thu xác cho cô, Tào Lộ lúc thể hiện sự lương thiện của cô , giúp Văn Thanh mồ yên mả .
thực tế là cô giúp Hứa Trường Xuân ngụy trang cho th-i th-ể của Văn Thanh, khiến cô giống như ngã ch-ết hơn.
Lừa công an đến điều tra, cũng khiến các thanh niên tri thức nảy sinh nghi ngờ.
Tuy nhiên Văn Thanh cho dù cô đều g-iết Hứa Trường Xuân, lúc cũng cực lực lấy lòng ông .
Đại đội Đông Vinh là địa bàn của ông , mái hiên thể cúi đầu mà!
Ngồi xe bò lắc lư, Tào Lộ bắt đầu lân la quen với Hứa Trường Xuân:
“Đại đội trưởng!
Thôn ạ?
Thu nhập của thôn trong một năm cao ?
Có là đại đội nhất xã ạ?"
Hứa Trường Xuân thích nhất là thu nhập của thôn họ cao, là đại đội thứ nhất thứ nhì trong xã, dù đây đều là sự lãnh đạo của ông mà!
Thế là ông bắt đầu đắc ý giới thiệu đại đội Đông Vinh với các thanh niên tri thức:
“Người trong thôn đều dễ chung sống, vốn dĩ cũng mười mấy thanh niên tri thức, mấy nữ thanh niên tri thức gả cho dân làng .
Con trai cũng cưới nữ thanh niên tri thức đấy, nam thanh niên tri thức cũng kết hôn với nữ thanh niên tri thức, bây giờ thanh niên tri thức ở điểm thanh niên tri thức còn nhiều nữa.
Thôn chúng là nơi nhất xã , gần xã gần huyện.
Năm nào cũng là đại đội ưu tú, thu nhập cũng là nhất.
Toàn xã chỉ chúng trường tiểu học, đây còn ba thanh niên tri thức trở thành sinh viên đại học Công Nông Binh đấy!
Năm nào suất của xã cũng phần của thôn chúng !
Muốn học đại học Công Nông Binh các nỗ lực đấy!"
Văn Thanh phàn nàn Hứa Trường Xuân thực sự là lừa gạt:
“Trong sách là học viên Công Nông Binh chỉ một là chỉ tiêu ông tìm , những khác là do bố tìm chỉ tiêu.
Cái chỉ tiêu duy nhất đó ông còn 'phù thủy lưu ruộng ngoài', là con gái ông mắt , đăng ký kết hôn với con gái ông .
Thế nhưng cũng chỉ đến tháng mười, sẽ về ly hôn với con gái ông thôi.
Bởi vì nghiệp , tìm một chỗ dựa vững chắc hơn.
Ông đắc tội nổi, nhưng ông vẫn nhận ít tiền mới đồng ý đấy."
Những lời Hứa Trường Xuân với họ đó Văn Thanh đều kỹ nữa, cô thực sự là quá đói .
C-ơ th-ể quá yếu ớt, chỉ mấy ngày là bồi bổ nổi, , dày đau như d.a.o cắt .
Không quản nhiều như , Văn Thanh hớp một ngụm bột lúa mạch đựng trong bình nước.
Lại lấy một gói bánh quy đào gặm, hai miếng bánh quy đào bụng, cô cuối cùng coi như chặn cơn đau dày.
ngẩng đầu lên bèn phát hiện hầu như tất cả hầu như đều đang ăn đồ .
Bánh đa của Trương Kiệt ăn hết , cũng mang theo đồ khác.
Bánh ngô của Vương Yến Hồng từ lâu tiêu hết , cô cũng đồ để ăn nữa.
Điều kiện gia đình Hồ Gia Trung bình thường, ngoài tiền cũng thực phẩm nào khác.
Những khác thì vẫn còn đồ để ăn, Đoạn Lệ Lệ và Âu Mỹ Đình đang ăn bánh quy.
Xe bò dừng ở một bãi đất trống, Hứa Trường Xuân dẫn theo các nam thanh niên tri thức khác lên núi giải quyết vấn đề sinh lý.
Văn Thanh lấy hai miếng bánh quy đào đưa cho Trương Kiệt, lập tức chia một miếng cho Hồ Gia Trung.
Sau khi Hứa Trường Xuân , Văn Thanh đưa cho ông một miếng, ông cẩn thận nhận lấy bỏ túi.
Lại l-iếm l-iếm những vụn bánh trong tay, mới mở miệng cảm ơn Văn Thanh:
“Cảm ơn nhé!
Thanh niên tri thức nhỏ, cháu nhỏ nhất nhỉ?
Trên hồ sơ cháu mới mười lăm tuổi, cứ như mười một mười hai tuổi !
Bố cháu ?
Sao nhẫn tâm để cháu xuống nông thôn thế ?"
Văn Thanh đưa cho ông mấy viên kẹo hoa quả:
“Bố cháu mất , tái giá.
Chú thím cháu họ xuống nông thôn.
Mẹ thế còn hơn, tiền gửi hàng tháng đều cần cho họ dùng nữa!
Nhà cháu họ hàng ở huyện Đông An, đại đội trưởng mỗi tháng cháu thể xin nghỉ một ngày lên huyện lấy tiền sinh hoạt phí gửi ạ?
Còn đồ dùng hàng ngày các thứ nữa?"
Hứa Trường Xuân bỏ kẹo cái túi bên , đối với lời của Văn Thanh ông dường như chút vui mừng:
“Dĩ nhiên là , mỗi tháng chú cho cháu nghỉ phép, một ngày đủ về , chú cho cháu nghỉ hai ngày nhé!
Mỗi tháng đến chỗ chú lấy giấy giới thiệu, nếu là !"