Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:39:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Mai Hoa rõ ràng là đảm đang, ở góc sân nuôi gà và vịt, trông nhà là một con ngỗng lớn!

 

Ngô Mai Hoa thấy Văn Thanh đang ngoài cổng, gọi một tiếng.

 

Con trai lớn Trịnh Bình của chị hùng hổ chạy , một tay bóp c.h.ặ.t cổ con ngỗng lớn, xách nó trở l.ồ.ng.

 

Ngô Mai Hoa sân với Văn Thanh :

 

“Đừng sợ, con ngỗng lớn tuy chút mổ , nhưng cứ nhốt nó l.ồ.ng thì thông thường là .

 

Lần em tới gõ cửa thì chú ý nhé, đợi họ nhốt ngỗng em hãy !"

 

Văn Thanh gật gật đầu :

 

“Em trái sợ ngỗng lắm, lúc nhỏ cũng từng ngỗng mổ nên cũng chuyện gì lớn ạ!

 

Lần khi em sẽ chú ý một chút ạ!

 

Ngô Mai Hoa nhiệt tình dẫn Văn Thanh trong nhà, chỉ chiếc máy khâu ở góc phòng khách :

 

“Đó là của hồi môn của chị đấy, lúc đó gả cho lão Trịnh, gia đình sắm sửa cho.

 

Chuyển nhà tới hòn đảo còn tốn chút công sức đấy, cái thứ so với xe đạp còn cồng kềnh hơn."

 

Văn Thanh chiếc máy khâu đang phủ một tấm vải :

 

“Điều kiện nhà chị dâu cũng khá đấy chứ, cũng thương chị dâu nữa.

 

Nếu cho của hồi môn nặng ký như thế ?"

 

Ngô Mai Hoa thở dài:

 

“Lúc ở gần cha , còn thể thường xuyên về hiếu kính.

 

Bây giờ điều động tới hòn đảo , đều khó khăn.

 

Càng đừng đến việc xe về quê cũ, để thăm cha .

 

Cha chồng chị mất sớm, con cái đều là cha chị trông giúp chị lớn lên đấy.

 

Cũng may trong nhà còn hai em, nếu chị thực sự yên tâm !"

 

Văn Thanh gật đầu :

 

“Cha còn thì chơi xa, đây cũng là cách nào ạ!

 

Nước lớn hơn nhà, luôn lấy nước tiên phong mà!"

 

Ngô Mai Hoa :

 

văn hóa khác, xem lời em kìa, chị đây còn là một giáo viên đấy!

 

Mà chẳng chuyện văn chương như ."

 

Trịnh Bình khi nhốt ngỗng l.ồ.ng, dẫn theo em trai chút tò mò Văn Thanh nhỏ nhắn mặt.

 

Trong chốc lát cũng nên gọi cô thế nào cho , vẫn là Văn Thanh :

 

“Chị mang cho các em ít bánh kẹo , là đặc sản địa phương mua ở bến tàu đấy.

 

Không các em thích ăn ?"

 

Nói cô đưa hai gói bánh kẹo trong tay cho hai đứa trẻ.

 

Trịnh Bình lớn cao hơn cả Văn Thanh , chút ngại ngùng gãi gãi đầu :

 

“Không cần ạ, chị cứ giữ mà ăn !

 

Chào chị ạ!"

 

Ngô Mai Hoa trêu chọc con trai :

 

“Hai con cũng coi như là sự ăn ý , còn đang nghĩ con nên gọi là thím đấy.

 

Không ngờ con nhà gọi là chị .

 

Không gọi là chị , gọi là dì.

 

và chú Vệ của các con là sẽ kết hôn đấy, vai vế đúng!"

 

Trịnh Bình gãi gãi đầu, Văn Thanh một cái, cái tiếng dì đó thế nào cũng thốt ?

 

Cô gái trông chỉ tầm bằng tuổi bạn học của thôi, tự dưng thành dì ?

 

Văn Thanh :

 

“Không cần !

 

Không cần !

 

Các em cứ tùy tiện gọi chị là chị cũng , đợi chị kết hôn đổi miệng gọi dì cũng .

 

Nếu thực sự thích ứng , thì cứ gọi chị là chị thôi.

 

Chúng cứ ai nấy tính vai vế của đó ?"

 

Trịnh Bình và Trịnh An đều toe toét rộ lên, cũng thèm trưng cầu sự đồng ý của nữa, mỗi đứa nhận lấy một gói bánh kẹo từ tay Văn Thanh.

 

Hai thiếu niên chút vui mừng chạy phòng để chi-a s-ẻ bánh kẹo.

 

Ngô Mai Hoa Văn Thanh lấy đồ , chuẩn vỏ chăn.

 

Bản chị vội vàng chạy phòng, một lát , Văn Thanh thấy chị nhỏ giọng mắng con:

 

“Sao ăn ?

 

Thứ quý giá lắm, các con để dành mà ăn từ từ.

 

Các con đừng ăn hết sạch một như thế, trong nhà khách tới, lấy đãi khách thì mặt mũi lắm đấy!

 

Mau đưa đây cho !

 

Mẹ cất , nếm thử cho vị thôi!

 

Còn định ăn cho no bụng chắc!...

 

Chương 163 Có thể ngày nào cũng nhặt đồ biển

 

Văn Thanh mím môi thầm, đột nhiên cảm thấy đây mới chính là thở của nhân gian nhỉ?

 

Đáng tiếc bản duyên phận với mỏng manh, để cha quản giáo ước chừng là khả năng !

 

Văn Thanh đột nhiên nghĩ tới khi kết hôn, cũng hai đứa con.

 

Nếu trong nhà dường như quá vắng lặng .

 

Nghĩ đến đây, cô đột nhiên chút đỏ mặt, chuyện gì thế ?

 

Còn kết hôn !

 

Đã nghĩ đến chuyện con cái ?

 

Bây giờ mau ch.óng xong vỏ chăn nào!

 

Ngô Mai Hoa giằng co với con một trận, lúc trở , Văn Thanh nhanh tay nhanh chân bắt đầu vỏ chăn .

 

Ngô Mai Hoa lúc đầu cũng để ý Văn Thanh đang cái gì?

 

Chị cũng việc riêng của nhà , cất bánh kẹo xong, vội vàng việc nhà.

 

Trịnh Bình và Trịnh An còn bài tập xong, ngoan ngoãn ở trong phòng suốt ngoài nữa.

 

Văn Thanh đối với những súc vải sớm quy hoạch, cắt xong kích thước mới ôm qua đây .

 

Lúc đôi chân đạp máy khâu nhanh như bay, nhanh ch.óng xong một bộ ga gối bốn món.

 

Một cái vỏ chăn, hai cái vỏ gối và một cái ga trải giường, bộ là dùng cho tân hôn, màu đại hồng là Vệ Hạo nhờ mua về.

 

Văn Thanh thích lắm bộ vải hoa nhí màu nhạt mà mua, cảm thấy súc vải đó váy thì hợp, vỏ chăn thì thấy màu sắc nhạt quá.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-104.html.]

Hai súc vải mà Văn Thanh lấy từ gian cũng nhanh ch.óng Văn Thanh thành hai bộ ga gối bốn món.

 

Đây là dùng để giặt, một bộ màu xanh nhạt, còn bộ màu xanh lục đậm.

 

Ngô Mai Hoa việc nhà hai tiếng đồng hồ, lúc trở , Văn Thanh cơ bản xong , đang sắp xếp .

 

Ngô Mai Hoa tiến lên giúp đỡ mới phát hiện vỏ chăn Văn Thanh , chị chút ngạc nhiên hỏi:

 

“Văn Thanh !

 

Cái thế nào ?

 

Không em định cắt vải xong khâu mép ?

 

Mỗi khâu chăn thì trải lên, khâu mép mà.

 

Em gái, đây là kiểu dáng gì thế?"

 

Văn Thanh chút ngập ngừng :

 

“Cách khâu chăn đó em ạ.

 

Em chỉ lười một chút, khâu vải thành một cái túi.

 

Chỉ cần kích thước đúng, l.ồ.ng chăn bông ạ.

 

Vỏ gối cũng , em thích dùng khăn phủ gối, trực tiếp cái vỏ gối, l.ồ.ng nó thể ngủ ạ.

 

Cách một thời gian thì tháo chúng giặt sạch.

 

Lại dùng bộ khác là ạ.

 

Đây là một cách lười biếng, cũng đỡ mỗi tháo giặt đều phiền phức ạ!"

 

Ngô Mai Hoa kinh ngạc vỏ chăn trong tay :

 

“Em gái, em thông minh thế nhỉ?

 

Làm thế là bớt bao nhiêu thời gian khâu chăn , chị cũng sợ chăn biến dạng, lệch lạc nữa.

 

Bẩn chỉ cần tháo giặt là mỗi tội là tốn vải!"

 

Văn Thanh cùng Ngô Mai Hoa sắp xếp xong đồ đạc, liền trực tiếp cáo từ về nhà.

 

Ngô Mai Hoa vốn dĩ giữ Văn Thanh ăn cơm trưa ở nhà , Văn Thanh thời đại thực thường xuyên mời khách.

 

lương thực hạn, ăn một bữa cơm của , chừng trong nhà sẽ thiếu mất lương thực của một .

 

Ngô Mai Hoa vốn dĩ cũng chỉ khách sáo một chút, cũng ép ở , vả chị cũng nhà Văn Thanh còn một đống đồ cần sắp xếp.

 

Hẹn chiều bốn giờ chị qua gọi Văn Thanh nhặt đồ biển, để Văn Thanh về nhà.

 

Buổi trưa Vệ Hạo sẽ về ăn cơm.

 

Văn Thanh đơn giản cho một bữa trưa.

 

Cô mua rong biển ở cửa hàng cung ứng bến tàu, lấy nồi đất , trực tiếp hầm ít sườn, rong biển ngâm cắt lát cho hầm xong canh, để chiều Vệ Hạo về ăn,

 

Sắp xếp xong vỏ chăn, Văn Thanh xem xét xem trong nhà còn thiếu thứ gì ?

 

Đầu tiên là phòng sách của , Văn Thanh một cái ghế sofa lười, loại mà mệt thể đó sách .

 

Bảo cô cứ ngay ngắn bàn sách, Văn Thanh cảm thấy mỏi lưng.

 

Vào gian tìm kiếm cách ghế sofa lười, Văn Thanh quyết định tự tay một cái, nguyên liệu trong gian đều sẵn, tốn quá nhiều sức.

 

Lúc vỏ bọc sofa xong, Văn Thanh dừng tay .

 

Chủ yếu là vì vấn đề vật liệu nhồi bên trong, nhồi bông ?

 

Có vẻ quá xa xỉ, lúc ở tỉnh Nam, Văn Thanh mới , bông gia đình nào cũng mua nổi.

 

Một ở nông thôn miền Nam bên trong áo bông nhồi ít là hoa lau.

 

Chính là loại vật liệu dạng bông xốp bông lau , ấm lắm.

 

Bông là loại cây trồng kinh tế, lúc sản lượng đặc biệt cao, cho nên tỏ vô cùng quý giá, nhồi bông mà nhồi bông sợi hóa học ?

 

Vạn nhất một ngày nào đó lộ, Vệ Hạo thấy, cũng là một chuyện .

 

Nếu quá thoải mái, thấy tới hỏi Văn Thanh cách cũng khó giải thích.

 

Thế là Văn Thanh thu vỏ sofa xong gian, ngoài tìm mấy miếng ván gỗ còn thừa khi sửa sang nhà cửa đóng lạch cà lạch cạch thành một cái giá.

 

Đặt cái giá ở góc phòng sách, trải chăn bông lên cộng thêm gối ôm trong gian, miễn cưỡng thành một cái giường tatami thể xuống .

 

Tạm thời thể dùng công cụ để nghỉ ngơi hoặc tựa sách.

 

Vừa xong những thứ , liền thấy Ngô Mai Hoa gọi ngoài cổng sân:

 

“Em gái, em nhà ?

 

Chúng nhặt đồ biển thôi!"

 

Văn Thanh đầu cầm lấy các dụng cụ nhặt đồ biển thảo luận với Ngô Mai Hoa từ sáng, xỏ một đôi ủng cao su cổ cao, xách theo một cái xô mang theo mũ che nắng.

 

Văn Thanh mở cổng sân thấy ba con Ngô Mai Hoa đang xách xô chờ cô.

 

Ba con ba đều ủng cao su, chân trần tất.

 

Trên chân ba mỗi chỉ một đôi giày giải phóng bình thường, tới bờ biển, ba cẩn thận cởi giày giải phóng , đặt lên một tảng đ-á ngầm cao một chút, để tránh ướt.

 

Sau đó ba con bắt đầu chân trần nhặt đồ bãi biển.

 

Văn Thanh theo họ khắp nơi, Trịnh Bình dẫn theo Trịnh An dùng cái cào cào cát , nhặt những loại động vật vỏ bên trong.

 

Ngô Mai Hoa dẫn Văn Thanh tới khu nước nông, gạt những viên đ-á nhỏ tìm kiếm cua và những con cá nhỏ kịp chạy .

 

Một lát , thu hoạch của Văn Thanh khá nhiều .

 

Ngoài các loại vỏ sò, còn nhặt mấy c.o.n c.ua, ở tảng đ-á ngầm lớn, còn tìm thấy mấy con ốc biển.

 

Không từ lúc nào cô xa khỏi Ngô Mai Hoa một chút, hướng của hai đều từ từ giống nữa.

 

Lúc , Văn Thanh thấy vẹm xanh tảng đ-á ngầm liền bắt đầu cầm thanh xà beng chuẩn sẵn bắt đầu nạy.

 

Thứ dường như ai ăn, bãi đ-á ngầm nhiều, còn lớn nữa.

 

Lúc Ngô Mai Hoa tới, phát hiện Văn Thanh nhặt hơn nửa xô vẹm xanh .

 

Văn Thanh hỏi Ngô Mai Hoa:

 

“Sao các chị nhặt cái ạ?

 

Ngô Mai Hoa lắc đầu :

 

“Người trong nhà đều thích ăn cái , chị lãng phí sức lực nữa."

 

Văn Thanh định với chị , cái thực khá ngon.

 

Liền thấy Trịnh Bình đang gọi , Trịnh An theo sự chỉ huy của Trịnh Bình, chạy tới vùng biển sâu một chút.

 

Ngô Mai Hoa la hét nổi giận với con trai út.

 

Văn Thanh xách hơn nửa xô vẹm xanh, thấy một bãi hàu lớn một tảng đ-á ngầm khác.

 

Đợi đến lúc Ngô Mai Hoa véo tai con trai út tới gọi Văn Thanh về nhà, liền phát hiện cô nạy ít hàu .

 

Không trực tiếp mang cả vỏ về nhà, Văn Thanh trực tiếp đ-ập vỡ vỏ hàu lấy phần thịt bên trong .

 

Chương 164 Đầy ắp sự ấm áp

 

Ngô Mai Hoa :

 

“Em gái, em nhặt những thứ chúng chị ăn thôi.

 

Thứ tanh lắm, chú ý một chút hấp luộc là đầy cát trong miệng, chẳng ngon tí nào.

 

Đặc biệt là vỏ cứng, thịt ít."

 

 

Loading...