Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:39:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vệ Hạo Văn Thanh chút cảm động, ôm cô lòng , vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái yêu dấu :

 

“Em đúng là nhập vai khá nhanh đấy, còn mời khách ăn cơm để kéo gần mối quan hệ của và thuộc hạ nữa ?

 

Được, đến lúc đó sẽ thống kê lượng , em phụ trách nấu một bữa thật ngon cho họ ăn đến mê mẩn luôn.

 

Thân phận của đúng là tiện bái phỏng, vẫn là em nghĩ chu đáo!"

 

Văn Thanh quanh thấy ai, cổng sân tuy khóa nhưng đóng kỹ.

 

Cô vòng tay ôm lấy Vệ Hạo, duyên :

 

“Anh nhớ em ?

 

Lên đảo gặp phụ nữ nào sà lòng ?"

 

Vệ Hạo ôm Văn Thanh nhẹ:

 

“Cứ ôm như nữa là nhịn đấy!

 

Ngày nào cũng nhớ em!

 

Thật lo lắng cho sự an của em, cũng may là em còn coi như nhanh trí!

 

Thời gian đừng chạy lung tung, bảo điều tra bối cảnh của nhà họ Văn .

 

Xem rốt cuộc là nhóm nào mà kiên nhẫn đầy như !

 

Bí mật tài sản của nhà họ Văn nhỏ , chúng mới !"

 

Văn Thanh đến đề tài , chút im lặng buông Vệ Hạo , rõ ràng là thích đề tài .

 

Hai mang tất cả hành lý trong nhà.

 

Ngôi nhà là một căn lầu nhỏ hai tầng rưỡi, Vệ Hạo trực tiếp xách hành lý của Văn Thanh lên tầng hai.

 

Anh giới thiệu:

 

“Ở bên ngoài chắc em cũng thấy , căn nhà hai tầng rưỡi, cùng là tầng gác mái.

 

Có hai gian gác mái, một mặt hướng biển, một mặt hướng về phía núi.

 

Gian hướng biển là phòng sách của em, em tự mà trang trí.

 

Tạm thời bên trong chỉ bàn và tủ sách, một chiếc ghế đồng bộ với bàn .

 

Gian hướng về phía núi còn đổi thành phòng sách của , khi kết hôn sẽ luôn một tài liệu cần mang về nhà xử lý.

 

Em đừng dọn vệ sinh nhé!

 

Để tự quản lý!"

 

Chương 158 Em chỉ thể gả cho

 

Vệ Hạo dẫn Văn Thanh xem từng gian phòng sách:

 

“Anh những công việc lách như các em cần sự yên tĩnh tuyệt đối, cho nên mới chia tầng gác mái hai, biến thành hai gian phòng sách.

 

Như chúng thể phiền lẫn , em thấy thì cứ sắp xếp như .

 

Nếu em thấy hai chúng nên việc cùng , sẽ thông phòng sách thành một gian?"

 

Văn Thanh lắc đầu :

 

“Không cần , hai chúng cũng cần gian riêng tư.

 

Huống hồ tài liệu mang về em cũng tiện tùy tiện xem, sắp xếp như nhất !"

 

Vệ Hạo cẩn thận dắt tay Văn Thanh xuống lầu, dừng ở tầng hai.

 

Chỉ tầng hai :

 

“Tầng vốn dĩ là sáu gian phòng, hai nhà vệ sinh tương đối độc lập.

 

Giống như tầng một, đều ở phía Tây của căn nhà.

 

Anh thông hai gian trong đó phòng tân hôn của chúng .

 

Bên trong tạm thời thứ gì cả, em thể xem thử xem cần trang trí thế nào?

 

Trên đảo thợ mộc, đến lúc đó sẽ bảo ông tới, dựa theo ý của em để tạo phòng tân hôn của hai chúng .

 

Hai gian đằng đều trang trí đơn giản , bên trong giường tủ quần áo.

 

Em thể chọn một gian để ở, đợi khi kết hôn hai chúng mới dọn gian phòng tân hôn lớn ở.

 

Hai gian còn để trống, đợi khi nào chúng con, thể để cho lũ trẻ ở.

 

Em thấy sắp xếp như ?"

 

Văn Thanh Vệ Hạo đến vấn đề con cái đỏ bừng cả mặt, nhưng vẫn gật đầu, thể hiện sự tán thành với sắp xếp của Vệ Hạo.

 

Vệ Hạo đặt hành lý của Văn Thanh gian phòng mà cô chọn, những thứ đó Văn Thanh tự sắp xếp là .

 

Sau đó Vệ Hạo dẫn Văn Thanh xuống tầng một, phòng ở tầng một bốn gian phòng khách.

 

Bên trong sẵn giường và tủ quần áo, Vệ Hạo chút vui mừng :

 

“Anh trực tiếp biến tầng thành phòng khách .

 

Anh đợi khi chúng lập gia đình sẽ đón ba vị ông nội tới ở với chúng một thời gian.

 

Ở tỉnh Nam thì náo nhiệt, ở bên là một phương phong cảnh khác.

 

Nếu các ông thích bên , thể ở bên với chúng thời gian dài.

 

Nếu các ông vẫn thấy tỉnh Nam hơn, thì về là .

 

Nếu cô và Thành Tài bọn họ đều tới thì căn nhà cũng thể ở đủ.

 

Trên hải đảo những thứ khác nhiều, đất đai khá nhiều.

 

Cho nên họ xây nhà vô cùng rộng rãi.

 

Phía cơ bản đều là đ-á và cát, cho nên căn bản cách nào canh tác .

 

Liền xây nhà ở mặt , qua nữa chính là doanh trại quân đội .

 

Mặt của hải đảo trái nhiều ruộng đất, những lúc huấn luyện chúng cũng sẽ tới canh tác, bình thường đều là của ban hậu cần hoặc ban cấp dưỡng phụ trách bón phân tưới nước.

 

Người nhà quân nhân thể định kỳ rời đảo để mua sắm, cũng thể dựa phiếu rau quả phát mỗi tháng tới ban hậu cần để lĩnh rau tươi.

 

Mỗi đều một định mức nhất định, chỗ phiếu định mức phát, đến lúc đó em tự đổi là .

 

Mấy tháng đều dùng tới, đều để ở trong ngăn kéo của cái tủ ở phòng khách đằng .

 

Cái phòng khách lớn chia hai bên, bởi vì khá dài, cho nên một phần trang trí phòng khách.

 

Đây là vị trí đặt ghế sofa, đó bên đặt tủ r-ượu, nếu em phản đối, sẽ mua một cái tivi về cho em xem, chỉ là lẽ tín hiệu lắm?"

 

Văn Thanh lắc đầu :

 

“Em cần , cái tivi rắc rối lắm, chẳng kênh nào để lựa chọn cả.

 

Em thích xem tivi lắm, vẫn là thích ở trong phòng sách của sách hơn.

 

Như cũng tiện sáng tác thơ ca nhạc họa, tuy rằng lúc em để cho cô mấy bài hát, nhưng vẫn thường xuyên lách.

 

Nếu thì ở bên ngoài cứ luôn lấy cảm hứng nhưng tác phẩm nào.

 

Ước chừng sẽ khiến trong đoàn mất, khác thế nào em rõ lắm, bản em vẫn thấy thể cứ mà hưởng lương ."

 

Vệ Hạo gật đầu hỏi:

 

“Vậy cần sắm sửa 'tam chuyển nhất hưởng' để sính lễ cho em ?"

 

Văn Thanh :

 

“Ở đảo của cần xe đạp ?

 

Đài phát thanh còn gì nữa?

 

Máy khâu ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-101.html.]

 

Lại mua cho em một cái đồng hồ đeo tay nữa ?"

 

Vệ Hạo gật đầu :

 

“Chắc là mà, dù bây giờ đang thịnh hành cái !"

 

Văn Thanh lắc đầu :

 

“Cái thể dùng sính lễ , đây là của hồi môn của em.

 

Em tự mua về là !"

 

Khi lời , Văn Thanh thầm nghĩ:

 

“Trong gian của đầy những thứ , cũng lấy để bày ngoài sáng.

 

Cũng tỏ của hồi môn của phong phú, chứ chẳng dám để mua , tiêu tiền đó gì?

 

Lại còn cần phiếu nữa?

 

Phiền phức bao nhiêu!"

 

Nghĩ một lát Văn Thanh :

 

“Ông nội Thích em kiểu gì cũng chuẩn của hồi môn, như mới thể khiến chiến hữu của coi trọng .

 

con gái nhà ai gả mà của hồi môn càng phong phú thì càng mặt mũi, còn nữa em mua cho một cái đồng hồ đeo tay, như cũng coi như là của hồi môn của em.

 

Anh cũng đừng quản nữa, những thứ em sẽ nghĩ cách mua về!"

 

Vệ Hạo ôm Văn Thanh :

 

“Em những thứ đều cần phiếu ?

 

Anh còn chẳng dám là em nhất định thể mua đủ hết !

 

Sao em thể đảm bảo mua đủ ?"

 

Văn Thanh :

 

“Anh đừng coi thường em!

 

Ông nội Thích đặc biệt đưa cho em một khoản tiền và một phiếu mà ông sưu tầm .

 

Bản em hai năm nay tiền lương cũng từng dùng tới!

 

Còn khoản tiền chia hoa hồng của cái thu-ốc nữa, em tiền mà!

 

Lúc ông nội Thích đưa tiền , để em tự mua của hồi môn.

 

Đừng để nhà là chiến hữu của coi thường em!"

 

Vệ Hạo ôm c.h.ặ.t Văn Thanh, đặt cằm lên vai cô, :

 

“Yên tâm!

 

Anh đảm bảo ai dám coi thường em !

 

Cho dù em chẳng mang theo thứ gì, chỉ cần em chịu gả cho .

 

Ước chừng ông nội bọn họ đều chỉ thể mừng đến hớn hở thôi!

 

Tuyệt đối ý coi thường em !"

 

Văn Thanh để mặc Vệ Hạo ôm buông, thoải mái :

 

“Em nhà đều thích em, nhưng những thứ thể miễn tục !

 

Anh yên tâm sính lễ của nhà em vẫn sẽ nhận, định chuẩn thứ gì cho em sính lễ đây?"

 

Vệ Hạo ôm cô ghế sofa, ép cô bắt chéo đùi :

 

“Vậy em cứ yên tâm , ông nội và cha đều gửi cho một khoản tiền, ngay cả cô cũng gửi cho một khoản tiền tới đây.

 

Phiếu 'tam chuyển nhất hưởng' mà em , vẫn tìm hết.

 

nhờ bạn tìm , nếu em cần nữa, thì sẽ gọi điện cho , tạm thời cần phiếu nữa!"

 

Văn Thanh bắt chéo đùi Vệ Hạo, nâng mặt lên :

 

“Báo cáo kết hôn còn phê duyệt, chúng bắt đầu quy hoạch sính lễ và của hồi môn ?

 

sớm quá ?"

 

Vệ Hạo :

 

“Báo cáo kết hôn nhất định sẽ phê duyệt thôi, ai mà còn dám nẫng tay báo cáo kết hôn của cơ chứ?

 

Em cứ yên tâm chờ cô dâu của , nhất định sẽ cưới em!

 

Em cũng chỉ thể gả cho thôi!"

 

Văn Thanh chút thẹn thùng :

 

“Cái đó thì chắc , nếu đối xử với em , em chắc gả cho !

 

Em còn cần khảo sát thêm chút nữa, tuy rằng em vẫn khá thích !"

 

Chương 159 Thành thật cho

 

Vệ Hạo ôm Văn Thanh chút bất lực :

 

“Anh nhất định sẽ đối xử với em mà, nếu ông nội và sư phụ Thích đều tha cho .

 

thư tới đều bảo đừng bắt nạt em nhà đằng ngoại, cô coi em như con gái đấy!"

 

Vệ Hạo nhắc đến nhà đằng ngoại, Văn Thanh nghĩ ngợi một lát kéo bàn tay đang sờ loạn của Vệ Hạo .

 

Có chút nghiêm túc :

 

“Vốn dĩ em định cho , ông nội Thích cũng giấu .

 

em sợ một ngày chuyện gì đó vạch trần thì sẽ khó coi, cho nên một chuyện em vẫn nên rõ với thì hơn.

 

Lần em và ông nội Thích tới nơi đó gặp Văn Tùng Tâm, họ Văn Tùng Tâm và Nghiêm Thiến Như là ông bà nội của em.

 

Bằng chứng chính là lòng bàn chân của em, đến bản em cũng một nốt ruồi đỏ, hình lưỡi liềm, vợ của Văn Tùng Tâm là Nghiêm Thiến Như với em, đó là vết bớt của đứa con gái bỏ rơi của con trai thứ hai nhà họ.

 

Hơn nữa khéo bỏ rơi chính tại cái bệnh viện mà cha nuôi của em nhặt em.

 

Cho nên em thể khẳng định em chắc là con cái nhà họ.

 

Chỉ là chút quá trùng hợp một chút, ông nội Thích ước chừng cũng sẽ cho ông nội bọn họ !"

 

Vệ Hạo chút ngạc nhiên nắm lấy tay Văn Thanh hỏi:

 

“Vậy em cho chuyện ?

 

Ông nội Thích chắc với em , nếu chuyện cấp , hôn sự của hai chúng thể nào !"

 

Văn Thanh gục đầu xuống, dựa đầu l.ồ.ng ng-ực của Vệ Hạo, cô gần như lẩm bẩm tự một :

 

“Em cũng , nhưng chuyện liên quan trọng đại.

 

Vạn nhất đào bới , ảnh hưởng tới tiền đồ của .

 

Em sẽ cách nào bào chữa , nếu chuyện lo lắng, chúng cùng lắm thì tạm thời kết hôn.

 

Nói câu lẽ thích , em sợ ảnh hưởng tới tiền đồ của .

 

Sau oán em, hơn nữa cả nhà đều sẽ oán em, nếu là tình huống như , thà rằng hai chúng kết hôn, ?"

 

Vệ Hạo chút tức giận nâng mặt Văn Thanh lên, trực tiếp hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô một cái.

 

Sau đó Vệ Hạo chút tức giận xoa xoa đầu cô :

 

“Đừng nghĩ nhiều như !

 

Đừng bây giờ ai phận của em, cho dù , em thừa nhận là .

 

Em cũng lúc đó chỉ hai già mất của nhà họ Văn và bác cho là bỏ trốn của em, chỉ còn giáo sư Thích chuyện thôi.

 

 

Loading...