Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:39:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Thanh ở trong phòng y tế, xem như thanh tĩnh trở .

 

Sau khi cô khóa cửa phòng y tế, thể đường đường chính chính tiến gian để tiêu d.a.o thời gian.

 

Trên con tàu hầu như ai nấy đều mang theo lương khô, cũng cần ngoài ăn đồ ăn.

 

Văn Thanh cũng thể cần ngoài màu dạng.

 

Cô rốt cuộc cũng coi như sống thanh tĩnh vài ngày, vất vả lắm mới tới trạm cuối.”

 

Nhân viên công tác đến gõ cửa phòng y tế, Văn Thanh sớm thu dọn xong đồ đạc.

 

Vốn dĩ lúc ban đầu khi mới đến, cô sắp xếp xong đồ đạc trong nhà khách, giờ lấy thêm ít thứ từ trong gian .

 

Coi như là nhét đầy căng các túi lớn túi nhỏ của mới dừng .

 

Văn Thanh theo nhân viên công tác chuẩn lên bờ, còn tới bờ, Văn Thanh thấy hình cao lớn vững chãi ở giữa một đám màu xanh lục quân đội .

 

cũng là gánh vác nhan sắc mà cô yêu thích nhất, giữa một đám vẫn hiện lên đầy nổi bật.

 

Da của những khác phơi nắng đen nhẻm, Vệ Hạo dường như ảnh hưởng quá nhiều?

 

Vẫn cứ lộ vẻ tuấn như thế, mày kiếm mắt ngôi , vóc dáng thẳng tắp, đây là dáng vẻ mà Văn Thanh thích nhất.

 

Người nhà của quân nhân cơ bản đều boong tàu, chuẩn lên bờ.

 

Một đang bàn tán xem đàn ông trai giữa là ai thế?

 

Trẻ tuổi như , là ngôi điện ảnh mà họ tới ?

 

Dáng vẻ , cho dù đóng phim, ước chừng cũng sẽ săn đón, cái hòn đảo nhỏ nhỉ?

 

Nhân viên công tác hận thể bẻ gãy những ngón tay đang chỉ trỏ bàn tán của họ, đây là thể chỉ trỏ ?

 

Anh chính là vị chỉ huy cao nhất của hòn đảo mới tới nhậm chức đấy!

 

Sau khi nhân viên công tác âm thầm nhắc nhở vài , những bàn tán cuối cùng cũng còn chỉ trỏ nữa.

 

Họ bắt đầu đầu về phía những bờ vẫy tay, reo hò nhảy nhót thể hiện niềm vui sướng khi thấy nhà.

 

Tàu cuối cùng cũng cập bến, từ lúc Văn Thanh xuất hiện, ánh mắt của Vệ Hạo từng rời khỏi khuôn mặt cô.

 

Khi thấy Văn Thanh lên bờ, Vệ Hạo trực tiếp xông tới đưa tay dắt cô xuống tàu.

 

Trần Cường và Tất Thắng Lợi ở phía hét lên:

 

“Văn Thanh, cuối cùng em cũng tới !"

 

Sau đó chạy lên xách hành lý giúp Văn Thanh, bởi vì bộ tịch, nên đồ đạc Văn Thanh mang theo hề ít.

 

Nhân viên công tác đang giúp cô xách, lúc bộ đều giao tay hai Trần Cường.

 

Vệ Hạo Văn Thanh chút luống cuống, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, vành tai đều đỏ bừng lên.

 

với Văn Thanh một câu nào, ngược là Trần Cường xách hành lý ở phía , líu lo hỏi:

 

“Văn Thanh, em mang theo nước sốt thịt ?

 

Anh nhớ món mì trộn nước sốt thịt em mang theo quá!

 

Ở đây món chính cơ bản đều là gạo, sủi cảo đại loại thế cung cấp , em thể gói cho một bữa sủi cảo ?

 

Anh thèm món từ bột mì đến mức sắp chảy nước miếng đây!"

 

Văn Thanh chỉ hành lý trong tay :

 

“Yên tâm !

 

Bên trong còn thịt hun khói, sườn hun khói, còn các loại nước sốt thịt mà thích nhất nữa.

 

Đợi em định xong sẽ gói sủi cảo cho .

 

Em còn mang theo cả bột mì nữa, hài lòng ?"

 

Trần Cường vui mừng :

 

là em khác, em bọn thích ăn cái gì nhất.

 

May mà em tới , nếu sắp ch-ết đói đến g-ầy sọp mất!"

 

Tất Thắng Lợi vô cùng u sầu, em ngốc thế nhỉ?

 

Văn Thanh là đối tượng của lão đại đấy, Trần Cường nhiệt tình như ý gì hả?

 

Đáng tiếc, Trần Cường đúng là một kẻ ngốc.

 

Tất Thắng Lợi nháy mắt thế nào cũng coi như thấy?

 

Có lôi kéo thế nào, cũng coi như chuyện đó.

 

Vệ Hạo nắm tay Văn Thanh gật đầu chào hỏi những khác đến đón , đó dẫn Văn Thanh trực tiếp lên xe Jeep.

 

Trần Cường định chen lên xe, Tất Thắng Lợi đem tất cả hành lý chất đống ở ghế .

 

Sau đó đóng cửa vẫy tay với Vệ Hạo đang lái xe, Vệ Hạo một lời chào cũng thèm đ-ánh, lái xe chở Văn Thanh vèo một cái mất.

 

Trần Cường ở phía định đuổi theo, liền Tất Thắng Lợi túm c.h.ặ.t lấy.

 

Trần Cường chút phục:

 

“Sao còn lên xe mà ông để lão đại lái xe !

 

Lúc rõ ràng là lái xe mà!"

 

Tất Thắng Lợi chút bất lực chất vấn :

 

“Ông gì?

 

Định theo lão đại về nhà ông để phá đám ông và Văn Thanh ?

 

Người vất vả lắm mới hai ở riêng với , ông ở giữa líu lo líu lo là cái kiểu gì?

 

Có thể chút tinh ý ?

 

Ông thấy mặt lão đại đen thui .

 

Ông mà còn tiếp tục quậy như thế, ước chừng ngày mai lên bãi tập lão đại bắt ông chạy năm mươi cây mang nặng mới nể ông đấy!

 

là ngốc hết chỗ !"

 

Trần Cường Tất Thắng Lợi, xoa xoa đầu , mới phát hiện hình như đúng là chút quá đáng thật!

 

Lão đại trông ngóng Văn Thanh bao nhiêu ngày nay, hai họ gặp mặt còn với hai câu, ở giữa líu lo một tràng.

 

Cái thế nào cũng thấy mất chừng mực!

 

Trần Cường trách Tất Thắng Lợi:

 

“Sao ông kéo sớm hơn?"

 

Tất Thắng Lợi chút bất lực :

 

thật sự là quỳ ông luôn !

 

Mắt nháy đến mức sắp chuột rút luôn mà ông vẫn thấy.

 

Giật áo ông bao nhiêu , ông đều hất tay .

 

Còn tiếp tục sán chuyện với Văn Thanh.

 

ông với cô , nhưng ông cũng nghĩ xem phận bây giờ của cô là gì?

 

Không giống như lúc , lúc Văn Thanh trong mắt ông và chỉ là một cô em gái nhỏ.

 

Bây giờ cô em gái nhỏ đ-ánh báo cáo yêu đương với lão đại .

 

Ngay cả báo cáo kết hôn cũng nộp lên .

 

Nói cách khác, cô em gái nhỏ sẽ là chị dâu của hai chúng , hiểu hả?

 

Đồ cái dùi đục !

 

Sau mặt lão đại thì giữ cách với Văn Thanh một chút, nếu chọc giận lão đại thì đừng liên lụy đến !"

 

Trần Cường chút căng thẳng:

 

“Thôi xong!

 

Thôi xong!

 

Phen xong đời !

 

Ngày mai còn lão đại dạy dỗ thế nào đây?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-100.html.]

Hy vọng nể tình Văn Thanh tới , tâm trạng ông mà tha cho !"

 

Tất Thắng Lợi tiếp tục chuyện với cái đồ ngốc nữa, trực tiếp sải bước chân dài thẳng.

 

Trần Cường một bên lo lắng sợ Vệ Hạo dạy dỗ, một bên đuổi theo Tất Thắng Lợi, cầu xin em cũ nghĩ cách giúp lấy lòng Vệ Hạo.

 

Anh Văn Thanh tới là phạt , sự xuất hiện của cô là để giải cứu cái dày của mà!

 

Chương 157 Ngôi nhà mới của chúng

 

Vệ Hạo và Văn Thanh xe Jeep ngoài quãng đường cũng tính là quá xa.

 

Mấy phút tới một dãy nhà, những ngôi nhà quy hoạch vô cùng bài bản, đều là từng dãy sân nhỏ.

 

Không gian độc lập, bố trí so le trật tự, giữa sân và sân đều xây tường bao, cách ngăn cách tương đối xa.

 

Loại sân tính riêng tư của mỗi nhà chắc chắn là , giống như những khu nhà ở đời hận thể dính c.h.ặ.t .

 

Nhìn từ bên ngoài rõ ràng là trong những cái sân nên đất trống.

 

Bên cạnh tường bao đều trồng từng hàng cây, rõ ràng qua cắt tỉa, vô cùng chỉnh tề.

 

Vệ Hạo mở cổng lớn, chỉ cái sân :

 

“Đây là chỗ ở phân cho , lúc Trần Cường, Tất Thắng Lợi và đều ở trong ký túc xá.

 

Chỗ vẫn luôn ở, bây giờ em cứ tạm thời ở đây.

 

Anh vẫn sẽ ở trong ký túc xá nhé!

 

Đợi khi báo cáo kết hôn của hai chúng phê duyệt tổ chức xong hôn lễ, mới dọn ở.

 

Bây giờ dù cũng danh phận mà ở cùng thì lắm.

 

Chính ủy của báo cáo kết hôn phê duyệt, chúng thể tổ chức một buổi hôn lễ .

 

Đợi em đủ tuổi mới đăng ký kết hôn.

 

Đây là chính sách cho phép, hề vi phạm quy định.

 

Em thấy ?"

 

Văn Thanh ngờ tới, những chuyện tuy rằng mặt đỏ bừng, nhưng vẫn một mạch trôi chảy, giữa chừng hề vấp.

 

Thấy Văn Thanh lời nào, cứ chằm chằm mặt .

 

Vệ Hạo chút ngượng ngùng:

 

“Yên tâm!

 

Trước khi chúng kết hôn, sẽ ở cùng em .

 

Như để tránh những lời đàm tiếu của .

 

Anh với bên ngoài em là nhà soạn nhạc của đoàn văn công, tới đây là để lấy cảm hứng sáng tác thơ ca nhạc họa.

 

Cho nên em cần để ý đến những lời bàn tán của họ, dạo thì cứ dạo đó.

 

Muốn tự nhốt trong nhà sáng tác thì em cứ ở trong sân là .

 

Bên trong một cái đình nhỏ, bên cạnh đều là đất trống, Trần Cường dẫn dọn dẹp xong xuôi hết , gieo hạt giống xuống .

 

Ước chừng một thời gian nữa là em rau tươi để ăn .

 

Những thứ khác em đều cần lo lắng, học qua cách bón phân tưới nước ?

 

Em chỉ cần phụ trách trông coi là , em cần động tay , đoán em cũng mấy việc .

 

Tuy rằng đừng em từng xuống nông thôn, nhưng trong thời gian đó mảnh đất tự lưu của em đều là khác giúp em trồng.

 

Sợ là em từng xuống ruộng bao giờ ?"

 

Văn Thanh chút tán thưởng gật đầu :

 

“Không ngờ quan sát cũng khá tinh tế đấy, em mổ lợn, chẳng lẽ từng thấy lợn chạy ?

 

Những thứ em trái ... vẫn một chút xíu.

 

Tuy nhiên những việc nặng vẫn nhờ giúp em , nếu thể, em phản đối việc cả ba bữa mỗi ngày đều tới đây ăn cơm.

 

Cơm canh của phương Nam, các lẽ thích ứng , em thấy và Trần Cường, Tất Thắng Lợi cả ba đều g-ầy ít.

 

Anh còn đỡ, da đen như hai , hai họ sắp phơi nắng thành thịt khô luôn ."

 

Vệ Hạo mỉm gật đầu:

 

“Anh để những thứ tiếp tế lương thực ở trong nhà bếp , em xem thử xem còn cần sắm thêm thứ gì ?

 

Liệt kê danh sách , tàu tiếp tế tới thì bảo họ vận chuyển .

 

Thực cần em chuẩn ba bữa mỗi ngày , ngoài nhà ăn đều cả.

 

Tuy rằng ngon bằng em , nhưng vẫn thể thích ứng .

 

Trần Cường thực chút quá lên thôi, nhà ăn bánh màn thầu, bánh bao, sủi cảo đại loại thế.

 

Chỉ là cách lẽ giống với cách của phương Bắc, bọn nhất thời thích lắm thôi.

 

Nếu em thấy vất vả, thể cần chuẩn ba bữa cho , thậm chí bản em cũng thể nhà ăn ăn cơm.

 

Anh đưa phiếu ăn cho em, mỗi tháng đều !"

 

Văn Thanh lắc đầu :

 

“Đường ruột của em , cơm canh ở nhà ăn thể coi như phương án dự phòng lúc khẩn cấp.

 

ngày nào cũng ăn, lẽ c-ơ th-ể em chịu nổi.

 

Em còn cần điều dưỡng c-ơ th-ể, thu-ốc mà ông nội Thích kê cho em vẫn uống đúng giờ.

 

Hơn nữa ông còn cho em ít phương thu-ốc món ăn bài thu-ốc, em dùng để điều dưỡng c-ơ th-ể.

 

Nếu vì tiên thiên bất túc mà dẫn đến sức khỏe của em thì đáng chút nào!"

 

Vệ Hạo chút căng thẳng hỏi:

 

“Vậy em còn cần thứ gì nữa ?

 

Anh bảo họ mua về cho em?

 

Em ngày nào cũng ở nhà tự điều dưỡng c-ơ th-ể, vẫn nên tìm cho em một bảo mẫu nhé?

 

Không đảo như ?

 

Hay là, thư về kinh thành, bảo cô của gửi một tới?"

 

Văn Thanh :

 

“Đừng bừa, thời buổi thuê bảo mẫu là thế nào?

 

Đều là cấp bậc như gia đình ông nội, chồng của cô của đấy!

 

Anh và em đều đủ tư cách!

 

Đến lúc đó nâng quan điểm lên cho mà xem!

 

Mẹ kế của dựa cha mà còn dám thuê bảo mẫu, bao nhiêu sợ thế?"

 

Vệ Hạo :

 

“Thực vấn đề lớn, cứ của nhà em.

 

Cái ở kinh thành là thao tác thường thấy , tới đều là đồng hương cũ.

 

là quan hệ thuê mướn là !

 

Chuyện ngầm hiểu với thôi, nhà ai mà chẳng vài họ hàng nghèo?"

 

Văn Thanh vẫn lắc đầu:

 

“Thôi , em cũng khả năng tự lập.

 

Vấn đề dừng thảo luận tại đây, em thích ở chung với quen .

 

Anh mới tới đây, cố gắng khiêm tốn một chút !

 

Em quen hai ngày , sẽ nấu cho các một bữa thật thịnh soạn, thể mời khách một !

 

Em cũng nhân cơ hội quen với nhà của quân nhân.

 

Anh ở đây ngoài chính ủy thì chức vụ là lớn nhất , cũng tiện bái phỏng từng .

 

Cứ mời tới nhà ăn cơm một lượt !"

 

 

Loading...