cứ nghĩ đến Hứa Sí, lòng tự trọng cứng cỏi của cô trỗi dậy. Chẳng hiểu vì , Ôn Du để thấy dáng vẻ bất lực, t.h.ả.m hại của —— và chỉ riêng với mà thôi.
Không gian chật hẹp trong tiệm cầm đồ khiến khí như ngừng lưu thông. Cảm giác bồn chồn và lo âu dâng lên từ sâu thẳm tâm can khiến cô khó chịu. Cô chỉ bước ngoài cửa hít thở chút khí trong lành.
Tuyết rơi lả tả đêm qua, đến giờ vẫn tan hết, bao phủ cả gian bằng một màu trắng xóa tĩnh lặng. Ánh nắng mùa đông nhạt nhòa, những tia sáng lạnh lẽo, sắc lẹm chiếu xuống như những thanh gươm từ trời cao, đ.â.m xuyên qua vạn vật, biến thế giới thành một cơ thể vô hồn mất sự ấm áp. Ôn Du thở trắng xóa của tụ tan , ngón tay chần chừ đặt nút gọi mà ấn xuống nổi.
Tâm trạng cô tồi tệ tột cùng, như hàng vạn con kiến bò râm ran trong lòng. Cho đến lúc , cô mới chợt nhận rằng, những cô thể nương tựa trong thế giới ít ỏi đến thế, và sức lực của bản cô thật nhỏ bé, bất lực nhường nào.
Những tháng ngày tung hô như vì sáng trong thế giới lướt qua tâm trí như một cuốn phim tua chậm. Sự chênh lệch quá lớn khiến cô cảm thấy tủi , thấy hổ, khóe mắt bất giác đỏ hoe. Cuối cùng, Ôn Du buông xuôi thứ, thầm nghĩ: Ấn thì ấn , tương lai mới là quan trọng nhất. Cô thực sự tiếp tục sống chung một mái nhà với cặp con đáng ghét nữa.
Đầu ngón tay nhấn xuống màn hình, chỉ mất vỏn vẹn một giây, cuộc gọi hiển thị trạng thái đang kết nối. Từ đầu dây bên , Hứa Sí lên tiếng, Ôn Du chỉ thấy nhịp thở nhè nhẹ của , tựa như một chiếc đuôi lông xù mềm mại lướt nhẹ qua vành tai.
Giọng cô run run, gọi khẽ: "Hứa Sí."
Ngay khoảnh khắc hai chữ đó thốt , một cơn gió ấm áp bất ngờ thổi tới từ phía . Tiếp đó, giọng ngông cuồng quen thuộc của thiếu niên vang lên bên tai, như một ngọn lửa rực cháy.
" ở đây."
Cậu gần như ghé sát tai Ôn Du để câu đó. Đôi tai cô vốn dĩ nhạy cảm, ngay lập tức cảm nhận luồng khí ấm áp bùng nổ, một dòng điện râm ran, tê dại chạy dọc theo dòng m.á.u chảy thẳng đáy tim. Toàn cô như thể vuốt mèo trêu chọc, cào nhẹ một cái.
Khi Ôn Du đầu theo hướng âm thanh, cô bất ngờ rơi đôi mắt đang mỉm của đối diện. Ánh mắt dịu dàng như sóng nước của khiến trái tim cô khẽ một nhịp —— Hứa Sí cứ thế xuất hiện bên cạnh cô một cách đầy bất ngờ, hệt như một phép màu mùa đông thắp sáng trong tích tắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-92.html.]
Nói xong, Hứa Sí thẳng , rủ mắt cô. Không ngờ, cô gái mặt ngơ ngác ngẩng đầu lên, nước mắt đột nhiên tuôn rơi.
Cậu hoảng hốt, vội vàng nửa quỳ nửa , lóng ngóng vươn tay lau nước mắt cho cô. vì thiếu kinh nghiệm trong việc , những lau sạch mà còn cho nước mắt tèm lem khắp mặt Ôn Du.
Lòng bàn tay mềm mại, ấm áp của cẩn thận lướt qua, vô tình đ.á.n.h thức những rung động thầm kín và để một vệt đỏ ửng má cô. Ôn Du cũng chẳng hiểu tại đột nhiên bật .
Có lẽ là do những uất ức dồn nén từ những ngày tháng sống nương nhờ nhà khác cuối cùng cũng vỡ òa như đê vỡ. Hay lẽ là vì ngay khoảnh khắc cô cô đơn và bất lực nhất, cô mong nhớ kỳ diệu xuất hiện ngay bên cạnh. Sự xúc động và bất ngờ tột độ trong khoảnh khắc ngôn từ nào thể diễn tả trọn vẹn, nhưng đủ sức khiến cô rơi lệ.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Sao thế, hửm?" Hứa Sí hạ giọng thật dịu dàng. Cậu bao giờ trò chuyện với Ôn Du ở cách gần gũi như . Cảm nhận ấm tỏa từ cô, cơ thể vô thức cứng đôi chút. "Đừng sợ, đây. Cậu vui thì cứ , xong kể xảy chuyện gì, ?"
Cách an ủi khác cũng thật vụng về. Nói xong câu đó, móc trong túi áo một viên kẹo, bóc vỏ đưa cho cô. Ôn Du liếc , đó chính là loại kẹo cô từng cho lúc ốm uống t.h.u.ố.c.
Nhìn bộ dạng cuống quýt của Hứa Sí, cô bật qua làn nước mắt. Cô nhận lấy viên kẹo cứng vị dâu tây từ tay , bỏ miệng, cố gắng kìm nén tiếng nức nở và khẽ : "Tớ . Sao vẫn ăn hết kẹo ?"
Cô ngậm viên kẹo, giọng mềm mại, âm sắc chút khàn vì xong. Vừa cất tiếng, trái tim Hứa Sí như tan chảy.
Cậu ngờ câu đầu tiên Ôn Du là điều . Sau một thoáng ngẩn , đáp: " thấy ngon, nên nhờ mua thêm một ít."