Người "Mắt thấy thì tim phiền". Khi sách, Ôn Du thiện cảm với hai . Có thể nguyên chủ dần trở nên vặn vẹo, biến thành đại phản diện chính là sự áp bức và c.h.ử.i mắng của họ. Cô tỏ vẻ thờ ơ với những lời mỉa mai đó, vội vàng ăn xong phần cơm thừa canh cặn nguội ngắt lấy cớ học bài để về phòng.
Phòng ngủ của cô đây vốn là nhà kho chứa đồ, diện tích cực kỳ nhỏ hẹp, chỉ kê một chiếc giường đơn, một cái tủ quần áo cũ kỹ như đồ cổ và một chiếc bàn gỗ tồi tàn. Nói nhỉ, phòng khéo còn rộng bằng cái phòng tắm khép kín trong phòng ngủ của Ôn Du.
Nhớ cuộc sống sung túc ngày , trong phút chốc cô khỏi cảm thấy phiền muộn, ủ rũ ườn giường. Dù đang là mùa đông nhưng ga giường bằng vải bông chẳng hề dày dặn, mỗi khi Ôn Du khẽ cử động, vạt giường gỗ phát những tiếng cọt kẹt rên rỉ như một ông lão sắp gần đất xa trời.
Tâm trạng cô thành công trở nên tồi tệ hơn.
Ôn Du cứ nhắm mắt im như thế một lúc lâu, nhớ bộ những trải nghiệm khó tin trong mấy ngày qua, chỉ cảm thấy thứ như một giấc mơ. Hình ảnh những bất ngờ xông cuộc đời cô lượt lướt qua trong đầu, cuối cùng dừng ở khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của Hứa Sí.
Nhớ khuôn mặt gần trong gang tấc và ấm rực rỡ tỏa từ thiếu niên lúc dán băng cá nhân cho , mặt cô bất chợt ửng đỏ, luống cuống lấy tay che hai má.
Để tâm tĩnh , cô chán nản đưa mắt quanh căn phòng một lượt. Nguyên chủ là một sở thích gì đặc biệt, bàn học ngoài tài liệu ôn thi thì là những tờ giấy nháp kín các phép tính. Đáng thương , cô bé dồn bộ tâm trí việc học, nhưng khiếu ở mảng .
Ánh mắt chuyển, Ôn Du dừng ở chiếc gương trang điểm đặt nơi góc bàn gỗ.
Qua mặt kính bám chút bụi mờ, cô thấy một cô gái làn da trắng trẻo. Đeo cặp kính đen to sụ, phần tóc mái dày cộp gần như che khuất đôi mắt, mái tóc cũng rối bù, hệt như một khu rừng nhỏ cây cối mọc hoang dại, rõ ràng lâu cắt tỉa.
Phải rằng theo thiết lập trong nguyên tác, khi nguyên chủ tút tát đôi chút, nhan sắc đè bẹp cả hoa khôi Hạ Tiểu Hàn. Một mỹ nhân sẵn nét tự nhiên mà tự biến thành bộ dạng , nguyên chủ thể chịu đựng , nhưng một Ôn Du luôn chú trọng đến diện mạo và phong cách ăn mặc thì tuyệt đối thể nhịn.
Cô bỗng nổi hứng, tháo kính xuống, vén phần tóc mái sang một bên, để lộ đôi mắt hạnh trong veo, ươn ướt. Trong tiểu thuyết thanh xuân học đường, kính cận luôn là món v.ũ k.h.í sắc bén nhất để dìm hàng nhan sắc, mô típ "đeo kính là mọt sách, tháo kính hóa mỹ nhân" vốn quá quen thuộc. Trước đây Ôn Du tin, nhưng giờ khuôn mặt , cô nhịn thốt lên một tiếng kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-21.html.]
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Quả hổ là thế giới tiểu thuyết tình yêu học đường ngốc nghếch. Nguyên chủ từ nhỏ chẳng dùng mỹ phẩm dưỡng da gì, suốt ngày việc nhà quần quật, thế mà làn da chẳng kém gì làn da Ôn Du đắp tiền núi lên để chăm sóc. Không còn cặp kính che khuất, đôi mắt cô trông to ít. Hơn nữa, từ tận đáy mắt còn toát lên một luồng sinh khí tươi mát đặc trưng của thiếu nữ, mang vẻ dịu dàng tràn trề sức sống vô hạn, hơn hẳn bộ dạng u ám tĩnh mịch .
Ôn Du , cô yêu cái thế giới thiếu logic và bất chấp lẽ thường quá mất.
Nhìn tủ quần áo trống hoác của nguyên chủ, chẳng mấy bộ thì chớ, đa phần còn là đồ cũ chị gái hoặc họ hàng bỏ . Chất liệu tệ, kiểu dáng càng đạt chuẩn, cứ như ngược về trình độ thiết kế thời trang cho trung niên, cao tuổi của chục năm về . Mặc chúng là dư sức hòa nhập hảo đội ngũ các cô các bác múa võng ngoài quảng trường.
Nghĩ đến cảnh chỉ mặc mỗi một lớp áo len và áo đồng phục giữa mùa đông giá rét, cô bày tỏ sự xót xa sâu sắc.
Nguyên chủ cận thị nặng lắm, trong sinh hoạt hằng ngày thực cần thiết đeo kính, thể bớt đeo . Về nếu điều kiện, nhất định sắm vài bộ quần áo trông tươm tất mà vẫn giữ ấm, phòng trường hợp bản c.h.ế.t cóng trong bộ dạng xí.
mà... Ôn Du liếc gương, ánh mắt dừng ở mái tóc đen xõa tung bù xù, khẽ nhíu mày.
Việc cấp bách hiện tại là xử lý cái mớ tóc rối .
Ôn Du đến trường từ sớm.
Vì thời gian còn sớm, trong lớp cũng mấy học sinh. Vốn dĩ cô thuộc tuýp gây chú ý, hơn nữa những bạn đến sớm đa phần đều cắm cúi học bài, cho nên đến tận khi Ôn Du bước qua lối xuống ghế cũng chẳng ai ngẩng lên cô lấy một cái.