Bọn trẻ từng bước trưởng thành, dường như cũng đang dần chững chạc hơn.
Thoắt cái nửa năm trôi qua, Ôn Hàm giành sự yêu mến đồng lòng của các bé gái trong viện phúc lợi. Ngay cả mấy cô ở nhà ăn cũng tươi rói với . Duy chỉ mối quan hệ với Khương Tập Như là giậm chân tại chỗ, chỉ thể coi là bạn bè bình thường.
Thánh tình trường từng tung hoành ngang dọc ngày nào nay đau đầu phiền não vì điều . Cưa cẩm con gái khó đến thế cơ chứ.
Không , nhất định tìm một cái cớ hẹn cô chơi.
Anh đang vắt óc suy nghĩ xem nên dùng cách gì, thì bỗng thấy một giọng quen thuộc vang lên bên cạnh, hờ hững lọt màng nhĩ: "Đang nghĩ gì thế?"
Anh đáp nhanh. Suy nghĩ trong đầu theo bản năng nhảy từ cổ họng đầu lưỡi, lưu loát vấp một chữ: "Làm thế nào để hẹn chơi."
Lời thốt , Ôn Hàm liền đơ .
Khương Tập Như gì. Anh cũng dám mở miệng nữa. Sự khô nóng, bồn chồn từng chút một gặm nhấm l.ồ.ng n.g.ự.c, nóng đến mức trái tim Ôn Hàm ngứa ngáy.
Tiếc là chuyện trực tiếp thì chẳng nút thu hồi tin nhắn. Anh đành vác cái mặt dày gượng một tiếng: "Ha ha, cũng , còn nhiều thời gian lắm, cứ từ từ cũng ."
Dường như cô khẽ cúi đầu mỉm . Trong thời gian ngắn ngẩng đầu lên, hàng mi khẽ rung của cô như những tia nắng vàng nhảy múa.
Ôn Hàm chỉ rằng những thường ngày lạnh lùng khi lên sẽ đặc biệt quyến rũ. bao giờ hiểu , khi một kẻ đào hoa dẻo miệng, từng vô lời âu yếm đỏ mặt tía tai, luống cuống tay chân một cô gái, cái dáng vẻ đó thể thắng cả vạn ngàn lời .
" thời gian của eo hẹp, đợi lâu ." Khương Tập Như : "Chiều nay luôn , địa điểm do chọn."
Sau khi kết quả thi đại học, mấy bạn thiết tụ tập ăn đồ nướng xiên que.
Ôn Du, Hứa Sí, Lục Ninh và Phạm Ninh Ninh đều đỗ các trường ở Bắc Kinh. Thành tích của Hạ Tiểu Hàn như mong đợi, trúng tuyển nguyện vọng một ở Bắc Kinh mà học ở một tỉnh lân cận.
Trong bữa tiệc, đều uống chút rượu. Hạ Tiểu Hàn vì ấm ức trong lòng, ỷ t.ửu lượng nên uống nhiều nhất. Lục Ninh và Ôn Du cản thế nào cũng , rốt cuộc cô nàng thành công tự chuốc say chính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-166.html.]
Để tránh xao nhãng tinh thần học tập, khối 12 trường trung học 1 Hoài Thành nghiêm cấm mang theo lưu b.út. Mọi chỉ dám chuyền tay lén lút trong phạm vi nhỏ của lớp . Hạ Tiểu Hàn dù ý thức lơ mơ nhưng vẫn quên lôi cuốn lưu b.út trong túi , chia cho mấy bạn lớp ngoài gồm cả Sầm Dương và Lục Ninh.
Trong nhà hàng ngột ngạt, chật chội, Ôn Du lo Hạ Tiểu Hàn say rượu khó chịu nên dìu cô nàng ngoài đường hít thở khí.
Đêm giữa hè tràn ngập tiếng côn trùng râm ran và luồng khí nóng bức xen lẫn những sợi bông bay lơ lửng. Bầu trời thưa thớt vài vì , ánh trăng nấp những đám mây đen.
Hạ Tiểu Hàn bước như mây, mấy suýt ngã. Cuối cùng, cô nàng dứt khoát phịch xuống bồn cây ốp gạch men. Miệng mếu máo một cái, nước mắt liền tuôn rơi.
"Tớ vô dụng quá, chỉ tớ là ở xa các đến . Rõ ràng khi thi đại học tớ cố gắng như thế, giờ công cốc hết ."
Ôn Du rũ mắt, nhẹ nhàng xoa đầu cô bạn.
Thực trường đại học của Hạ Tiểu Hàn cũng hề tệ, là một trong những trường sư phạm top đầu cả nước, chẳng kém cạnh gì so với trường ở Bắc Kinh. Lý do cô nàng buồn bã chỉ là vì học cùng thành phố với .
"Đừng buồn nữa mà. Chúng cách cũng xa, máy bay tàu cao tốc một loáng là đến thành phố của ."
Hạ Tiểu Hàn liền ngẩng đầu lên, nhíu c.h.ặ.t mày, cô vô cùng nghiêm túc: "Tiểu Du, bảo Lục Ninh sang bên đó mấy đứa con gái khác bám lấy ?"
Oa ồ.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Trong lòng Ôn Du khẽ chấn động, cô nàng tiếp: "Cậu trai, học giỏi, chắc chắn nhiều thích. Á á á bây giờ, bên thì đàn chị gợi cảm 36D, bên thì em khóa ngây thơ thuần khiết. Đại học gì chứ, rõ ràng là động Bàn Tơ vui vẻ mà!"
Cô nàng với giọng điệu vô cùng sống động. Ôn Du Hạ Tiểu Hàn say khướt . Cô cố nhịn , đang định mở lời an ủi thì phát hiện một mảng bóng râm phủ xuống đỉnh đầu. Ngoảnh , cô thấy Lục Ninh sắc mặt tối sầm và Phạm Ninh Ninh với vẻ mặt đầy lo lắng.
Hạ Tiểu Hàn cũng thấy hai họ. Hốc mắt bắt đầu đỏ hoe như nhuộm màu, cô nàng níu lấy ống tay áo Ôn Du lóc: "Tiểu Du, tớ thấy ảo giác về Lục Ninh . Cậu cứ đó tớ chằm chằm, y hệt như phim ma . Uống say cũng thấy , trong mơ cũng thấy , tớ bây giờ. Tớ cần cái đầu để gì nữa? Suốt ngày chỉ nhớ , chẳng tích sự gì. Tớ ném nó . , ném nó !"