Diệp Linh: [Đồ lưu manh!]
Ba vị phụ mỗi ôm một tâm tư bước phòng khách. Diệp Linh khen ngợi thành tích học tập tiến bộ vượt bậc của Hứa Sí một hồi, hào hứng hỏi: "Cô Tiểu Sí cũng đang luyện vẽ mỹ thuật. Cô và chú Ôn thể xem qua các tác phẩm lớn của cháu ?"
Hứa Kiến Dương đồng ý chút do dự, dẫn các vị khách đến phòng vẽ. Hứa Sí mới vẽ tranh ở đây một ngày . Ôn Hàm vốn tính tò mò, nhiều lời bước tới lật tấm vải trắng phủ giá vẽ lên. Khi thấy bức vẽ hình khối gian thạch cao ngay ngắn bên trong, thất vọng mà rũ mày.
"Khối lập phương thì gì mà vẽ? Muốn vẽ thì vẽ chân dung . Ở đây bao nhiêu , chẳng lẽ tìm một mẫu ? Em gái đấy, trông thấy mắt , vẽ chắc chắn cũng sẽ ."
Câu cuối cùng Hứa Sí đồng tình. Vì , đầu tiên phản bác những lời nhảm của Ôn Hàm, mà chỉ mỉm lạnh nhạt gật đầu nhẹ.
Ôn Hàm chịu yên, với tư cách là một thuộc hành tinh " động đậy chuyện thì sẽ c.h.ế.t", bắt đầu dạo tham quan khắp phòng. Đứng giá sách trong góc, táy máy tay chân: "Giá sách để tranh Hứa Sí vẽ đây ? Cháu thể lấy xem ?"
Hứa Kiến Dương: "Xem , xem , đừng khách sáo, cứ lấy tự nhiên!"
Trông ông giống hệt một nhân viên tiếp thị đang vội vàng bán tống bán tháo sản phẩm.
Ngăn giữa của giá sách xếp ngay ngắn vài xấp giấy vẽ. Người bình thường sẽ chỉ chọn ngẫu nhiên một xấp để xem. Không ngờ Ôn Hàm chẳng theo lối mòn. Sau khi quét mắt quanh giá sách một vòng, thấy một xấp giấy giấu trong góc cùng, bèn vươn tay rút .
Hứa Sí vốn đang ở cửa chuyện dăm ba câu với Ôn Du, vô tình liếc thấy hành động nhỏ của Ôn Hàm, sững nửa giây trầm giọng gọi: "Cái đó xem."
"Chẳng chỉ là mấy bức tranh thôi ? Có gì mà — " Hắn càng ngăn cản, sự tò mò của Ôn Hàm càng tăng cao. Vừa , lia mắt xuống. Khoảnh khắc thấy nội dung bức tranh, khựng , miệng há hốc thành hình quả trứng ngỗng, bừng tỉnh đại ngộ mà kéo dài giọng: "Oa ồ."
Tình cờ Diệp Linh và Ôn Hoàn bên cạnh thấy tiếng kêu nhỏ của , cũng tò mò chuyển ánh mắt sang tờ giấy vẽ. Ngay đó, biểu cảm của cả hai đồng loạt đông cứng , hẹn mà cùng thốt lên: "Oa."
Nhìn biểu cảm phức tạp của gia đình ba họ, Hứa Kiến Dương cuối cùng cũng nhớ rốt cuộc những tờ giấy đó vẽ cái gì.
Đủ các phong cách, đủ các tư thế, đủ các thần thái... đều là Ôn Du.
Nhìn thằng con trai mặt đang đen như đ.í.t nồi của , Hứa Kiến Dương cảm giác nó sắp bùng nổ đến nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-153.html.]
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Trong lòng Diệp Linh mừng rỡ như nở hoa, nhưng để giữ thể diện cho Hứa Sí và tránh cảm thấy quá hổ, bà cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, cố tình tránh nhắc đến nội dung bức tranh mà chỉ khen ngợi : "Tiểu Sí vẽ thật đấy."
Ôn Hoàn cũng hùa theo vợ để hòa hoãn bầu khí: "Sống động y như thật, cô chú đều thích."
Ôn Hàm cầm củ khoai lang nóng hổi , nhanh ch.óng liếc đôi mắt đang tóe lửa của Hứa Sí. Anh chọc tổ ong vò vẽ, bèn gượng gạo nhét xấp giấy vẽ trở giá sách: "Cháu cũng thấy lắm... À, nhà chú chuẩn đồ ăn vặt ? Cháu đói ."
Hứa Kiến Dương nháy mắt hiệu cho : "Theo chú."
Thế là bốn họ mượn một cái cớ vụng về để trốn cùng , để Ôn Du gì về sự tình, cùng Hứa Sí đang đỏ bừng tai và sắc mặt u ám.
Căn phòng vẽ vốn ồn ào bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Ôn Du chút quen, tò mò đầu hỏi : "Trên mấy bức tranh đó vẽ gì thế?"
Hứa Sí đáp với giọng bực dọc: "Không gì."
Dường như hiểu điều gì đó, cô ngạc nhiên mở to mắt, đến cả giọng cũng lắp bắp: "Tranh, tranh nhạy cảm ?"
Nếu thật sự là , thì vẻ như giải thích lý do tại vẻ mặt của các phụ kỳ quặc đến thế. Bây giờ chắc hẳn Hứa Sí đang hổ. Cô cố gắng an ủi , hạ thấp giọng tiếp: "Không , đang ở tuổi dậy thì mà, đều hiểu ."
Câu như mồi lửa châm ngòi cho quả b.o.m. Vệt đỏ từ tai Hứa Sí nhanh ch.óng lan khắp khuôn mặt. Hắn nghiến răng, dùng giọng điệu kiên định thì thầm: "Không ."
Ôn Du chớp chớp mắt đầy hoang mang.
Bất kỳ ai thấy vẻ mặt của cô cũng mềm lòng. Hứa Sí lập tức nhụt chí, căng giọng với cô: "Tự mà xem."
Sự tò mò của Ôn Du trỗi dậy. Cô sợ thể đổi ý bất cứ lúc nào, nên ngay khi Hứa Sí dứt lời, cô chạy đến giá sách. Giá sách cao, xấp giấy đặt ở tầng cùng. Hơn nữa, Ôn Hàm khi vì tật giật nên đẩy nó tít trong góc. Dù kiễng chân cô cũng với tới. Trong lúc Ôn Du đang loay hoay tìm cách lấy, bỗng nhiên một luồng nóng phả tới từ phía . Tiếp theo, một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng vươn , cô lấy xấp giấy vẽ xuống.