... Cháu sai chính tả , chú Ôn cho cháu xin ạ!"
Bất tri bất giác một dịp Tết Nguyên Đán nữa đến. Hai nhà Ôn - Hứa vốn mối quan hệ thiết, nên chỉ vài ngày đêm Giao thừa, Ôn Hoàn dẫn cả nhà đến chúc Tết nhà Hứa Sí.
Hứa Kiến Dương từ sáng sớm ngóng trông chờ ở cửa, đợi càu nhàu dạy bảo Hứa Sí: "Con trai, lát nữa gặp cô chú nhớ mỉm chào hỏi nhé. Ây da, con cái dáng của con kìa, uể oải như con tôm hùm già thành tinh , mau thẳng lưng lên! Chúng để ấn tượng với khách chứ."
Hứa Sí lười đôi co với ông, ngả ngớn tựa ghế sô pha khẩy một tiếng: "Bọn họ còn lạ gì tính cách của con nữa?"
Danh tiếng của Hứa Sí trong giới thương gia giàu nổi tiếng là tệ. Xét cho cùng, trong khi con cái nhà khác đang nghiêm túc học nhạc cụ, lễ nghi thư pháp, thì dùng nắm đ.ấ.m để tống viện.
Nói thì , vẫn lặng lẽ thẳng lưng lên một cách ngay ngắn, ánh mắt cố ý vô tình đều hướng qua cửa sổ, dừng lối ngoài sân.
Hắn vốn dĩ ghét việc chúc Tết thăm hỏi họ hàng. Khi khách đến nhà, dù phận đối phương cao quý đến , cũng tỏ thờ ơ, nhốt trong phòng chơi game hoặc ngoài tụ tập với bạn bè. hôm nay khác.
Từ khi Ôn Du trở về nhà họ Ôn, cô tránh khỏi việc theo bố thăm hỏi họ hàng bạn bè khắp cả nước. Suốt dịp Tết, cô ít khi ở Hoài Thành, gặp mặt Hứa Sí càng đếm đầu ngón tay. Nghĩ đến việc thể gặp cô hôm nay, Hứa Sí kìm mà thầm trong lòng.
Nhà họ Ôn đến từ sớm. Ôn Hàm là dẫn đầu, nhiệt tình bước nhà chào hỏi, ôm chầm lấy Hứa Kiến Dương một cách tự nhiên: "Chú Hứa, một ngày gặp như cách ba thu, chỉ khuôn mặt điển trai của chú là vẫn trẻ trung như nhiều năm — chú dùng mỹ phẩm dưỡng da gì thế, thể giới thiệu cho cháu ?"
Hứa Kiến Dương những lời lẽ đường mật của chọc cho ha hả. Còn Hứa Sí thì nổi cả da gà, mặt cảm xúc liếc xéo .
"Đây chẳng là em trai Hứa Sí ! Anh đến nhà em chơi bao nhiêu , đây là đầu tiên thấy em trai tận cửa đón khách, thật là vinh hạnh quá ." Ôn Hàm híp mắt gian xảo, chép miệng một cái, đặc biệt nhấn mạnh hai chữ "em trai": "Không định chào hỏi trai Ôn Hàm một tiếng ?"
Cái điệu bộ , đích thị là một gã lưu manh lão luyện.
Hứa Sí gượng gạo nặn một nụ : "Chào ."
Sau khi miễn cưỡng thốt hai từ đó, dời mắt sang Ôn Hoàn và Diệp Linh đang bên cạnh, ngoan ngoãn chào: "Cháu chào cô chú ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-152.html.]
Ôn Hàm vẫn chịu từ bỏ ý định , lưng kéo dài giọng châm chọc: "Vẫn còn một nữa kìa."
"Anh!" Ôn Du ngại tức, khẽ quát để ngăn Hứa Sí: "Xin , tớ đùa nhây lắm, đừng để ý."
Ôn Hàm bộ đau lòng lắc đầu. Hai đứa còn chính thức yêu mà cô em gái bênh vực ngoài . Sau đáng thương như tìm chỗ nào để nương tựa đây.
Hứa Kiến Dương càng Ôn Du càng thấy ưng, kìm cứ lén dùng khóe mắt để quan sát cô. Khi vô tình liếc thấy sắc xanh nhạt tay của cô, ông sững , buột miệng: "Tiểu Du, cái vòng tay của cháu..."
"Là quà sinh nhật Hứa Sí tặng cháu ạ." Đứng giữa đám phụ lúc nào cũng giữ nụ đầy ẩn ý , chỉ cần nhắc đến tên Hứa Sí là cô thấy ngượng. Thấy Hứa Kiến Dương cứ chằm chằm nó, Ôn Du vén tay áo lên đưa tay về phía ông: "Cháu thấy nên vẫn luôn đeo."
Hứa Sí nhạt nhẽo liếc Hứa Kiến Dương một cái, như thể ngăn ông tiếp, hờ hững bồi thêm: "Dù cũng chỉ là món đồ trang sức rẻ tiền, thích là ."
Hứa Kiến Dương: ...
Cái gì mà đồ trang sức rẻ tiền chứ. Rõ ràng đây là món quà Hứa Sí tặng lúc sinh thời. Bà từng đùa rằng khi nào lớn lên sẽ đeo nó lên tay cô bạn gái tương lai. Thằng nhóc chắc chắn vẫn còn nhớ.
Chưa chính thức yêu mà tặng tín vật đính ước, còn trong tình cảnh nhà gái gì. Đứa con trai của ông coi là kẻ l.ừ.a đ.ả.o tình cảm đây? Hứa Kiến Dương hoảng.
Bên , Diệp Linh và Ôn Hoàn đang đối diện nhắn tin cho .
Diệp Linh: [Tiểu Sí trông ngoan ngoãn thật đấy, khác hẳn với thấy thằng bé. Đứa trẻ trai lễ phép, kỳ thi nó còn thứ hai khối tự nhiên nữa. Ôi trái tim thiếu nữ của em, sắp sống vì thằng bé mất .]
Ôn Hoàn: [Nó đúng là . nếu em còn những lời như , đêm nay đừng hòng nghỉ ngơi.]
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé