Học sinh lớp 10 thấy Ôn Du đều nở nụ hiểu ý. Chẳng chẳng rằng, họ đưa cho cô ba chai nước: "Hai chai là cho hai vị ngoại viện, còn một chai là cho 11 nhé."
Hạ Tiểu Hàn và cô bạn trao đổi ánh mắt: Mọi đều hiểu, thế mới là hiểu chuyện.
Hiệp một kết thúc bằng một tiếng còi của trọng tài. Tỷ kéo giãn đến mức chênh lệch khủng khiếp 15:43. Cứ theo đà , việc gác 50 điểm dường như thành vấn đề.
Sầm Dương run lẩy bẩy giữa mùa hè nắng gắt. May mà Sí là nhà, đè bẹp dí sân bóng .
Vừa rời sân, Hứa Sí lập tức thẳng về phía Ôn Du. Các bạn học xung quanh vô cùng ăn ý lùi một bước.
Cô nhạy cảm nhận nụ mờ ám của những xung quanh. Nhớ đến nguyên nhân khiến họ , cô khỏi đỏ mặt, ngại ngùng dám nhiều với Hứa Sí, chỉ đưa tay đưa chai nước cho , khẽ : "Cố lên."
Hắn nheo mắt , đôi đồng t.ử lấp lánh ánh mặt trời. Khi Hứa Sí nhận lấy chai nước, Ôn Du vô tình liếc thấy cổ tay hai chữ cái bằng b.út đen.
WY, tên tắt của cô. (Wen Yu)
Cô năng cũng trở nên lắp bắp: "Cậu, cái gì?"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Cái ?" Hắn giơ cổ tay lên , đuôi lông mày mang theo ý đầy hoang dại: " cứ thấy cô bạn nhỏ là thấy tức giận, dứt khoát luôn tên cô lên tay. Lúc chơi bóng mệt mỏi một cái là lập tức tràn đầy nhiệt huyết."
Các nữ sinh phía lén trộm, Ôn Du nghiến răng trừng mắt .
Đợi đến khi hiệp hai bắt đầu, Hứa Sí rời , mới một cô gái xáp gần cô, nhỏ giọng giải thích.
"Cậu đừng Hứa Sí bừa. Đây là niềm tin mê tín của bọn con trai lúc chơi bóng đấy, là tên quan trọng lên cổ tay sẽ mang may mắn." Cô nàng bật : "Trước tớ tin , giờ xem vẻ linh nghiệm thật đấy nha."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-140.html.]
Mỗi ngày ở trường cấp ba đều trôi qua thật vất vả, nhưng khi , thấy thời gian vụt bay như dòng nước chảy. Thanh xuân cứ thế trôi trong vô thức qua những trang sách lật giở và tiếng b.út sột soạt giấy thi.
Hạ Tiểu Hàn may mắn bùng nổ trong kỳ thi chia ban. Dưới tác dụng kép của việc Lục Ninh kèm cặp trong một thời gian dài và vầng hào quang nữ chính, cô nàng thế mà thật sự miễn cưỡng chen chân lớp chọn.
Cô và Ôn Du chọn ban xã hội, còn Hứa Sí và Lục Ninh đều chọn ban tự nhiên. Thời gian rảnh rỗi ở trường cấp ba vốn vô cùng eo hẹp, khi chia ban và đổi phòng học, cách giữa lớp của Ôn Du và Hứa Sí càng xa hơn, cơ hội gặp mặt cũng ít .
Hứa Sí kịp than thở về chuyện thì nhận một tin tức chấn động hơn — Ôn Du đăng ký học sinh năng khiếu mỹ thuật.
Khi quyết định của cô, hề cảm thấy ngạc nhiên như nhiều khác.
Trong mắt phần lớn giáo viên và học sinh, một học bá luôn đầu khối về điểm tổng các môn xã hội như cô đăng ký học sinh mỹ thuật quả thật chút khó hiểu. Hứa Sí , đối với Ôn Du, học vẽ là để tiếp nối sở thích và ước mơ nhiều năm của . Thấy cô ngày càng tiến xa con đường theo đuổi lý tưởng, thực tâm cảm thấy vui mừng.
Đến tháng sáu, cô đến một thành phố khác để tham gia khóa tập huấn mỹ thuật. Trong thời gian tập huấn, ký túc xá phân chia . Điều khiến Ôn Du khá bất ngờ là Trần Xán Xán, cô từng gặp trong cuộc thi hội họa, là một trong những bạn cùng phòng mới của cô.
Trần Xán Xán thích chị gái xinh và dịu dàng ngay từ gặp đầu tiên. Vì thế cô bé còn tỏ vui mừng hơn cả cô, cái miệng nhỏ liến thoắng ngừng kể từ lúc gặp Ôn Du, còn ân cần giúp cô sắp xếp hành lý.
Ngoài hai , cô gái đeo kính với chiếc vali dán đầy sticker anime là Tống Tiêu, còn cô nàng cao gầy mang vẻ lạnh lùng thì tên là Diệp Hàm Chi.
Bốn cô gái đều là những yêu thích mỹ thuật nên nhanh ch.óng bắt chuyện và thiết với . Trần Xán Xán đề nghị cùng chia sẻ các tác phẩm của . Quả đúng là nét vẽ thể hiện con , tác phẩm của cô bé chủ yếu sử dụng tông màu ấm, phong cách tươi sáng, đáng yêu; Tống Tiêu thì nguyên một thư mục đầy ắp các bức vẽ fanart anime, cô nàng lái chiếc "xe lửa nhỏ Thomas" của lao vun v.út con đường 18+; còn tranh của Diệp Hàm Chi thì thiên về ký họa, màu nước và tranh sơn dầu trường phái ấn tượng.
Phong cách của Ôn Du đa dạng. Cô chỉ tùy ý chọn vài bức tranh khá chỉnh gửi nhóm. Lát , Trần Xán Xán reo lên: "Oa, bức tớ từng thấy tạp chí , lúc đó thích lắm luôn, hóa tác giả là ! Đỉnh quá, trẻ thế mà tranh đăng tạp chí ."