Hiểu rõ tính cách của Lư Vi Vi, Hạ Tiểu Hàn ghé sát Ôn Du: "Con nhỏ giở trò , ghét thật đấy."
"Ừ..." Ôn Du theo bóng lưng đang xa của Lư Vi Vi. Cây ngay sợ c.h.ế.t , cô chẳng việc gì sai nên cũng chẳng sợ ai giở trò đ.â.m thọc lưng, vì thế đành bất đắc dĩ đáp một câu: "Cậu vui là ."
Hạ Tiểu Hàn đoán sai, Lư Vi Vi chạy khỏi lớp học đuổi theo thầy Lâm, và bắt đầu màn diễn kịch của ngay hành lang. Cô dõng dạc hùng hồn tuôn một tràng dài, nội dung tóm gọn là: Ôn Du là một học sinh dốt đặc cán mai về Văn, chỉ một đêm mà tiến bộ vượt bậc là điều thể. Bài văn nhất định là cô chép từ tác phẩm xuất sắc của khác.
Thầy Lâm Dương chằm chằm cô một hồi lâu. Tạm gác qua khí chất lười biếng và đôn hậu vốn , chỉ riêng việc một đàn ông lực lưỡng cao gần mét chín chằm chằm chớp mắt cũng đủ khiến bất kỳ ai cảm nhận sức ép vô hình. Lư Vi Vi dám hó hé thêm lời nào, cúi đầu xuống thì chợt thấy giọng trầm trầm của thầy vang lên.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Nếu bài văn đó do em , chẳng lẽ thầy cô tra ? Bài văn đó quá xuất sắc, nhiều giáo viên còn cho rằng đây giống với trình độ của một học sinh cấp ba, vì thế lật tung tài liệu thể tìm kiếm mạng, cuối cùng cũng chẳng phát hiện bài văn nào trùng khớp."
Trong lòng Lư Vi Vi chấn động, cam tâm mà c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
"Em Lư Vi Vi, em cho rằng sự tiến bộ của Ôn Du chỉ thể hiện ở phương diện hành văn thôi ? Trước chữ của em nhỏ vội, chẳng thể khen là , nhưng trong kỳ thi em bằng một nét chữ Khải tiêu chuẩn cực kỳ . Có thể tiến bộ nhiều như trong một thời gian ngắn, chứng tỏ em nỗ lực lớn. Ngược là em..." Thầy thở dài, "Không tập trung nâng cao trình độ bản , ngược còn nghi ngờ bạn học, nghi ngờ công sức và thành quả của khác, điều khiến thầy thất vọng."
Lư Vi Vi cũng coi là một học sinh xuất sắc trong lớp, hiếm khi giáo viên thẳng thừng phê bình như . Lần vì một học sinh yếu kém luôn cô coi thường mà chỉ trích nghiêm khắc, khóe mắt Lư Vi Vi đột nhiên đỏ bừng.
"Em trở về tự kiểm điểm . Nếu Ôn Du thực sự vấn đề, giáo viên bọn thầy sẽ là những đầu tiên ."
Lư Vi Vi tức uất ức, tức đến mức suýt thì nghẹn , tranh đấu nội tâm hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ đành nghẹn ngào thốt : "Em ạ."
—
Quyển sách tập hợp những bài văn nhanh ch.óng phát xuống các lớp. Đối với học sinh các lớp chuyên, đây chính là thần d.ư.ợ.c nâng cao trình độ lách; với đa phần học sinh lớp thường, nó là nơi quy tụ những đại thần mà họ lẽ sẽ vĩnh viễn chẳng với tới ; còn đối với cái lớp Mười tồi tệ ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-14.html.]
Các nữ sinh đang bàn tán sôi nổi khí thế ngất trời: "Hôm nay chúng gấp máy bay giấy hạc giấy đây?"
"Hôm qua tớ mới học cách gấp con thỏ mạng, để luyện tay nghề xem ."
"Bài văn của Lục Ninh đăng lên ! Thật hổ là Trạng Nguyên của khối, trai còn văn , mà liếc mắt tớ một cái thì tớ đổ luôn!"
"Những giọt mồ hôi học tập của Lục Ninh sẽ biến thành những giọt nước mắt tình yêu em dành cho !"
Nếu Ôn Du thấy những lời , chắc chắn cô sẽ nhớ ngay tất cả những tình tiết liên quan đến tên Lục Ninh .
Với tư cách là nam phụ 2 chính hiệu của cuốn truyện, Lục Ninh - thanh mai trúc mã của nữ chính Hạ Tiểu Hàn - thiết lập là một trai ôn hòa, là thủ khoa khối, âm thầm thích nữ chính nhiều năm nhưng bao giờ bày tỏ. Đợi đến khi cuối cùng cũng lấy hết dũng khí tỏ tình thì mới phát hiện trong mộng chạy theo tên nhóc hoang dã nào đó mất .
là thanh mai trúc mã địch tình duyên từ trời rơi xuống, nam phụ ôn nhu cũng tránh khỏi phận pháo hôi, đáng tiếc thật đáng tiếc.
Trong khi các bạn nữ đang vui đùa say sưa thì với bọn con trai, thứ chẳng khác gì một cục giấy vụn.
Sầm Dương lướt qua những dòng chữ nhỏ xíu chút hứng thú, phục kêu lên: "Lục Ninh gì chứ, ẻo lả c.h.ế.t , đàn ông đích thực kiêu ngạo bất kham như tao đây mới là... Ơ kìa, Ôn Du?"
Đôi tay đang định vò nát cuốn văn mẫu của Hứa Sí chợt khựng .
"Anh Sí, còn nhớ ? Cái con nhỏ giặt áo cho , nó điểm văn cao nhất khối đấy!" Cậu hờ hững, liếc nhanh qua bài văn in ở trang đầu tiên, "Trang nhất cơ đấy, chậc chậc, chỗ là nơi đăng bài của nữ thần Bạch Lộ cơ mà."