Không ít học sinh trong lớp tò mò thò đầu ngoài cửa sổ, liền thầy giáo dạy Toán quát cho một trận thương tiếc: "Nhìn cái gì mà ? Nhìn nữa thì đừng học nữa, dứt khoát sân bóng với chúng nó luôn !"
Dù ai cũng xem bóng, nhưng chẳng ai dám mặt dày chuồn thẳng khỏi lớp. Mọi đành ngậm ngùi chỗ , mở sách giáo khoa . Vừa học một lúc thì bỗng Hạ Tiểu Hàn hét lên một tiếng thất thanh: "Thầy ơi ! Ôn Du hình như khỏe ạ!"
Nhìn Ôn Du trong miệng cô nàng, thế mà cô đang gục xuống bàn, ôm bụng với vẻ mặt vô cùng đau đớn. Vốn dĩ cô đang gục đầu, thấy tiếng Hạ Tiểu Hàn mới yếu ớt ngẩng lên, để lộ đôi mắt ngấn lệ: "Em , vẫn thể tiếp tục học ạ."
Hạ Tiểu Hàn đổ thêm dầu lửa: "Cậu vẫn luôn đau dày nặng, chắc chắn là tái phát ."
Thầy giáo dạy Toán Trần Nhiên ngày thường quý mến cô học trò thông minh . Lúc thấy cô đau đến mức sắp mà vẫn cố gắng học, cơn giận vì học sinh tập trung giảng lúc nãy bỗng chốc tan biến. Thầy xót xa, dịu giọng : "Sức khỏe là quan trọng nhất. Bạn học Hạ Tiểu Hàn, phiền em dìu bạn xuống phòng y tế khám xem ."
Ôn Du đau đến mức nên lời, còn Hạ Tiểu Hàn thì sốt sắng đỡ cô dậy, như thể đang gánh vác một sứ mệnh vô cùng quan trọng, gật đầu với thầy Trần Nhiên: "Vâng thưa thầy, em nhất định sẽ chăm sóc cho ."
Vừa , cô nàng dùng tay còn lén lút cất lọ t.h.u.ố.c nhỏ mắt ngăn bàn.
Dưới sự chứng kiến của cả lớp, hai chật vật lết khỏi phòng học. Thầy Trần Nhiên thở dài, trầm giọng : "Các em học tập bạn Ôn Du nhiều , dù đang ốm đau vẫn kiên trì học. Em giống các em, tâm trí cứ để ở trận bóng rổ ? Không hề! Trong lòng chỉ việc học thôi!"
Thầy ngàn vạn ngờ rằng, ngay lúc những lời thốt , bạn học Ôn Du vốn đang đau đến mức run rẩy, bước khỏi tầm của lớp học lập tức thẳng lưng lên.
Cô đưa tay quệt sạch nước nhỏ mắt, giơ ngón cái tán thưởng diễn xuất xuất thần của Hạ Tiểu Hàn, một cách vui vẻ và ranh mãnh.
Như để ứng nghiệm câu đó của thầy, hai thực sự học mà cùng học sinh lớp 10 tiến thẳng sân bóng rổ.
Hôm nay trời mưa, trận đấu tổ chức ở sân bóng rổ ngoài trời.
Vì việc học chậm trễ một chút thời gian, khi Ôn Du và Hạ Tiểu Hàn đến nơi thì trận đấu diễn một lúc.
Lúc đang là thời điểm nóng nhất trong buổi chiều, cái nắng ch.ói chang thiêu đốt khiến cả thế giới như một chiếc l.ồ.ng hấp khổng lồ. Học sinh của hai lớp ở hai bên sân. Trong những ngày mà ngay cả cỏ cây cũng rũ rượi, héo úa , sự cuồng nhiệt của những thiếu niên vẫn hề dập tắt. Tiếng hô hào cổ vũ vang dội khắp sân, khí thế hừng hực như dời non lấp bể.
Trong đó, hai chữ hô vang nhất theo làn gió yếu ớt khẽ lướt qua tai, khiến Ôn Du bất giác mỉm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-139.html.]
Số 11, Hứa Sí.
Thể lực của Hứa Sí , kỹ thuật chơi bóng điêu luyện hơn hẳn những học sinh bình thường. Chỉ trong một thời gian ngắn, ghi liên tiếp mười chín điểm, trực tiếp kéo dãn tỷ đến mức đối thủ khó lòng đuổi kịp.
Những giọt mồ hôi lăn dài khuôn mặt góc cạnh của . Thiếu niên chỉ hờ hững dùng mu bàn tay quệt nhanh , đôi mắt đen nhánh u ám, chút ánh sáng.
Người tinh mắt đều thể nhận , Hứa Sí đang vui.
Sầm Dương rõ nguyên nhân, đục nước béo cò chạy theo quả bóng thử an ủi : "Anh Sí, bọn còn trận chung kết mà, đến lúc đó nhất định sẽ thấy — ơi, Ôn Du?!"
Hứa Sí nhạt nhẽo liếc một cái.
"Anh Sí bên trái kìa!" Cậu kích động múa may cuồng sân, thế mà còn nhảy cẫng lên vẫy tay với Ôn Du: "Ôn Du đến !"
Hứa Sí sững một khoảnh khắc, đó đầu theo ánh mắt của Sầm Dương.
Hắn liếc mắt một cái là nhận ngay cô gái buộc tóc đuôi ngựa giữa đám đông. Vì chiều cao đủ, cô kiễng chân lên. Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm , cô nở một nụ rạng rỡ và giơ tay vẫy vẫy.
Ánh nắng vàng rực rỡ đậu ngũ quan tinh xảo của cô, như một giấc mộng trưa hè vội vã.
"Sầm Dương." Nhịp tim bỗng chốc tăng tốc, Hứa Sí nở nụ đầu tiên trong trận đấu : "Mục tiêu là gác bọn họ 50 điểm."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Anh Sí, tỉnh táo !!!"
Hứa Sí chơi dữ dội linh hoạt. Dưới sự dẫn dắt của , lớp 10 tiến lên thế như chẻ tre. Đối thủ nhanh ch.óng rối loạn đội hình, trong lòng gào thét kêu than.
Tên vốn dĩ là một con d.a.o găm sắc lạnh, chẳng tốn mấy sức lực đ.á.n.h cho bọn họ tơi bời hoa lá. Kết quả bây giờ cái gì nhập, cả tấn công như s.ú.n.g máy, còn là loại bao giờ ngừng b.ắ.n nữa chứ.