Ôn Du hiểu ý: "Đây là thứ năm giải thích đấy."
Nụ môi cô còn kịp tắt thì bên tai vang lên tiếng gào thét khàn đặc của một phụ nữ. Tiếp đó, chân lạnh buốt, một bàn tay bất thình lình tóm lấy mắt cá chân cô.
Lông tơ gáy dựng . Dưới sự sợ hãi tột độ, Ôn Du rốt cuộc màng đến sự e thẹn, hét lên một tiếng ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Hứa Sí.
Hắn nhân viên đóng giả lệ quỷ áo đỏ dọa sợ, nhưng hành động đột ngột của cô cho giật chấn động, đến mức nhịp thở cũng ngưng trong một khoảnh khắc.
Hồi lâu , Ôn Du mới nhận hành động của ái đến mức nào. Nhất thời sợ ngại, cô dám nhúc nhích. Bỗng nhiên, một luồng nhiệt ấm áp phủ lên đỉnh đầu cô. Bàn tay của thiếu niên bên cạnh cẩn thận luồn qua những sợi tóc, nhẹ nhàng xoa xoa đầu cô.
Giọng của cũng trầm thấp, hòa bóng tối xung quanh: "Đừng sợ."
Điều mà Ôn Du thấy là, Hứa Sí, đang dịu dàng an ủi cô, đang trừng mắt lạnh lùng, như một con rắn độc chằm chằm nhân viên dọa cô. Người nhân viên dù kinh qua vô phim kinh dị, nhưng vẫn ánh mắt cho rùng , lén lút dịch tránh né.
Sợ hãi thật sự! Sợ giây tiếp theo sẽ đập cho một trận nhừ t.ử á á á! Cô chỉ là một nhân viên tận tụy thôi mà, đàn ông hung dữ với cô mà đối xử dịu dàng với cô gái nhỏ như chứ!
Chặng đường tiếp theo suôn sẻ ngoài dự đoán.
Từ đầu đến cuối, Hứa Sí vẫn giữ vẻ mặt " sống chớ gần". Gặp nhân viên nào định nhảy hù dọa là nắm c.h.ặ.t t.a.y, nhạt và nhướng mày, như thể đang trắng trợn cảnh cáo họ: "Lại gần quá thì cẩn thận nắm đ.ấ.m đấy."
Hắn là kiểu đ.á.n.h màng sống c.h.ế.t, nên khi tức giận, khí chất tỏa cũng đủ sức răn đe. Hắn dọa sợ ít nhân viên, khiến họ chỉ dám ló đầu từ đằng xa và khẽ hù một tiếng lấy lệ.
Đến ma còn sợ kẻ ác, huống hồ là bọn họ.
Kỳ quái nhất là, vì Ôn Du cúi gằm mặt nên thấy biểu cảm của . Hứa Sí tuy mang một khuôn mặt dữ tợn nhưng miệng ngừng dịu dàng trấn an cô, kể chuyện với vẻ mặt đằng đằng sát khí. Một khung cảnh vô cùng mâu thuẫn.
Ôn Du vẻ mặt kể chuyện nghiêm túc của chọc cho thỉnh thoảng bật khúc khích, quên châm biếm: " nhà ma đáng sợ lắm, mà tự trải nghiệm thì thấy cũng bình thường thôi."
Các nhân viên nấp trong góc tối đồng loạt lên tiếng phản đối: Rõ ràng bạn trai cô mới là đáng sợ hơn cả! Chúng cố gắng hết sức !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-132.html.]
Đôi chân mềm nhũn của cô gần như Hứa Sí kéo lê khỏi nhà ma. Vừa mở điện thoại lên, cô thấy tin nhắn của Hạ Tiểu Hàn: "Tớ gặp Lục Ninh , chị em bảo trọng nhé!"
"Sầm Dương nhắn tin báo về nhà ." Hứa Sí cô, những kịch bản cưa cẩm và những câu thả thính thuộc lòng trong đầu bỗng chốc bay biến sạch. Ngập ngừng một lúc, mới lo lắng hỏi: "Cậu còn chơi tiếp ?"
Ôn Du vẫn còn chút sợ hãi, vỗ vỗ n.g.ự.c : "Đương nhiên là tiếp tục ."
Thực , Hứa Sí gần như bao giờ đến công viên giải trí.
Khi còn nhỏ, bố bận rộn lập nghiệp, thời gian ở bên . Khi sự nghiệp chút khởi sắc, đột ngột qua đời, mối quan hệ giữa và Hứa Kiến Dương cũng vì thế mà tan vỡ trong một sớm một chiều.
Khi lớn lên, chìm đắm trong những cuộc ẩu đả, chơi bời, càng bao giờ đặt chân đến những nơi chỉ dành cho trẻ con .
khi ở cùng Ôn Du, những trò chơi mà từng cho là trẻ con, ngớ ngẩn trở nên vô cùng đáng yêu. Dù là cô la hét bay bổng như chiếc lá rụng thuyền hải tặc, cô tít mắt như vầng trăng khuyết khi gắp thú bông, đều cảm thấy vui vẻ.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Hứa Sí nghĩ, lẽ thứ thích là những trò chơi nhàm chán, cũ rích , mà là cô gái đang bên cạnh .
Chỉ cần cô, sẽ thể kìm nén nụ .
Cuối cùng, họ đến vòng đu khổng lồ, nơi thể bao quát bộ công viên giải trí.
Trời ngả tối. Bầu trời đầu hè hiếm khi mây, chỉ vài vì thưa thớt treo lơ lửng giữa trung đen thẫm, cùng một vầng trăng khuyết tỏa ánh sáng nhàn nhạt.
Ôn Du thấm mệt. Cô chống cằm, nghiêng đầu ngoài cửa sổ, mắt khép hờ. Hứa Sí cũng đầu sang, khóe mắt lén lút dừng khuôn mặt cô, lặng lẽ sâu đáy mắt cô.
Vòng đu tổng cộng hai vòng, mất gần nửa tiếng. Hết vòng đầu, Ôn Du thấy ch.óng mặt, một lúc thì nhắm mắt ngủ .