Mãi đến tận bây giờ cô mới bừng tỉnh hiểu , thứ cảm xúc chính là sự ghen tị.
Hóa cô thua ngay từ lúc bắt đầu. Và bây giờ, đối diện với một Ôn Du lạnh lùng, dửng dưng, Ôn Cẩn càng thất bại t.h.ả.m hại, thua một cách triệt để.
Cô nghẹn ngào, khó nhọc thốt ba chữ: " xin ."
Ôn Du đáp , chỉ thở dài : "Thay quần áo mau ."
Không chuyện gì cũng thể xí xóa chỉ bằng một câu xin đơn giản. Sau đêm nay, họ sẽ còn liên quan gì đến nữa. dù , những tổn thương mà chủ nhân cũ của xác chịu đựng sẽ bao giờ thể xóa nhòa.
Cô quyền lựa chọn sự tha thứ.
Ôn Cẩn xong quần áo với khuôn mặt xám xịt như tro tàn. Ôn Du dẫn cô khỏi phòng, đụng ngay Ôn Hàm với vẻ mặt hớt hải.
"Tiểu Du, nguy to , bà nuôi của em vì trở nên mất trí, cứ mấy câu lảm nhảm kỳ quái lắm."
Tim Ôn Du đập mạnh, cô nhíu mày hỏi: "Bà gì?"
"Bà ..." Ôn Hàm nhớ khuôn mặt dữ tợn của phụ nữ đó mà sống lưng lạnh toát. Anh cố gắng sắp xếp suy nghĩ tiếp tục: "Ôn Du, cút khỏi đầu tao ngay."
Không ai ngờ rằng, giữa buổi tiệc tối xảy một biến cố như .
Trong lúc đang dùng bữa, Tống Khiết đột nhiên biến sắc, như thể thấy âm thanh gì đó vô cùng kinh khủng, bà bịt c.h.ặ.t hai tai, giãy giụa vô vọng gào t.h.ả.m thiết ánh mắt sững sờ của .
Để trấn an các vị khách khác, Tống Khiết đưa một góc phòng sách ở tầng một. Khi Ôn Du chạy đến nơi, bà vẫn giữ tư thế hai tay ôm đầu, co rúm ở góc tường, miệng ngừng lẩm bẩm: " xin , xin ."
Ôn Du dáng vẻ của bà dọa cho giật . Còn thấy cô, mắt trợn trừng, lao thẳng về phía : "Ôn Du, chuyện đều là của tao! Tao nên đ.á.n.h mày vô cớ, càng nên ngày nào cũng tìm cách c.h.ử.i rủa mày, xin mày tha thứ cho tao!"
Trong phòng lúc còn Ôn Hoàn, Diệp Linh và vài cận. Vừa nãy Tống Khiết còn mạnh miệng ca ngợi tình yêu thương mẫu t.ử cao cả của mặt họ và các vị khách, lúc những lời thốt từ miệng bà , ai nấy đều sầm mặt, cau mày.
Tự vả mặt , quả thật là một cái tát đủ kêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-127.html.]
Ôn Du chuyện gì đang xảy , chỉ đành cố gắng dịu giọng, dỗ dành bà : "Có chuyện gì ạ? Dì đừng vội, cứ từ từ ."
"Chắc chắn là mày trả thù tao!" Tinh thần Tống Khiết bắt đầu hoảng loạn, bà hét lên ch.ói tai: "Tại mày chuyện trong đầu tao? Cút ngoài cho tao!"
Thấy bà biểu hiện hung hăng, Ôn Hoàn vội vã chen giữa Ôn Du và bà , che chở con gái ở phía , trầm giọng : "Bà Tống, Ôn Du đang ngay cạnh , hề ở trong cái đầu nào của bà cả."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
" nó vẫn luôn chuyện mà!" Bà như từ bỏ việc giãy giụa, ánh mắt trống rỗng về phía Ôn Du đang lưng ông, lẩm bẩm một : "Nó kể lể từng việc một tao với nó, từng trận đòn roi, từng trò hành hạ... Nó nhớ rõ mồn một trong đầu, cứ mãi thôi. Những âm thanh đó như đàn muỗi bay quanh lỗ tai tao, bây giờ vẫn cứ vo ve. Xin ông hãy cứu với!"
Ôn Du cau mày, lên tiếng.
Hệ thống từng với cô, nguyên chủ đến thế giới mà cô từng sống, đáng lẽ sẽ đột ngột về. Hơn nữa, dù thật là nguyên chủ, cũng lý do gì nhập cơ thể của Tống Khiết.
Dựa lời kể của Tống Khiết, với hiểu hạn hẹp của cô, thể chuyện trong đầu khác... dường như chỉ một duy nhất.
Đầu óc Ôn Du "oanh" một tiếng nổ tung, một giả thuyết điên rồ lóe lên trong đầu cô, và đó cũng là lời giải thích duy nhất cho chuyện hiện tại.
Trong trạng thái đầu óc trống rỗng, cô thử hỏi thầm trong lòng: "Cô là Ôn Du ?"
Không tiếng trả lời.
Cô nhấn mạnh thêm ngữ khí, hỏi một cách quả quyết: "Cô chính là Ôn Du của thế giới , đúng ?"
Một lúc lâu , một giọng nữ mới vang lên trong đầu cô. Cô rũ bỏ hiệu ứng giọng điện t.ử ch.ói tai, lạnh lẽo, bộc lộ giọng nữ thật sự, trầm và bình thản hơn Ôn Du hiện tại, giống giọng của một phụ nữ trưởng thành hơn.
"Cô chỉ đoán đúng một nửa."
Ngay khi âm thanh vang lên, Tống Khiết vẫn luôn quằn quại đau khổ cũng đồng thời ngừng , ngơ ngác ngẩng đầu quanh, trong khi những khác vẫn đang cố gắng hỏi han tình hình của bà .
" nguyên chủ hoán đổi linh hồn với cô, mà là nhân vật phản diện trong cuốn tiểu thuyết cô từng ." Cô một cách dửng dưng, Ôn Du khẽ nhíu mày, cô tiếp: "Ở dòng thời gian của , căn bản tồn tại chuyện xuyên nào cả. sống trọn một đời theo đúng cốt truyện trong sách, đủ chuyện ác, tìm cách ngáng chân Hạ Tiểu Hàn, và cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m ngoài đường vì một t.a.i n.ạ.n — đó chính là bộ cuộc đời ."