Nghe thấy sắp tiền, khuôn mặt Tống Khiết lập tức rạng rỡ như nở hoa. Bà gật đầu liên tục, đáp: "Được, , ! Tiểu Du là một đứa trẻ ngoan mà, xinh , còn bụng, thành tích học tập cũng xuất sắc nữa, chúng ai cũng yêu quý con bé lắm."
Ôn Du mà đảo mắt khinh bỉ. Diệp Linh cạnh cô là một sáng suốt, bà nhẹ vỗ tay lên mu bàn tay cô, khẽ chớp mắt.
Tính cách và ngoại hình của gia đình ba vô cùng giống với gia đình đây của cô. Ôn Du thầm nghĩ, đây chắc chắn là sự trùng hợp.
Cô và nguyên chủ chỉ cùng một cái tên, mà gia cảnh cũng cực kỳ giống . Nếu nguyên chủ bọn buôn bắt cóc, hai họ đáng lẽ cùng một quỹ đạo cuộc đời.
Lớn lên trong sự sủng ái, một gia đình hạnh phúc, những bạn với nhiều tính cách khác , và một tương lai tràn ngập ánh sáng.
đó chỉ là chữ "nếu". Cuộc đời của nguyên chủ ép rẽ ngang ngay từ khi bắt đầu.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Có một linh cảm mơ hồ với Ôn Du rằng, đây chính là lý do hệ thống chọn cô để tiến hành hoán đổi linh hồn. Hiện giờ cô vô cùng khao khát , hệ thống rốt cuộc là ai, và mục đích của cô là gì?
Gia đình họ Ôn bất động sản ở Hoài Thành, tình cờ dạo Ôn Hoàn đến đây bàn chuyện ăn nên cả nhà tạm thời lưu đây.
Sau khi nhận là một chuỗi những thủ tục rườm rà. Nội việc chuyển hộ khẩu và bàn bạc chi phí nuôi dưỡng với Tống Khiết cũng đủ phiền phức. Hơn nữa, dù tín vật chứng, nhưng việc xét nghiệm ADN vẫn là bước thể thiếu.
Vì chuyện quan trọng, Ôn Du đành xin nghỉ học vài ngày. Trùng hợp , bố nuôi và bố đẻ của cô cùng họ Ôn, bản Ôn Du cũng ý định đổi tên nên cái tên vẫn giữ .
Bây giờ nghĩ , sự trùng hợp lẽ chỉ là do tác giả nguyên tác lười nghĩ tên mới mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-121.html.]
"Cho dù miếng ngọc đó thể giả, thì nốt ruồi ngón giữa của Tiểu Du cũng thể bắt chước ." Diệp Linh cực kỳ yêu thương cô con gái xinh ngoan ngoãn , đặc biệt thích nhẹ nhàng xoa nắn đôi gò má mềm mịn như kẹo dẻo của cô. Bà xoa đầu Ôn Du: "Khớp thứ hai của ngón giữa tay , nhớ rõ mồn một."
Ôn Hàm thừa cơ tâng bốc hai phụ nữ trong nhà lên tận mây xanh: "Hơn nữa em gái trông xinh hệt như , ngoài khéo tưởng là hai chị em sinh đôi chứ."
Dù là hiện tại, trai của cô mặt bố luôn là một đứa trẻ đáng yêu vô cùng. Ngoại trừ việc nghịch ngợm và luôn dùng những lời lẽ "khen lên tận mây xanh" để nịnh nọt thì gần như chẳng khuyết điểm nào. hễ khuất mắt lớn, biến thành một thiếu gia ăn chơi trác táng, suốt ngày dẫn em gái đua xe, cày net, hút t.h.u.ố.c, uống rượu, bar, cái gì cũng một chút. Không nhận giải Nam chính xuất sắc nhất Oscar thì đúng là tổn thất của Oscar.
Ôn Du và Diệp Linh quả thực giống , đều khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hạnh tròn xoe, ngón giữa tay đều một nốt ruồi nhỏ xíu. Đây cũng là lý do lớn nhất giúp Diệp Linh nhanh ch.óng khẳng định cô chính là con gái ruột của .
Ôn Du quen với phương pháp giảng dạy của Nhất Trung Hoài Thành, càng nỡ rời xa những bạn gắn bó từ lâu. Vì , cô hứa với gia đình sẽ học xong cấp ba ở Hoài Thành, kỳ nghỉ sẽ về nhà họ Ôn ở Long Thành.
Thấy cô vẫn mặc bộ quần áo cũ kỹ gần như phai màu của Ôn Cẩn, Diệp Linh xót xa vô cùng, lập tức quyết định dẫn cô con gái nhỏ đến khu phố mua sắm để sắm sửa quần áo.
Cả nhà mới đoàn tụ lâu, khi ở chung khó tránh khỏi vài phần ngượng ngùng, nhưng may , mỗi đều đang nỗ lực để giúp cô hòa nhập gia đình. Ở bên , dù chút gượng gạo, nhưng hề mất sự ấm áp.
"Chờ em đến nhà chúng ở Long Thành, chắc chắn em sẽ bất ngờ cho xem." Ôn Hàm và bố nhiệm vụ xách đồ ở hai bên, khả năng khuấy động khí của thể là hạng nhất, vẻ mặt thần bí : "Từ khi em sinh , bố để trống một căn phòng trong nhà dành riêng cho em. Hơn nữa, bố luôn tin rằng sẽ tìm em, nên năm nào cũng mua nhiều đồ dùng và quần áo của con gái đặt trong phòng ngủ. Sang năm mới bộ, để đảm bảo khi em về nhà thể thích nghi nhanh ch.óng. Hiện giờ trong phòng ngủ của em vẫn còn nhiều quần áo mùa xuân, đều là do bố đích đến trung tâm thương mại chọn lựa đấy."
Lòng Ôn Du chợt dâng lên một luồng ấm áp, cô mỉm đầy ơn với hai : "Cảm ơn... Bố ."